Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 20, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

7 bài thơ

 

 

Lê Ðình Nhất-Lang chuyển ngữ

Nguồn: http://poemhunter.com/denise-levertov/

“The Well”
Cái Giếng

Mười sáu tuổi tôi tin rằng ánh trăng
có thể thay đổi tôi nếu muốn.
Tôi nhích đầu
trên gối, ngay cả dời giường
theo mặt trăng chậm chạp
băng qua khung cửa lưới.

Tôi muốn đẹp, mắt ngời ánh sắc bén
của thép lạnh, người ốm bớt,
mặt đã nhợt nhạt lại nhợt nhạt thêm.
Tôi tắm trăng
siêng năng, như người khác tắm nắng.
Nhưng cái nhìn trân trân của trăng
làm tôi không ngủ nổi. Sáng ra,
tôi bị đỏ mặt và bực bội.

Chính vào những đêm tối trời ngủ sâu
tôi nằm mơ nhiều nhất, chìm dưới giếng,
và thức dậy khỏe khoắn, và nếu không xinh đẹp,
thì tràn đầy một năng lực nào khác.

“Aware”
Ðể Ý

Khi tôi tìm tới cái cửa
tôi thấy các dây leo
nói chuyện với nhau đầy
tiếng thì thào.
Sự có mặt của tôi làm chúng
ngưng hơi thở xanh rờn,
ngượng ngập, như cách
người ta đứng lên, cài nút áo khoác,
làm bộ họ cũng sắp sửa đi ngay thôi, cứ như
cuộc bàn luận đã dứt
ngay trước khi bạn tới.
Tuy nhiên tôi thích
điều tôi vừa thoáng thấy
về những điệu bộ
mờ ám của chúng. Tôi thích âm thanh
của những tiếng nói riêng tư như vậy. Lần sau,
tôi sẽ đi nhẹ như nắng, mở cửa từng li, nghe lén
một cách yên ắng.

“Wedding-Ring”
Nhẫn Cưới

Chiếc nhẫn cưới của tôi nằm trong rổ
cứ như dưới đáy một cái giếng.
Chẳng có gì tới câu nó lên
và móc lại trên ngón tay tôi.
Nó nằm
giữa những chìa khóa nhà hoang,
những cây đinh đợi được cần và được đóng
lên một bức tường nào,
những số điện thoại không dính với tên ai,
những kẹp giấy để không.
Chẳng thể cho nó đi
vì sợ sẽ mang theo xui xẻo.
Chẳng thể bán nó đi
vì cuộc hôn nhân từng tốt đẹp trong thời
của chính nó, dù thời đó đã qua.
Người thợ nào có thể
nạm đá sáng chói vào, biến nó
thành một cái vòng đẹp mắt không ai đeo được
lúc long trọng hứa hôn hay đưa ra những đính ước
mà hễ sống thì không thể giữ? Ðổi nó
thành món quà mọn tôi có thể tặng cho tình bạn?

“Intrusion”
Xâm Nhập

Sau khi tôi chặt bỏ đôi tay
và mọc tay mới

một cái gì đôi tay cũ từng mong mỏi
trở về đòi đong đưa.

Sau khi cặp mắt tôi móc ra
đã héo queo, và mắt mới mọc lại

một cái gì cặp mắt cũ từng khóc cho
trở về đòi thương hại.

“Living”
Sống

Ngọn lửa trong lá và cỏ
thật xanh như
mỗi hè là hè cuối.

Gió thổi, từng chiếc lá
run trong nắng,
mỗi ngày là ngày cuối.

Một con kỳ nhông đỏ
thật lạnh và thật
dễ bắt, đang mơ màng

nhích mấy cẳng chân mảnh dẻ
và cái đuôi dài. Tôi giữ
bàn tay mở cho nó đi.

Mỗi phút là phút cuối.

“Looking, Walking, Being”
Nhìn, Ði, Hiện Hữu

“Thế Giới không phải cái gì để nhìn,
nó là cái gì để hiện hữu ở trong.”
Mark Rudman

Tôi nhìn và nhìn.
Nhìn là một cách hiện hữu: ta thành,
đôi khi, một đôi mắt biết đi.
Ði tới chỗ cái nhìn đem ta tới.

Cặp mắt
đào và bới vào thế giới.
Chúng chạm
tiếng kèn, tiếng hú, tiếng đồng ca, tiếng la.
Thế giới và quá khứ của nó,
không chỉ
hiện tại trước mắt, cả thực thể lẫn bóng
tất cả đều nhìn người đang nhìn.

Còn ngôn ngữ? Nhịp
của âm vang và ngắt đứt?
Ðó là
một cách thở.

Thở để mà tiếp tục
nhìn,
đi và nhìn,
qua thế giới,
trong nó.

“Settling”
Ðịnh Cư

Tôi đã được chào đón ở đây—vàng trong vắt
của hè muộn, của chớm thu,
con đại bàng bình minh hong mình trong nắng trên ngọn cây cao nhất,
nàng núi lồ lộ không gợn mây, tuyết
nhuốm màu trái mơ khi nàng nhìn về tây,
đầy dung thứ, khởi từ lòng chung thủy, dành cho mặt trời bồn chồn
không ngừng mọc rồi lặn.
Giờ đây tôi được nếm
mùi mù xám ai nấy đã báo trước,
một mù xám vừa nặng vừa buốt lạnh. Tôi tự cho mình chẳng cần ngại,
tôi sinh ở Luân Ðôn. Và tôi sẽ không ngại. Tôi sẽ bám trụ,
trồng cứng tháng ngày, vì đã tới đây cư ngụ, đâu phải ghé chơi.
Mù xám là giá trả
để làm hàng xóm với đại bàng, để biết
có núi ẩn hiện mênh mang.

bài đã đăng của Denise Levertov

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)