Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 13, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Cô dược sĩ Việt Nam

 

Cô chắc có thể là người dược sĩ dễ thương nhất trong tiệm thuốc Savons đó. Lúc nào cô cũng tươi cười vui vẻ với không những chỉ khách hàng mà với cả tất cả nhân viên trong cửa hàng. Dù khách hàng có câu hỏi dài dòng cách mấy cô cũng không ngại trả lời một cách rất kiên nhẫn. Cô làm việc nhanh chóng và hiệu quả. Ai gặp cô cũng yêu mến cô vì tánh tình cởi mởi của cô. Mọi người đều đồng ý cô nên được bầu là người dược sĩ tài giỏi nhất trong tất cả các cửa hàng Savons.

Nhưng họ không biết là thật sự cô rất ghét làm nghề dược sĩ. Cô chỉ làm cho ba má cô hài lòng. Công việc lý tưởng của cô là làm một minh tinh màn bạc. Trong giờ nghỉ ăn trưa, cô luôn luôn mơ tưởng tới những vai trò khác nhau cô sẽ trình diễn nếu như cô là một nữ diễn viên. Có hôm cô tưởng tượng sẽ đóng vai nữ hoàng Cleopatra, với sắc đẹp lộng lẫy và tình yêu nồng nàn của hai người đàn ông tài hoa uy quyền như Julius Caesar và Marc Antony thì ai mà không muốn có quyền lực trên toàn thế giới. Có hôm cô tưởng tượng cô đóng vai một gái điếm ở Red Light District, trang điểm son màu đỏ bóng và đeo vớ da lưới màu đen, quên những khát khao của riêng mình để thoả mãn những đòi hỏi của người mua dâm. Có hôm cô đóng vai một thiếu nữ học trường đạo Thiên Chúa giáo, ao ước tìm hiểu thêm tất cả kiến thức khoa học Charles Darwin và thuyết tiến hóa mà các mục sư/thầy giáo trong trường cô không dạy.

Buổi chiều sau những giờ cô ăn trưa là lúc cô hạnh phúc nhất trong ngày. Những mơ mộng còn sót lại trong tâm tưởng của cô, làm thân thể cô nóng ran và trái tim cô no cứng, có lúc cho tới khi cô tan sở làm. Những người khách hàng cũng để ý thấy điều này, cho nên nếu được thì họ luôn để dành toa thuốc tới buổi chiều mới đem tới tiệm. Những người khách hàng nào tới thường xuyên thì còn thảo luận chuyện này với những người làm khác trong cửa hàng là buổi chiều cô có khi giống một người khác. Tất nhiên là cô vẫn dễ thương, cởi mở và ân cần. Nhưng thái độ, cử chỉ, và thái độ cô mỗi hôm đều lạ lẫm và khác nhau; có hôm lịch sự lễ độ, có hôm tếu lâm hóm hỉnh, có hôm ve vãn tán tỉnh… Ngay cả những từ ngữ cô dùng cũng thay đổi. Khi thì cô kêu khách hàng bằng chị, bác, anh. Có khi cô kêu tất cả mọi người bằng “cưng” (với một giọng Bắc). Điều này gây ra bàn tán trong tất cả cửa hàng. Và nó làm cho mọi người còn quý mến cô thêm, không một ai chê bai cô, họ thẩy cô thêm sắc thêm màu khi cô “đổi tánh” như vậy. Và thực thế, cửa hàng Savons và những khách hàng của nó là những người yêu cô nhiều nhất, nhiều hơn cả bố mẹ cô.

bài đã đăng của Đỗ Lê Anhdao


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)