Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
CHƯA CÓ TỰA ĐỀ | UNNAMED
Mùa đông. nốt chữ nhọc, thơ gầy
tôi.tôi. tôi. hát như rung chuông
răng. hàm, nhịp đánh tuồng. ọ cạp
phiên khúc phía bên kia thiên đường
Winter. the struggling letters, the sparse poetry
me . me. me. singing like a bell, shivering
teeth. jaw, the dramatic beat. snapping
at a verse on the other side of paradise
NHỮNG KẺ GIẾT NGƯỜI
Chĩa ngón trỏ vào bức hình lão già treo trên tường, hắn làm động tác bóp cò. Bùm.
Thế giới này, có quá nhiều kẻ đáng chết. Nhưng giết người là việc của các vĩ nhân. Điều hắn muốn chỉ là chĩa ngón tay trỏ vào một ai đó. Bùm.
Ván cờ cuối năm
trong sự lừa dối vào giọt nước mắt tia
mông khóc phù hợp với rạn nứt
dấu át đem phước không tì vết
đến một mảng thạch cao kết cấu
Con Trai Bác Thợ Mộc
Hôm nay sẽ là phiên xử người đàn bà gian dối, người đàn bà ngoại tình. Người đàn bà ấy chẳng xa lạ gì với tôi, người đàn bà ấy cũng chẳng xa lạ gì với vợ tôi, vì vậy vợ tôi dặn tôi ném đá trật ra ngoài. Người đàn bà ấy đáng tội chết. Tôi xốc cái túi vải trên vai.
CÂU CHUYỆN MÙA GIÁNG SINH
Giọt máu nhỏ xuống bậc thềm ngái ngủ trước khung cửa mà hai mẹ con vừa bước vào đã hoàn thành sứ mạng của nó là choàng lên bóng đêm sắc màu rực rỡ. Trong đêm tối ấy, đứa con bảo người mẹ, khi nào lớn lên con sẽ giết bố.
Mùa Săn
Con báo đốm màu tím hoa cà săn được năm ấy đã thay đổi cả cuộc đời Sáu Vồng về sau. Màu lông tím điểm những đốm đen, phải nói là con thú rừng nghìn năm một thuở, vì có những tay săn thú cả đời chỉ mong được gặp một lần, nói chi đến hạ được nó.
Ai Về Xứ Việt
Đến hôm nay, ý nghĩa của ca khúc này thậm chí còn mở rộng thêm. Những tâm tình với ý định ban đầu của tác giả Minh Đức Hoài Trinh là dành nhắn gửi bạn bè đang ở trong trại tù cải tạo nay có thể được mọi người Việt trong và ngoài nước cảm nhận như là dành cho bất cứ người Việt Nam nào bị đưa vào ngục tù dưới chế độ độc tài.
Cà phê Việt Nam / Our Coffee
được chọn bởi những bàn tay đếm quen mất
mát
hạt cà phê lột vỏ, lên men, trở nên
hòn đá, kiên cường dần với tiếng tụng kinh
của nhà tiên tri sa ngã
A Silk Dress ♦ Four Seasonal Rains
I pause in my writing and look up: A pair of eyes is brightly shining
I listen to the soft steps of someone who is stealthily walking.
CUỐN SÁCH ĐẦU TIÊN
Ngày ấy tôi không hiểu được Thượng đế là vũ trụ, nhưng tôi quan tâm nhiều hơn đến những suy nghĩ về trần tục, những điển lễ của tha thứ, nỗi đam mê chết người của tình yêu, tội lỗi của chúng, sự cứu rỗi của chúng. Càng về sau tôi càng nhận ra khuôn mặt của xã hội Việt Nam trong cuốn sách ấy…
Ghost Train to the Eastern Star – On the Tracks of the Great Railway Bazaar – Chương 11: Chuyến xe lửa đêm đi Jaipur
Kapoorchand, một ông đáng kính khoảng 60 tuổi, đang làm đúng điều tôi đang làm, với cùng một lý do. Ông sống ở Jodhpur; ông cần đến Jaipur. Ông ngồi khoanh chân trên giường, hơi vặn vẹo, nói: “Xe lửa là tốt nhất,” và khi ông thấy tôi lúi húi với nệm giường của tôi, ông nói: “Đừng đụng tới. Cu li sẽ làm. Trách nhiệm của họ. Họ phải làm giường cho ông. Họ phải thức ông dậy đúng giờ. Họ phải bưng trà cho ông.”
Ghost Train to the Eastern Star – On the Tracks of the Great Railway Bazaar – Chương 10: Chuyến xe lửa đêm đi Jodhpur, Chuyến Mandore Tốc hành
Không cần ai nói, tôi tự biết xe lửa đi Jodhpur sẽ rời thềm ga 16; cứ nhìn hành khách đang đợi là biết ngay. Phần lớn mọi người trên thế giới mặc y phục tương tự nhau, quần jean xanh, áo thun, và giày vải. So với cách ăn mặc đơn điệu trên toàn cầu thì nông thôn Ấn là một trong vài ngoại lệ, và tỉnh bang Rajasthan đứng riêng ra, tự tin và sặc sỡ.
Ghost Train to the Eastern Star – On the Tracks of the Great Railway Bazaar- Chương 9: Chuyến xe lửa tốc hành Shan-E-Punjab đi Delhi
Nhưng Ấn Độ cũng là nơi của nghịch lý, của một dân tộc có ba quốc gia không đội trời chung – Ấn và Pakistan và Bangladesh, của bạo loạn tôn giáo chực chờ bùng nổ, của niềm kiêu hãnh đại cường và khối dân cùng khổ khổng lồ, của tâm lý chủ-nô và hàng rào tập cấp cha truyền con nối, của đặc khu công nghiệp hiện đại và nhà ổ chuột, của phố thị xây cất bụi mù và thôn quê lam lũ, của yogi và guru và coolie và untouchable, của tỉ phú và kẻ ăn xin và bò thiêng bới tìm thức ăn nơi bãi rác, của ước mơ và của tuyệt vọng.
Paul Theroux nhận thấy nếu muốn đi trên đất Ấn thì phải biết cách ngước nhìn tới các lâu đài và các cao ốc đang mọc lên đằng xa, đừng nhìn cận cảnh, vì sát bên cạnh là những điều có thể làm người ta bật khóc.
Thao thức đêm tình / Help Make It Through the Night
Làn tóc óng trên vai xõa mềm
Như bóng đêm lung linh ảo huyền
Mắt nhắm khẽ xin lời hôn mềm
Cho mướt xanh ôm đầy xao xuyến
Mèo rừng ♦ Chiều tình yêu ♦ Tôi sẽ viết…
Thơ ngày nay
được viết bởi các giáo sư hoặc những người vô gia cư
ai đó đã cả gan nhận xét
ngụ ý không cần ánh sáng
tôi đã trao lại tiếng chó sủa cho niềm vui tử tế
nghe niềm cô đơn khước từ vai diễn trắng
khản đặc lời tự thú sau cuộc dị mộng điên rồ sẽ dày thêm lố bịch
có thể tôi phải ấm ớ và lạnh hơn
một lần trở lại
Hai người nữ trong một thoáng bất ngờ chưa kịp phản ứng gì. Nhưng cái ám ảnh về bi kịch thức giấc. Một người quay lại ôm thi thể người nằm đợi, và một người đứng lên nhìn sững sờ người đàn ông vừa xuất hiện.
Thu Đi, Cá Trở Về Nguồn
Thuở kia, loài cá hồi này được mấy bà mẹ đẻ ra ở đầu nguồn. Chúng theo sông, trôi ra hồ. Ra tận biển. Khi trưởng thành, giựt mình, thấy đã phiêu bạt, xa bờ hằng nghìn cây số, nay chúng tìm về “Nơi mẹ đã sinh ra tôi”.
Trích từ MẠCH TUÔN
trong sa mạc là kim tự tháp
trong kim tự tháp là chiếc quách
trong chiếc quách là thiên thể
LÀ nền tảng của tất cả nguồn sống tương lai
LÀ lối mới dẫn đến trinh tiết cần thiết
LẠ NHỈ | POMTIZEN
Lạ nhỉ
Có những dòng thơ không bao giờ ngủ
Lật qua lật lại 44 năm đó
Những điều tôi tìm ra đều không có thực
Nhưng tiếng đàn trong thơ cũ
nghe ra như ngón tay tôi vừa rướm máu
một thế giới khác (màn 6 và 7)
MA-NƠ-CANH SỐ 26
Họ không biết đến niềm tự hào của chúng ta: chúng ta hơn họ và các loài động vật, kể cả thực vật. Tất cả giống loài đó đều muốn bành trướng, mở rộng bản thân, thân xác trong quá trình sinh tồn. Còn chúng ta, từ lúc hiện hữu cho đến khi mất đi chúng ta không hề bành trướng, chiếm hữu, xâm lấn ra ngoài thân xác của mình, dù chỉ một li.
một thế giới khác (màn 3,4, 5)
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Chỉ tay vào các ma-nơ-canh)
Anh và cô đây đừng coi thường chuyện này! Tôi nói nghiêm túc đấy. Tốt nhất nên mua quần áo mặc vào cho tất cả. ..như 5 cô này nè!…
(Đứng lên) Thôi, tôi chỉ nêu vấn đề cho anh và cô đây suy nghĩ, đừng vô tình làm hại cho nền luân lý đạo đức cổ truyền Á đông và truyền thống dân tộc!
một thế giới khác (màn 1 & 2)
30 ma-nơ-canh, mỗi ma-nơ-canh mang một con số từ 01 đến 30, đứng, ngồi hai bên tường không theo thứ tự số; tất cả đều là nữ, hầu hết khỏa thân với đường nét, vóc dáng, màu da y như người thật, sống động và tuyệt đẹp. Chỉ có bốn ma-nơ-canh số 7, 15, 25 và 9 là mặc áo quần: áo dài, váy, sơ mi, đồ tắm.
Vũ-chủ gian hàng, đàn ông, chừng 28 tuổi, vóc dáng nhỏ thó, tóc quăn, trán cao, mắt to đeo đôi kính gọng tròn
Tháo Rời Khung Dĩ Vãng
Con rùa vẫn bập bềnh trên mặt nước ao. Anh thọc tay xuống nước, đẩy nhẹ vào cái mai sần sùi của con vật. Cảm giác mát lạnh lan tỏa trên da. Con rùa chìm xuống rồi nổi lên. Đầu ngỏng lên cao. Và nó nhanh chóng xoay người bốn chân chèo chống đều nhịp. Con rùa lặn vào làn nước trong, lẫn vào những lau lách, rêu xanh và tan biến vào khối màu xanh xám của những nhánh mềm mại của loài thủy sinh.
Một Ngày Trước Khi Đổi Giờ
Menu của một ngày thứ bảy nhàn nhã:
· Uống tất cả các loại nước, từ sữa tươi đến vodka
· Nghe tất cả những bản nhạc về thời gian
Lời nguyền mùa tang ma- Fluch der Geisterzeit
Lệnh phong tỏa đã không thể cách ly gia đình cô Loan và gia đình ông Tung ra, mà đẩy họ lại gần nhau hơn. Giữa cơn hoạn nạn, đói khát và quẫn trí, lời nguyền của cô Loan đội mồ quay về, đòi từng mạng sống.
Những kẻ vô công rỗi nghề có quá nhiều thời gian để hóng chuyện bên nhà hàng xóm.
bụi áo
nàng kiễng chân một
đóa hoa gương mặt hôn đầu
kéo cửa bóng tối nắng
tràn ngập ngụa đường phố lạnh
HALLOWEEN
Vào đêm Halloween năm nay, thời gian xé rách một tấm màng mỏng như khăn voan che mặt cô dâu để cho hai thế giới nhìn thấy nhau trong một khoảnh khắc, qua khổ đau và qua hạnh phúc, qua hiện tại và qua thương nhớ. Khoảnh khắc ấy đánh dấu như cột cây số trên đường đi, làm thay đổi cấu trúc của một ngày của một người.

Bình Luận mới