Trang chính » Chuyên Đề, Coronavirus, Sáng Tác, Song ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Lời nguyền mùa tang ma- Fluch der Geisterzeit

Lệnh phong tỏa đã không thể cách ly gia đình cô Loan và gia đình ông Tung ra, mà đẩy họ lại gần nhau hơn. Giữa cơn hoạn nạn, đói khát và quẫn trí, lời nguyền của cô Loan đội mồ quay về, đòi từng mạng sống.

Những kẻ vô công rỗi nghề có quá nhiều thời gian để hóng chuyện bên nhà hàng xóm. Từ năm ngoái, rẻo đất rộng hai mét bên hông nhà của cô Loan đã biến thành dãy nhà bếp của quán nhậu Tung Hoành. Bây giờ, ngồi trong nhà cô cũng nghe được họ nói gì, nấu gì, ăn gì trên đất của cô. Nơi đó từng là lối đi sang trọng của cô từ cổng ra phía sau nhà. Dọc bên tường cô treo mấy giò phong lan và đặt mấy chậu bông sứ. Buổi chiều mát, cô còn nằm đó đong đưa trên võng, online tâm sự với bạn bè facebook. Nhờ nó mà căn nhà nhỏ xíu của cô thông thoáng hơn mấy căn nhà khác trong con hẻm chật chội, tù túng. Cô về Bến Tre làm đám giỗ cho má cô ba ngày, lúc quay trở lại, cái tường gạch mới xây đã lấn sang tới tận vách nhà.

Cô Loan đứng ở cổng nhìn sững cái tường gạch nham nhở, không dám tin đây là căn nhà của mình. Lối đi tráng xi măng bên hông nhà biến đâu mất. Mấy giò phong lan biến đâu mất. Năm chậu bông sứ biến đâu mất. Cô mở cửa, rón rén đi vô sân như tên ăn trộm. Cảm giác sợ hãi, cảm giác xa lạ làm cái đầu của cô quay u u như có chong chóng trong đó.

Ngay chân tường gạch, vôi vữa còn vương vãi. Kinh khủng hơn nữa, cửa sổ phòng ngủ của cô bị bít kín mít trở nên tối thui như nhà mồ. Bên ngoài hai tấm cửa kính hiện ra lớp gạch đỏ nham nhở. Cây mận buông bóng mát ngay cửa sổ bây giờ nằm phía bên kia tường. Cô Loan lập cập rút điện thoại ra gọi cho con gái. Nguyên tuần này nó trực ở bệnh viện.

“Má nói cái gì? Họ xây tường lấn mất lối đi của nhà mình?”

Từ bên quán nhậu Tung Hoành tiếng nhạc bolero não nề vọng sang. Tiếng người í ới gọi nhau đưa rau sống ra bàn nhậu. Tiếng dao chặt thịt bổ đồm độp xuống thớt. Tiếng đám chó sắp bị mang ra chọc tiết rên rỉ đau buồn. Trong căn nhà nhỏ tù túng, cô Loan uất hận ôm mặt khóc rống lên.

Giờ đây, mỗi khi đi chợ về, cô không còn thói quen men theo lối bên hông nhà, xuống phía sau rửa hai cái chân dính bùn đất. Cô phải xách dép, xách giỏ, đi băng qua phòng khách và phòng ngủ tối thui. Bức tường nham nhở gạch vữa không biến đi sau cơn ác mộng. Nó đứng đó sừng sững, phía sau là những cặp mắt hung tợn của cha con nhà Tung Hoành.

Suýt nữa cô bị họ chém chết khi sang bên đó đòi lại chủ quyền đất. Nước mắt ràn rụa, cô bỏ chạy khỏi nhà hàng xóm, vừa chạy vừa nguyền rủa: “Rồi mấy người chết không có đất mà chôn.”

Mùa dịch mà quán Tung Hoành vẫn nhộn nhịp cả đêm về sáng. Trong căn phòng nóng hầm hập, cô Loan không ngủ được. Tivi bật sáng cả đêm. Dịch bệnh bùng nổ khắp nơi trên thế giới, trên tivi người chết nhiều quá. Ở nơi này, bàn nhậu kê kín cả cổng nhà cô, người đông nườm nượp. Từ đó mùi rượu thịt bay ra tởm lợm. Con gái cô trực đêm trở về, sợ hãi len qua mấy cái bàn nhậu thịt chó, khó nhọc dẫn xe vô nhà.

Chiếc xe duy nhất làm cái chân chạy của nó bị đám dân nhậu dẫn đi. Con Hòa về nhà ăn miếng cơm tối với má. Chiếc xe khóa kỹ để ngoài sân biến mất sau ba mươi phút. Ai đó bẻ luôn khóa cổng.

Cô Loan tức tốc chạy sang quán Tung Hoàng kêu gào. Mấy thằng con côn đồ của ông Tung vác dao xông ra đe dọa:

“Mẹ con bà với con chó liệu hồn.”

Con chó của cô Loan là con Kiki. Nó có hiền khô, có tội tình gì đâu mà đe dọa.

Những người này từ đâu đến, cô Loan không biết, nhưng họ hung hăng thao túng cả khu phố. Đám thanh niên mình mẩy xăm trổ, mắt long sòng sọc, ngôn từ lạ lẫm, họ sẵn sàng đập chết cô như đập một con muỗi, nếu cô gây phiền nhiễu.

Cô Loan co rúm người nhìn lần cuối vào quán nhậu. Rẻo đất nhà cô bây giờ là dãy nhà bếp cơi rộng ra. Mấy chậu bông sứ của cô đứng bên sàn rửa chén, thiếu nắng mà dư nước, đang úng vàng lá. Đám phong lan khô héo nằm ngổn ngang trên đống xà bần. Cây mận hồng đào ngon ngọt của cô bị cưa xuống sát gốc. Hai mét đất chạy từ phía trước ra phía sau có giá bằng hai chiếc xe hơi sang trọng.

Cô Loan trào nước mắt, chỉ tay về phía ông Tung, nghẹn ngào chửi:

“Cha con anh nghe. Mấy người ác quá nghe, rồi chết không có đất mà chôn.”

Ông Tung cười khành khạch:

“Để xem. Ai chết trước ai.”

Mấy thằng con cũng cười hô hố.

Tiếng vợ ông Tung từ trong bếp vọng ra khẽ khàng:

“Bố con chúng mày thôi đi. Đừng quấy nhiễu hàng xóm như thế. Cô ấy chỉ có một mình.”

Ông Tung và mấy thằng con lại cười hung tợn hơn.

Cô Loan hoảng quá, co cẳng chạy thiệt nhanh về nhà. Ngày hôm sau, cô sắm thêm một sợi dây xích thiệt to để khóa cổng.

Đã nhịn nhục tới nước đó mà tụi nó vẫn bắt mất con chó. Ba ngày sau, cô Loan mở cổng nhận thư, quay lại đã không thấy con Kiki đâu nữa. Từ ngày chồng cô quá cố, con Hòa đi chống dịch biền biệt ở bệnh viện dã chiến, cô chỉ còn con Kiki làm bầu bạn.

Suốt một tuần cô chạy lồng lên trong xóm, kêu gào, gọi tên con Kiki. Chỉ có tiếng cười hô hố, tiếng cụng ly từ quán nhậu đáp lời. Cứ nghĩ đến phần da thịt của con Kiki nằm trên bàn nhậu là cô ôm bụng muốn nôn mửa. “Tụi nó ác quá, rồi chết không có đất mà chôn. Kiki con ơi, con ở đâu. Hòa ơi, con ở đâu.”

Con Hòa gọi điện lúc nửa đêm:

“Con về bây giờ, đưa má đi chích ngừa.”

“Sao chích nửa đêm vầy?”

“Khoa của con có năm người không chịu chích. Con năn nỉ xin cho má một mũi. Nhưng phải chích liền, sợ sáng mai họ đổi ý.”

Cô Loan cằn nhằn:

“Việt Nam đâu có dịch. Tự nhiên chích bậy bạ mấy cái thứ gì đâu.”

Con Hòa về trong bóng tối, không nói không rằng, nó kéo cô lên xe. Cô nắm bàn tay gầy gò của nó, rưng rưng hỏi:

“Con kiếm đâu ra chiếc xe cũ rích này?”

“Của bác gác cổng. Con mượn.”

Nó làm y tá trong bệnh viện dã chiến. Mùa này nó gần như ở luôn trong đó. Từ hồi mất cái xe máy nó lại càng ít về nhà. Có lần nó khóc trong điện thoại:

“Con không dám về, sợ lây cho má.”

Cô ngơ ngác an ủi:

“Việt Nam chống dịch tốt mà. Chắc không sao đâu.”

“Họ nói láo. Dịch lan tràn khắp nơi. Tụi con hết sức rồi.”

Mỗi buổi tối cô cầu khẩn trước bàn thờ:

“Anh ơi, anh phù hộ cho nó.”

Con Hòa được chích đủ hai mũi theo tiêu chuẩn dành cho nhân viên y tế. Cô cũng chích chui một mũi. Cả xóm này chưa ai biết chích ngừa là gì. Bạn bè cô gửi cho nhiều tin tức rất khủng khiếp về hậu quả tiêm chủng. Con Hòa nói: “Má đừng nghe mấy cái thuyết âm mưu bậy bạ, người ta chê thì mình chích.”

Cô vẫn không tin một mũi thuốc chủng sẽ giúp ích được gì, nhưng khi xóm bên cạnh bắt đầu có ca nhiễm thì cô đâm ra hoảng hốt. Bà chủ tiệm phở ngoài đường lớn chết trong bệnh viện, con cái bị cách ly tứ tán, không ai lo tang ma.

Bỗng nhiên rồi mọi thứ thay đổi. Nhanh khủng khiếp. Một ngày hàng ngàn ca nhiễm, hàng trăm ca tử vong.

Kẽm gai bịt đầu ngõ. Dây nhựa giăng cuối ngõ. Không ai được phép đi đâu.

Sự im lặng bất thường bao phủ cả khu phố. Những tiếng gọi rau thịt bên quán nhậu đã biến mất. Tiếng cụng ly, hò reo cũng biến mất. Đám người hung tợn câm nín rút vô nhà. Buổi chiều, bốn cha con họ bày bàn nhậu với nhau.

Trước khi phong tỏa, từ trên gác xép cô Loan thường nhìn sang nhà ông Tung, nhưng chỉ thấy bạt xanh, bạt xám giăng hàng hàng lớp lớp. Bên dưới đó, nhốn nháo tiếng thực khách chuyện trò, la hét. Khi mấy tấm bạt của quán được gỡ xuống, cô Loan có thể nhin thấy cả khu nhà ông Tung. Bây giờ mỗi ngày cô thấy đám bông sứ trụi lá, đám phong lan cháy khô dưới nắng. Hai con chó dữ nhà ông Tung hướng mõm lên gác xép nhà cô sủa từng hồi hung tợn.

Bếp ăn bên nhà hàng xóm mùa phong tỏa cũng đạm bạc như nhà cô. Cả xóm, nhà nào cũng ăn uống như nhau, cũng rau cải của phường, cũng gạo mì của tổ chức từ thiện. Mùi thức ăn chay bên nhà ông Tung bay sang, hòa lẫn với mùi thức ăn chay của nhà cô Loan. Lẽ ra là an lành.

Dịch không chỉ tấn công vào con hẻm. Nó tiếp tục tấn công hung bạo vào từng gia đình.

Người đầu tiên trong hẻm bị cưỡng chế đưa đi là thằng Hoành, con cả của ông Tung. Nó là F1 của gia đình bạn gái. Không rõ nó tiếp xúc với bạn gái lần cuối khi nào, không ai quan tâm, nhưng nó có tên trong danh sách bị đưa đi cách ly tập trung. Thằng Hoành khỏe như trâu, phải có năm công an mới cưỡng chế được nó. Cả khu phố đang im lặng bỗng náo loạn vì những lời chửi rủa. Màn đấm đá của gia đình ông Tung chống lại người thi hành công vụ còn khốc liệt hơn phim võ hiệp Chung Tử Đơn.

Thằng Hoành bị đè nghiến trên đất, máu mũi máu miệng trào ra, vẫn gào thét hung tợn:

“Đ… mẹ bọn mày. Tao có bệnh tật đ… gì đâu mà bắt. Cả hơn tháng nay tao có sang nhà bên đấy đâu.”

Đó là lần cuối cô Loan nghe tiếng nó. Một tháng sau, nó lặng lẽ trở về trong cái hũ sành to bằng trái dừa. Cô Loan đứng trên gác nhìn sang. Mẹ thằng Hoành tóc xõa rũ rượi, ôm hũ tro quỳ trong sân. Bố nó và hai thằng em đứng quay quanh, gục đầu run rẩy. Lần đầu tiên cô thấy họ co rút, nhỏ nhoi. Nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng cô, một người to khỏe cỡ nào đi nữa rồi cũng chỉ còn một cái hũ nhỏ xíu trở về.

Buổi tối, thằng Hoành sang nhà cô. Nó đứng ở gốc cây mận, buồn bã trách:

“Tại sao bà nguyền rủa ác như vậy?”

Cô Loan run rẩy hỏi:

“Bây giờ cháu ở đâu?”

Nó trợn mắt thò đầu qua cửa sổ. Giữa tiếng ho, nó la lên giận dữ:

“Ở trong cái hũ chứ ở đâu? Tôi đâu có được chôn cất tử tế.”

Cô Loan hoảng hốt, la lên ú ớ. Bức tường gạch vẫn còn nguyên, nó chắn ngang cửa sổ. Đêm đó, cô để đèn cho đến sáng, không dám ngủ nữa. Từ bên nhà ông Tung vọng sang tiếng ho khàn khàn.

Thần chết đi từ nhà này sang nhà khác. Dăm ba hũ tro cốt đã quay về khu phố nhỏ. Những người hôm nào còn trò chuyện, thăm hỏi nhau, hôm nay đã ngồi im lặng trên bàn thờ.

Cô Loan nhận được mũi tiêm chủng thứ hai.

Gia đình ông Tung phải lên xe đi cách ly. Không ai rõ họ bị lây nhiễm từ đâu, cũng không ai quan tâm. Bây giờ virus ở khắp nơi trong hẻm. Họ không chống cự như lúc thằng Hoành bị bắt. Họ biết, có chống cự cũng vô ích thôi.

Cô Loan đứng trên gác xép nhìn bốn con người cúi đầu lủi thủi ra đi như tội phạm, lòng đầy lo sợ. Họ sinh hoạt sát bên vách, ăn ở đó, ho ở đó. Có khi mấy con virus của họ đã trèo tường qua nhà cô. Bỗng nhiên rồi ông Tung quay lại, ông đứng im một lúc nhìn lên gác xép nhà cô. Dường như ông biết, cô đứng ở đó mỗi buổi chiều nhìn sang nhà ông. Khoảng cách quá xa để cô có thể thấy được ánh mắt của ông Tung. Nhưng cô bàng hoàng lùi lại, thấy mình có tội.

Người đàn ông mặc áo bảo hộ màu xanh quát lên hung hăng: “Đi”. Ông Tung ho khúc khắc, nắm tay vợ đẩy lên xe.

Cô Loan quỳ thụp xuống khấn vái: “Xin Trời Phật tha tội cho con. Xin Trời Phật đưa họ mạnh khỏe quay về.”

Buổi tối, hai con chó bên nhà ông Tung tru từng hồi gọi chủ làm cô không ngủ được. Nỗi sợ trong lòng cô dâng lên như nước lũ. Cô bấm điện thoại gọi con Hòa. Giọng nó vang lên mệt mỏi:

“Má hả, có chuyện gì vậy?”

“Nhà ông Tung, bị đưa đi hết rồi.”

“Trời đất! Nhiễm hả?”

“Má không biết. Má nghe tiếng ổng ho từ một tuần nay.”

Rồi cô ngập ngừng, nói nhỏ:

“Con coi gia đình ổng ở khu nào. Con lo cho họ được không?”

Con Hòa thở dài:

“Bệnh viện dã chiến đang quá tải. Ai cũng cần được lo mà tụi con hết sức rồi. Chắc khó.”

Cô Loan nghẹn ngào năn nỉ:

“Con chỉ cần tìm ra ông Tung, nói ổng ráng mạnh khỏe quay về. Má cho chó mèo nhà ổng ăn mỗi ngày.”

Mỗi ngày cô bớt phần cơm ít ỏi của mình, bỏ trong túm giấy báo, thảy qua tường cho hai con chó. Phần của con mèo cô để ngay góc sân trước. Đó là con mèo mướp rất khôn ngoan, thận trọng, nó chỉ lén lút ra ăn khi không có cô ở đó. Hai con chó thì khác, tụi nó bắt đầu quen hơi của cô. Nghe tiếng chân cô đi bên này là hai đứa bên kia kêu la mừng rỡ. Nhưng cô không nhận được phần gạo cho hai con chó. Cán bộ phường không quan tâm đến chúng. Cô chỉ hy vọng tụi nó sống sót, cho đến ngày những người chủ trở về.

Gia đình ông Tung đi biền biệt. Con Hòa chỉ gặp được ông Tung một lần, thăm hỏi được vài ba câu. Rồi ông trở bệnh nặng, con Hòa nhờ bác sĩ chuyển gấp lên tuyến trên. Vợ con ông không biết ở đâu. Mỗi đêm cô Loan cầu nguyện cho con Hòa, cầu nguyện thêm cho gia đình ông Tung. Mỗi buổi chiều cô ra trước cửa, nhìn về phía đầu ngõ.

Mấy cái bàn gỗ nằm xếp lớp bên tường quán nhậu bắt đầu mốc meo.

Một buổi chiều, họ trở về. Ông Tung ốm nhom đi trước, cái đầu bạc trắng cúi gục. Phía sau ông, hai thằng con trai lếch thếch theo sau. Một đứa ôm trong lòng chiếc hũ sành màu đen.

Cô Loan đứng trên gác xép, đổ gục xuống.

*

Berlin 10.2021

Lưu Thủy Hương

Fluch der Geisterzeit

Die Ausgangssperre konnte Frau Loans Familie und Herrn Tungs Familie nicht trennen, sondern hat sie näher zusammengebracht. Inmitten von Drangsal, Hunger und Bestürzung tauchte Frau Loans Fluch aus dem Grab auf und forderte Leben.

Die Nichtstuer hatten jetzt zu viel Zeit, um die Nachbarn zu belauschen. Seit letztem Jahr war das zwei Meter breite Grundstück an der Seite von Loans Haus zur Küchenzeile des “Tung Hoanh” Pub geworden. Nun konnte sie in ihrem Haus sitzen und hören, was die Nachbarn auf ihrem Grundstück sagten, kochten und aßen. Diese Stelle war früher ihr kostbarer Durchgang vom Tor zur Rückseite des Hauses gewesen. An der Wand hatte sie einige Orchideen aufgehängt und ein paar Wüstenrosen aufgestellt. Am späten Nachmittag hatte sie oft schaukelnd in der Hängematte gelegen und mit Freunden über das Internet geplaudert. Dadurch war ihr Tiny House luftiger als andere kleine Reihenhäuser in der engen Gasse gewesen. Sie war nur für drei Tage nach Ben Tre gefahren, um für den Todestag ihrer Mutter zu beten. Als sie zurückgekehrt war, war die neu errichtete Backsteinmauer an die Hauswand vorgedrungen.

Loan stand am Tor und starrte auf die zerklüftete Backsteinmauer und wagte nicht zu glauben, dass dies ihr Haus war. Der kleine betonierte Gehweg an der Seite des Hauses war verschwunden. Die Orchideen waren weg. Die Wüstenrosen fehlten. Sie öffnete leise die Tür und schlich wie ein Dieb in den Vorgarten. Das Gefühl der Angst, das Gefühl der Entfremdung ließ ihren Kopf drehen, als wäre es ein Windrad. Es drehte. Drehte.

Um die Backsteinmauer herum war mit schmutzigem Kalkmörtel übersät. Noch schrecklicher war die Versiegelung ihres Schlafzimmerfensters, wodurch das Zimmer dunkel wurde wie in einem Grab. Außerhalb der beiden Glasscheiben erschien eine Schicht roter Backsteine. Der Pflaumenbaum, der am Fenster seinen Schatten gespendet hatte, stand jetzt auf der anderen Seite der Wand. Loan zog schnell das Telefon hervor und rief ihre Tochter an. Die ganze Woche war sie im Krankenhaus im Dienst.

“Was sagst du? Sie haben eine Mauer gebaut, die in unseren Weg eindringt?”

Von der Seite des Tung Hoanh Pubs ertönte die widerliche Bolero Musik. Das Geräusch von Leuten, die sich gegenseitig rufen, um Gemüse an den Gästetisch zu bringen, wurde lauter. Das Geräusch von Fleischmessern, die auf das Schneidebrett hacken, wurde schlimmer. Das Geräusch der Hunde, die geschlachtet werden sollten und die vor Schmerzen stöhnten, wurde schrecklicher. All die Geräusche hallten durch ihr Haus. In dem kleinen dunklen Raum weinte Loan bitterlich.

Wenn sie jetzt vom Einkaufen nach Hause kam, konnte sie nicht mehr wie gewohnt an der Hauswand entlanggehen und sich die schlammigen Füße waschen. Sie musste ihre Sandalen tragen, ihren Einkaufskorb tragen und durch das dunkle Wohnzimmer und Schlafzimmer gehen. Die bröckelnde Backsteinmauer verschwand nach dem Albtraum nicht. Da stand sie trotzig. Hinter ihr waren die grimmigen Augen von dem Tung Hoanh.

Sie wurde von ihnen fast mit dem Messer getötet, als sie dorthin ging, um ihre Landrechte einzufordern. Mit Tränen in den Augen rannte sie aus dem Nachbarhaus und fluchte: “Ihr werdet sterben, ohne begraben zu werden.”

Inmitten der Pandemie war der Tung Hoanh Pub die ganze Nacht bis zum Morgen geöffnet. Im heißen stickigen Schlafzimmer konnte Loan nicht schlafen. Der Fernseher lief die ganze Nacht. Die Pandemie brach auf der ganzen Welt aus, im Fernsehen starben zu viele Menschen. An diesem Ort füllten ein Dutzend Trinktische das ganze Tor ihres Hauses mit zu vielen Menschen. Von dort kam der widerliche Geruch von Alkohol und Fleisch. Wenn ihre Tochter im Nachtdienst zurückkehrte, musste sie sich ängstlich an den Hundefleischtischen und den Betrunkenen durchdrängen, um das Mofa ins Haus zu führen.

Eines Tages wurde ihr einziges Mofa von Betrunkenen gestohlen. Nga ist zum Abendessen nach Hause gekommen. Ihr im Vorgarten eingeschlossenes Mofa verschwand nach dreißig Minuten. Jemand hatte das Tor geknackt.

Loan rannte sofort zum Tung Hoanh Pub und schrie laut. Die Gangstersöhne stürzten mit Messern heraus und drohten ihr:

“Du, deine Tochter und der Hund! Passtpassen auf!”

Loans Hund war der Kiki. Es war sanft und unschuldig. Warum drohten sie ihm?

Woher diese Leute kamen, wusste Loan nicht. Sie unterdrückten aggressiv die ganze Nachbarschaft. Die jungen Männer hatten Tätowierungen am ganzen Körper, bedrohlichen Augen und unhöflichen Worten. Sie machten klar, dass sie Loan wie eine Mücke totschlagen würden, wenn Loan weiterhin Ärger machte.

Sie zuckte zusammen und warf den letzten Blick in die Kneipe. Ihr kleines Landstreifen war jetzt die erweiterte Tung Hoanhs Küchen. Ihre Wüstenrosen standen neben dem Geschirr Waschplatz, ohne Sonnenlicht und mit zu viel Wasser. Die Blätter waren gelb und faul. Die verwelkten Orchideen lagen ausgestreckt auf dem Schutthaufen. Ihr Pflaumenbaum wurde quer über den Stamm abgesägt. Der zwei Meter breite Landstreifen, der von vorne nach hinten verlief, könnte so viel wie zwei Luxusautos kosten.

Loan brach in Tränen aus, zeigte auf Tung und fluchte:

“Ihr seid so böse. Ihr werdet sterben ohne begraben zu werden.

Tung lachte laut.

“Mal sehen, wer zuerst stirbt.”

Auch die Söhne lachten spöttisch.

Die Stimme von Frau Tung kam leise aus der Küche:

“Hört auf. Belästigt die Nachbarin nicht so. Sie ist ganz allein.”

Tung und seine Söhne lachten noch heftiger.

Loan bekam noch mehr Angst und rannte schnell nach Hause. Am nächsten Tag kaufte sie eine extra große Kette, um das Tor zu verschließen.

Obwohl sie so gedemütigt wurde, nahmen sie ihren Hund trotzdem weg. Drei Tage nachdem sie das Mofa ihrer Tochter verloren hatte, öffnete Loan das Tor, um Post zu empfangen. Als sie sich umdrehte, war Kiki nirgendwo zu finden. Seitdem ihr Mann gestorben ist und seitdem ihre Tochter zur Bekämpfung der Pandemie in ein Feldlazarett ging, hatte sie nur noch Kiki als engen Mitbewohner.

Eine Woche lang rannte sie durch die Nachbarschaft, schrie und rief Kikis Namen. Nur die Gelächter und die Jubelrufe “Zum Wohl” aus der Kneipe antworteten. Allein der Gedanke an Kikis Fleisch, das auf dem Trinktisch liegen könnte, ließ sie sich übergeben. “Sie sind so böse. Sie werden sterben und werden nicht mal begraben. Baby Kiki, wo bist du? Nga, wo bist du?”

Nga rief um Mitternacht an:

“Ich gehe jetzt nach Hause und bring dich zum Impfen.”

“Warum mitten in der Nacht?”

“In meiner Abteilung gibt es fünf Leute, die sich weigern, sich impfen zu lassen. Ich musste den Abteilungsleiter bitten, dir eine Dosis zu geben. Aber du musst sofort kommen, weil ich fürchte, dass sie ihre Meinung morgen früh ändern werden. Wir haben zu wenig Impfstoff.”

Loan murrte:

“In Vietnam gibt es keine Pandemie. Warum brauchen die Menschen diese gefährlichen Impfstoffe?”

Im Dunkeln kam die Tochter nach Hause und zog Frau Loan wortlos auf das Mofa. Loan nahm ihre dünne Hand und fragte liebevoll:

” Woher hast du dieses alte Mofa?”

“Von dem Pförtner. Ich habe es mir ausgeliehen.”

Sie arbeitete als Krankenschwester in einem Feldlazarett. In dieser Saison war sie fast immer dort. Seitdem sie ihr Mofa verloren hatte, ist sie noch selten nach Hause gekommen. Einmal sagte Nga am Telefon:

“Ich traue mich nicht mehr nach Hause zu gehen, aus Angst, dich anzustecken.”

Loan tröstete sie verwirrt:

“Vietnam hat einen guten Kampf gegen die Pandemie. Das Virus wird sich hier wahrscheinlich nicht ausbreiten.”

“Sie haben uns angelogen. Das Virus hat sich überall verbreitet. Wir sind alle erschöpft.”

Jeden Abend stand Loan vor dem Altar ihres Mannes und bettete mit Schmerzen erfüllt:

“Bitte beschütze sie. Du musst sie beschützen.”

Nga hatte zwei Impfdosen durch die Prioritätskategorie für medizinisches Personal erhalten. Sie hatte hinter der Tür eine Spritze bekommen. Niemand in dieser Nachbarschaft wusste, was eine Impfung gegen Covid war. Ihre Facebook-Freunde schickten ihr schreckliche Nachrichten über die Folgen der Impfung. Nga sagte: “Mama, hör nicht auf die schmutzigen Verschwörungstheorien, wenn die Leute nicht geimpft werden wollen, werden wir geimpft.”

Sie glaubte immer noch nicht, dass ihr eine Dosis des Impfstoffs etwas bringen würde. Aber als in der Straße nebenan positive Fälle auftraten, geriet sie in Panik. Dann starb die Besitzerin eines Nudelsuppe-Ladens auf der Hauptstraße im Krankenhaus. Ihre Kinder wurden anderswo isoliert. Niemand kümmerte sich um ihre Beerdigung.

Plötzlich änderte sich alles. Schrecklich schnell. Tausende Fälle und Hunderte Tote waren täglich.

Am Anfang der Gasse war der Stacheldrahtzaun. Am Ende der Gasse war das Sicherheitsband. Niemand durfte irgendwohin gehen.

Ungewöhnliche Stille hüllte die ganze Nachbarschaft ein. Die Rufe nach Gemüse und Fleisch im Pub waren verstummt. Der laute Jubel zum Bier anstoßen war auch verschwunden. Die wilden Leute zogen sich schweigend ins Haus zurück. Am Nachmittag saßen nur der Vater und seine Söhne am Tisch und tranken zusammen.

Vor dem Lockdown hatte Loan oft auf ihrem Loft gestanden und sich Tungs Haus angeschaut. Sie hatte nur grüne und graue Markisen hintereinander gesehen. Darunter war der Lärm der Gäste gewesen, die geredet und gebrüllt hatten. Als die Planen des Pubs entfernt wurden, konnte Loan den gesamten Bereich von Tungs Haus sehen. Dort waren die kahlen Wüstenrosen und die getrockneten Orchideen. Tungs zwei wilde Hunde zeigten ihre Schnauzen auf ihrem Loft und drohten mit ihrem Bellen.

Die Nachbarküche war während des Lockdowns genauso sparsam wie ihre. Die ganze Nachbarschaft aß das gleiche Gemüse des Bezirksamtes und den gleichen Reis der Hilfsorganisation. Der Duft von vegetarischem Essen in Tungs Haus flog zu ihr herüber und vermischte sich mit dem Duft von Loans vegetarischem Essen. Es sollte Frieden sein.

Die Pandemie drang nicht nur in die Gasse ein, sie griff weiterhin einzelne Familien brutal an.

Die erste Person in der Nachbarschaft, die gewaltsam weggebracht wurde, war Hoanh, der älteste Sohn von Tung. Er war eine Kontaktperson der Kategorie I von der Familie seiner Freundin. Wann er zuletzt Kontakt zu seiner Freundin gehabt hatte, war nicht klar. Das war auch egal, aber sein Name stand auf der Liste der Quarantäne-Pflichten.

Hoanh war so stark wie ein Büffel. Es brauchte fünf Polizisten, um ihn zu zwingen. Die gesamte ruhige Gasse wurde durch die Schimpfwörter plötzlich fürchterlich laut. Der Kampf von Tungs Familie gegen den Ordnungshüter war noch aggressiver als der Kampfkunstfilm von Donnie Yen.

Hoanh wurde auf den Boden gedrückt. Blut strömte aus seiner Nase und Mund. Er schrie immer noch heftig:

“Ihr, Arschkriecher. Ich bin nicht krank. Ich habe sie seit über einem Monat nicht mehr besucht. Hört auf mit dem Scheiß!”

Das war das letzte Mal, dass Loan seine Stimme hörte. Einen Monat später kehrte er ruhig in einer Bestattungsurne zurück, die so groß war wie eine Kokosnuss. Loan stand auf dem Loft und sah hinüber. Hoanhs Mutter kniete mit offenem Haar im Hof und umarmte die Urne. Sein Vater und seine beiden Brüder standen mit gesenkten Köpfen zitternd herum. Zum ersten Mal sah Loan, wie klein die Leute geworden sind. Angst stieg in ihrem Herzen auf. Egal wie groß und wie stark ein Mensch war, er würde nur in einer kleinen Urne zurückkommen.

Am Abend besuchte Hoanh ihr Haus. Er stand am Pflaumenbaum und tadelte traurig:

“Warum fluchen Sie so böse?”

Loan zitterte und fragte:

“Wo bist du jetzt?”

Er verdrehte die Augen und steckte den Kopf durch das Fenster. Mitten im Husten schrie er vor Wut:

“In der Urne. Wo denn sonst? Mir wurde kein richtiges Begräbnis gegeben.”

Frau Loan geriet in Panik und schrie im Traum. Die Backsteinmauer war noch intakt, sie blockierte das Fenster. Die ganze Nacht ließ sie das Licht an und wagte es nicht mehr zu schlafen. Aus Tungs Haus kam ein heiseres Husten.

Der Tod ging von Haus zu Haus. Einige Urnen waren in die kleine Straße zurückgekehrt. Die Bekannten, die früher miteinander geredet und sich gute Gesundheit gewünscht hatten, saßen heute still am Altar.

Loan hat ihre zweite Impfung erhalten.

Die Familie von Tung musste in den Abholwagen zum Quarantänelager einsteigen. Niemand wusste, wo sie sich angesteckt haben. Das interessierte auch niemanden. Nun war das Virus überall in der Gasse. Die Familie wehrte sich nicht wie bei der Festnahme von Hoanh. Sie wussten, dass jeder Widerstand zwecklos war.

Loan stand auf dem Loft und sah den vier Leuten zu, die wie Verbrecher mit gesenkten Köpfen aus dem Haus gingen. Dann hatte sie Angst. Die Leute wohnten daneben. Aßen dort. Husteten dort. Vielleicht waren ihre Viren über die Mauer zu ihrem Haus geflogen. Plötzlich drehte sich Tung um, blieb einen Moment stehen und betrachtete ihr Loft. Er schien es zu wissen, dass sie jeden Nachmittag dastand und zu seinem Haus hinüberschaute. Die Entfernung war zu weit, dass sie Tungs Augen hätte sehen können. Aber sie trat schockiert zurück und fühlte sich schuldig.

Der Mann im blauen Schutzkittel schrie wütend: “Los.” Tung hustete, packte die Hand seiner Frau und schob sie in den Abholwagen.

Loan kniete nieder und betete: “Gott, bitte vergib mir. Gott, bitte bringt sie gesund zurück.”

Am Abend heulten zwei von Tungs Hunden, sodass sie nicht schlafen konnte. Ihre Angst stieg wie eine Flut auf. Sie wählte das Telefon von Nga. Die Stimme ihrer Tochter klang müde:

“Mama, was ist los?”

“Die Familie von Herrn Tung wurde ins Quarantänelager gebracht.”

“Oh mein Gott! Sind sie infiziert?”

“Ich habe gehört, dass er seit einer Woche hustet.”

Dann zögerte sie und fragte leise:

“Kannst du herausfinden, in welcher Gegend seine Familie ist? Kannst du dich um sie kümmern?”

Nga seufzte:

“Das Feldlazarett ist überfüllt. Um alle müssen wir uns kümmern und wir sind erschöpft. Es wird schwierig.”

Loan schluchzte:

“Du musst nur Herr Tung finden und ihm sagen, dass er gesund zurückkommen soll. Ich werde jeden Tag seine Katzen und Hunde füttern.”

Jeden Tag reduzierte Loan ihre magere Reis-Portion. Sie steckte den Reis in eine Zeitungstüte und warf ihn für die beiden Hunde über die Wand. Das Katzenfutter wurde in der Ecke des Vorgartens zurückgelassen. Es war eine sehr schlaue und vorsichtige getigerte Katze, die sich nur zum Fressen anschlich, wenn Loan nicht da war. Die beiden Hunde waren anders, sie lernten Loan kennen. Als sie ihre Schritte hörten, bellten die beiden vor Freude. Aber sie hat vom Bezirksamt keinen Reis für die beiden Hunde bekommen. Die Beamten kümmern sich nicht um die Haustiere. Sie hoffte nur traurig, dass die Tiere überlebten, bis die Besitzer zurückkamen.

Die Familie von Tung kehrte immer noch nicht zurück. Nga traf Tung nur einmal im Feldlazarett. Sie sagte ihm ein paar tröstende Sätze. Dann wurde er schwer krank. Nga bat den Arzt, ihn dringend in die Behandlungsabteilung zu verlegen. Niemand wusste, wo seine Frau und seine Söhne waren. Jede Nacht betete Loan für ihre Tochte und auch für Tungs Familie. Jeden Nachmittag ging sie zur Haustür und blickte auf die Gasse.

Die Holztische, die seitlich an der Wand des Pubs aufgereiht waren, begannen zu schimmeln.

*

Eines Nachmittags kehrten sie zurück. Tung ging voraus und sah sehr dünn und schwach aus. Der grauhaarige Kopf geneigt. Hinter ihm standen zwei Jungen. Einer hielt eine schwarze Urne in der Hand.

Frau Loan stand im Loft und brach zusammen.

°

Berlin Oktober 2021

Luu Thuy Huong

bài đã đăng của Lưu Thủy Hương

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)