Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Ghost Train to the Eastern Star – On the Tracks of the Great Railway Bazaar- Chương 9: Chuyến xe lửa tốc hành Shan-E-Punjab đi Delhi
Nhưng Ấn Độ cũng là nơi của nghịch lý, của một dân tộc có ba quốc gia không đội trời chung – Ấn và Pakistan và Bangladesh, của bạo loạn tôn giáo chực chờ bùng nổ, của niềm kiêu hãnh đại cường và khối dân cùng khổ khổng lồ, của tâm lý chủ-nô và hàng rào tập cấp cha truyền con nối, của đặc khu công nghiệp hiện đại và nhà ổ chuột, của phố thị xây cất bụi mù và thôn quê lam lũ, của yogi và guru và coolie và untouchable, của tỉ phú và kẻ ăn xin và bò thiêng bới tìm thức ăn nơi bãi rác, của ước mơ và của tuyệt vọng.
Paul Theroux nhận thấy nếu muốn đi trên đất Ấn thì phải biết cách ngước nhìn tới các lâu đài và các cao ốc đang mọc lên đằng xa, đừng nhìn cận cảnh, vì sát bên cạnh là những điều có thể làm người ta bật khóc.
Thao thức đêm tình / Help Make It Through the Night
Làn tóc óng trên vai xõa mềm
Như bóng đêm lung linh ảo huyền
Mắt nhắm khẽ xin lời hôn mềm
Cho mướt xanh ôm đầy xao xuyến
Mèo rừng ♦ Chiều tình yêu ♦ Tôi sẽ viết…
Thơ ngày nay
được viết bởi các giáo sư hoặc những người vô gia cư
ai đó đã cả gan nhận xét
ngụ ý không cần ánh sáng
tôi đã trao lại tiếng chó sủa cho niềm vui tử tế
nghe niềm cô đơn khước từ vai diễn trắng
khản đặc lời tự thú sau cuộc dị mộng điên rồ sẽ dày thêm lố bịch
có thể tôi phải ấm ớ và lạnh hơn
một lần trở lại
Hai người nữ trong một thoáng bất ngờ chưa kịp phản ứng gì. Nhưng cái ám ảnh về bi kịch thức giấc. Một người quay lại ôm thi thể người nằm đợi, và một người đứng lên nhìn sững sờ người đàn ông vừa xuất hiện.
Thu Đi, Cá Trở Về Nguồn
Thuở kia, loài cá hồi này được mấy bà mẹ đẻ ra ở đầu nguồn. Chúng theo sông, trôi ra hồ. Ra tận biển. Khi trưởng thành, giựt mình, thấy đã phiêu bạt, xa bờ hằng nghìn cây số, nay chúng tìm về “Nơi mẹ đã sinh ra tôi”.
Trích từ MẠCH TUÔN
trong sa mạc là kim tự tháp
trong kim tự tháp là chiếc quách
trong chiếc quách là thiên thể
LÀ nền tảng của tất cả nguồn sống tương lai
LÀ lối mới dẫn đến trinh tiết cần thiết
LẠ NHỈ | POMTIZEN
Lạ nhỉ
Có những dòng thơ không bao giờ ngủ
Lật qua lật lại 44 năm đó
Những điều tôi tìm ra đều không có thực
Nhưng tiếng đàn trong thơ cũ
nghe ra như ngón tay tôi vừa rướm máu
một thế giới khác (màn 6 và 7)
MA-NƠ-CANH SỐ 26
Họ không biết đến niềm tự hào của chúng ta: chúng ta hơn họ và các loài động vật, kể cả thực vật. Tất cả giống loài đó đều muốn bành trướng, mở rộng bản thân, thân xác trong quá trình sinh tồn. Còn chúng ta, từ lúc hiện hữu cho đến khi mất đi chúng ta không hề bành trướng, chiếm hữu, xâm lấn ra ngoài thân xác của mình, dù chỉ một li.
một thế giới khác (màn 3,4, 5)
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Chỉ tay vào các ma-nơ-canh)
Anh và cô đây đừng coi thường chuyện này! Tôi nói nghiêm túc đấy. Tốt nhất nên mua quần áo mặc vào cho tất cả. ..như 5 cô này nè!…
(Đứng lên) Thôi, tôi chỉ nêu vấn đề cho anh và cô đây suy nghĩ, đừng vô tình làm hại cho nền luân lý đạo đức cổ truyền Á đông và truyền thống dân tộc!
một thế giới khác (màn 1 & 2)
30 ma-nơ-canh, mỗi ma-nơ-canh mang một con số từ 01 đến 30, đứng, ngồi hai bên tường không theo thứ tự số; tất cả đều là nữ, hầu hết khỏa thân với đường nét, vóc dáng, màu da y như người thật, sống động và tuyệt đẹp. Chỉ có bốn ma-nơ-canh số 7, 15, 25 và 9 là mặc áo quần: áo dài, váy, sơ mi, đồ tắm.
Vũ-chủ gian hàng, đàn ông, chừng 28 tuổi, vóc dáng nhỏ thó, tóc quăn, trán cao, mắt to đeo đôi kính gọng tròn
Tháo Rời Khung Dĩ Vãng
Con rùa vẫn bập bềnh trên mặt nước ao. Anh thọc tay xuống nước, đẩy nhẹ vào cái mai sần sùi của con vật. Cảm giác mát lạnh lan tỏa trên da. Con rùa chìm xuống rồi nổi lên. Đầu ngỏng lên cao. Và nó nhanh chóng xoay người bốn chân chèo chống đều nhịp. Con rùa lặn vào làn nước trong, lẫn vào những lau lách, rêu xanh và tan biến vào khối màu xanh xám của những nhánh mềm mại của loài thủy sinh.
Một Ngày Trước Khi Đổi Giờ
Menu của một ngày thứ bảy nhàn nhã:
· Uống tất cả các loại nước, từ sữa tươi đến vodka
· Nghe tất cả những bản nhạc về thời gian
Lời nguyền mùa tang ma- Fluch der Geisterzeit
Lệnh phong tỏa đã không thể cách ly gia đình cô Loan và gia đình ông Tung ra, mà đẩy họ lại gần nhau hơn. Giữa cơn hoạn nạn, đói khát và quẫn trí, lời nguyền của cô Loan đội mồ quay về, đòi từng mạng sống.
Những kẻ vô công rỗi nghề có quá nhiều thời gian để hóng chuyện bên nhà hàng xóm.
bụi áo
nàng kiễng chân một
đóa hoa gương mặt hôn đầu
kéo cửa bóng tối nắng
tràn ngập ngụa đường phố lạnh
HALLOWEEN
Vào đêm Halloween năm nay, thời gian xé rách một tấm màng mỏng như khăn voan che mặt cô dâu để cho hai thế giới nhìn thấy nhau trong một khoảnh khắc, qua khổ đau và qua hạnh phúc, qua hiện tại và qua thương nhớ. Khoảnh khắc ấy đánh dấu như cột cây số trên đường đi, làm thay đổi cấu trúc của một ngày của một người.
Hôm qua / Yesterday
Ôi muộn phiền
dường như đang chắp cánh cao bay xa bay
Yesterday
All my troubles seemed so far away
MỐI TÌNH MƯA BONG BÓNG
Trời đổ mưa bên ngoài. Qua khe cửa là những làn chớp soi. Tôi nhắm mắt để Miên đưa đi, đưa tôi vào huyệt. Tôi thoáng nhận nơi gối và chiếu chăn của Miên có một mùi thơm kỳ lạ. Mùi đời lúc hấp hối. Mưa vẫn rơi dìu dặt bên ngoài. Một cơn mưa tiễn chân tôi vào thế giới đàn bà.
rã đông tiếng gọi
người muốn duy trì địa vị độc tôn trên những vỉ thuốc thần thoại
bọn sóng mông lung oằn mình trong muối xót
cúi gập cõng thị trấn đỏ hỏn lên vai
vài cánh cửa cựa mình dưới cổ tay thế kỷ
NGÀY TRỞ LẠI THÀNH PHỐ
Liên đi khuất một rặng dương rồi ra phía biển trước khi vào quán nước. Chắc con nhỏ nhớ mấy con còng. Liên vác cây nạng lên vai, chạy thoăn thoắt theo đám bọt sóng đang lăn tăn trên cát. Hoán nhìn về phía Liên rồi nhìn về phía những đám mây thâm thấp. Hoán nằm dài trên ghế đá. Trăng lưỡi liềm nhợt nhạt trên nền trời lạnh lẽo. Tinh tú chạy lang bạt. Cả vũ trụ như đang lao xao theo một sự thu hút nào vô nghĩa.
Cuộc Xổ Số
Cuộc xổ số bắt đầu trong khi các vũ công trong câu lạc bộ thiếu niên đang nhảy điệu vũ hình vuông truyền thống. Ông Summer đã bỏ thời gian và công sức tổ chức những sinh hoạt này. Ông có khuôn mặt tròn vui vẻ, có cơ xưởng sản xuất và buôn bán than.
Vịn tay hội hoạ
Trong một dịp trao đổi với thằng cháu ngoại sau khi nghe cháu ghi danh lấy một lớp vẽ, tôi kể với cháu về việc có một dạo tôi cũng vẽ, và vẽ đã giúp tôi tìm được sự yên tĩnh cho tâm hồn, cháu ngạc nhiên vì chả bao giờ nhìn thấy bà vẽ.
Phấn Di
Quán không lúc nào đóng cửa và chỉ mở cửa một ngày trong năm, đấy là điều tôi thuộc lòng, luôn nhớ và tuân thủ như lễ nguyện mỗi Chúa Nhật. Hôm nay cũng như mọi năm vào đúng ngày này, quán mở cửa đón khách, mùng 6 tháng 3. Không biển hiệu, không quảng cáo, không mời gọi
tháng 8, 2021 ở Sàigon ♦ 2012 cho đến nay
Sàigon bị khoá trái
khoá trái biển đông khoá trái mặt nổi khoá trái phần chìm
khoá trái ngôn ngữ khoá trái sự thực
khoá trái những xác chết khoá trái cả đám tang
Khỉ Shinagawa Tự Bạch
[N]hậu bia và trò chuyện với một con khỉ là một kinh nghiệm ngàn năm một thuở. Ngoài ra, con khỉ này lại mê nhạc Bruckner và ăn cắp tên của phụ nữ vì bị sự thèm muốn thể xác (hoặc tình yêu) thôi thúc ….Nhưng tôi không muốn quấy động cảm xúc của nó thêm, vì vậy [nên khi chia tay nó] tôi chọn chữ “thú vị”, dễ nghe và vô thưởng vô phạt.
NGƯỜI SĂN ĐUỔI CÔ ĐƠN
Bây giờ trời chưa tối hẳn, trong khi chờ đợi anh đi ra gần cửa sổ, nhìn lá bàng cháy đỏ một góc vườn. Ở vùng đồi núi màn đêm buông xuống nhanh, khí lạnh tràn vào qua cửa mở hé, anh hít thở làn không khí trong veo mát mẻ, cô gái đi ngang xách cái khay trên tay, giờ này có lẽ bớt khách, rảnh việc, cô đứng lại trò chuyện một lát.

Bình Luận mới