Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 23, Sáng Tác, Song ngữ, Thơ Email bài này

những điều khác biệt

 

những điều khác biệt

nàng có cặp giò bất tận hướng về những đám mây
sắc màu của ly sữa tươi chưa vang vữa trên lòng đất
nàng tốt nghiệp trường tư đạo Tin Lành
học thuộc cách làm người từ quyển sách tên Kinh Thánh
từng vũ ballet những năm dậy thì
hát opera tiếng Ý
và khi nàng đánh bóng rổ trên bãi biển mùa hè
cả mặt trời cũng không thể thôi nhìn đôi vú
người ta gọi, “Mỹ một trăm phần trăm”

nàng rũ thẳng khăn trải giường sau khi làm tình
phủi những sợi tóc và thấm khô mồ hôi
nàng không bao giờ nổi nóng nơi công cộng
không thích cãi nhau và chán ghét nỗi buồn
mắt nàng xanh như màu Đại Tây Dương
nhưng nàng không biết khóc

ngày chín tháng mười một năm 2001,
Hoa Kỳ bị tấn công trên chính mảnh đất hãnh diện nhất của nó
nàng thịnh nộ bỏ phiếu cảm tính kêu bỏ bom trả thù,
“đó là phong cánh Hoa Kỳ”,
nàng phát biểu thản nhiên.

đây là người đàn bà anh chọn thay thế tôi
sau khi chúng ta tranh luận chính trị và tôi to tiếng
những uất hận thừa hưởng của thế hệ đi trước
anh nhỏ nhẹ nhắc nhở,
“cô đừng la hét nữa và làm ơn nói tiếng Anh”.

tôi dám cá là nàng không biết cách mơn trớn anh như tôi
không có bàn tay chai sần tạo nên ma xát
không có bờ mông vỡ vạm lao động
thiếu những sợi tóc đen dài đùa giỡn
thiếu đôi môi tò mò tìm kiếm nếm mùi da thịt anh lạ lẫm
thiếu những rên rỉ của đam mê chưa thỏa
thiếu chất mặn và thiếu nước mắt

tôi dám cá là nàng không biết cách ru anh ngủ như tôi
không biết những điệu ca dao sầu âm ủ
không biết thức đêm chờ đợi và ao ước
thiếu hàng mi mong cha mong chồng mong con
thiếu hai bàn chân khiêm nhường của kẻ tị nạn không tổ quốc
thiếu bờ vai cưu mang những mất mát của đất nước
thiếu sức chịu đựng và thiếu tình thương

tôi còn dám cá là nàng không biết
ngày chín tháng mười một năm 2001
trên giữa con đường Broadway trong vùng Hạ Manhattan
cách Trung Tâm Thương Mại Thế Giới chỉ vài phút
người ta đã thông báo với tôi về gia đình
ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, em
đều đã bị giết chết trên chuyến bay American Airlines số 11 đi Cali
kết quả của một cuộc tấn công khủng bố, không tặc mang sứ mệnh tử tự, cao ốc đổ,
cứu hộ thất bại
tôi đã không khóc gào nhưng chỉ lao xuống
áp thân vào lòng đất và im lặng lắng nghe
những âm thanh rung động từ chiến tranh sẽ khởi đầu
những di khúc của những trái tim sắp vỡ
những hủy diệt và những tàn tro
tôi áp mình lắng nghe và ghi nhớ
khi người ta quá sẵn sàng quên lãng những cuộc chiến của quá khứ
để bắt đầu những cuộc chiến của tương lai.

the differences

she has endless legs that aim towards the clouds
the color of a glass of milk that has never touched Earth
she’s a graduate of a Christian private school
learned all the morals from a book called the Bible
danced ballet most of her teenage years
sings opera in Italian
and when she plays volleyball on a summer beach
even the sun can’t take his eyes off her breasts
something they call, “100% Americana”

she straightens the sheets after you make love
smoothes the creases and dries off the sweat
she never shows her temper in public
dislikes conflict and stays away from sadness
her eyes are as blue as the Atlantic
but she doesn’t know how to cry

september 11, 2001
the U.S. was attacked on its very own soil, its most prized city
she put in an emotional vote to support a bombing of revenge
“it’s the American way,”
she calmly stated.

this is the woman you choose to replace me
after we argued politics and I raised my voice
the resentment inherited from a previous generation
you softly reminded me,
“stop yelling and speak english please”.

I bet that she doesn’t know how to touch you the way I do
doesn’t have the callused hands to create friction
doesn’t have the firm line of buttocks from labor
lacks the long black strands of my hair playing
lacks the curious lips searching to taste your unfamiliar skin and flesh
lacks the moans and cries of unsatisfied passion
lacks the salt and lacks the tears

I bet that she doesn’t know how to sing you to sleep the way I do
doesn’t know the folk songs echoed with despair
doesn’t know how to stay up to wait and to want
lacks the eyes that look for her father her husband her son
lacks the humble feet of a stateless refugee
lacks the shoulders that bear the losses of a nation
lacks the perseverance and the kindness

I would even bet that she doesn’t know
september 11, 2001
on a street called Broadway in lower Manhattan
just a few minutes away from the World Trade Center
they had informed me about my family
grandparents, father, mother, brother, sister
were all killed on American Airlines flight #11 on its way to California
the result of a terrorist attack, suicide mission hijackers, fallen towers, failed rescue
I did not scream and cry but just fell down
stretched my body on the ground and silently listened
the sounds shaking from a war about to begin
the laments of the breaking hearts
the destruction and the ashes
I stretched to listen and to remember
when they so easily forgot the wars of the past
to start the wars of the future

bài đã đăng của Đỗ Lê Anhdao


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)