Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Sáng Tác

Muôn dặm dưới biển

5.01.2016

Con thuyền xa xứ hút chìm đại dương
ta vét sạch cổ vật từ nghìn năm hình sóng
máu lệ đôi mắt bay hình hài

râm ran bên tai. tiếng của mùa cúm

5.01.2016

tôi khóa trái các cửa
dù cả thế giới quanh tôi úa vàng đã lâu
và nay mọi thứ bạn trông đợi nhất đang rụng

tản mạn btc. từ tiếng hót him họa mi. một đêm mùa đông

5.01.2016
Nightingale-with-roses_thumb.jpg

đêm mùa đông
một cơn ác mộng. đánh thức tôi
vào lúc 2 giờ rưỡi sáng
em. em có chờ tôi. trên ngọn đồi sương tím

NHÂN VẬT

4.01.2016

Một lần nọ gặp ông ta băng qua đường, khuôn mặt sáng lên một lúc dưới tia nắng mặt trời cuối cùng, kiểu như bạn thường gặp trong phim ảnh, gương mặt của những tài tử lớn nhưng trong bộ phim ấy chỉ đóng vai phụ. Người đàn ông cầm một khẩu súng trong tay

Hài Cú Chờ Năm Mới

4.01.2016

Cuối năm nhìn đồng hồ
Đợi một hồi chuông cuối vang lên
Tiếng cửa mở rất khẽ

Tiếng reng

4.01.2016

Đêm đè ắp thân thể
Thơm như xác ve sầu
Một tiếng reng
Như tiếng sét đánh

Chào mừng năm mới

1.01.2016

Những tâm hồn vô chủ
Lang thang không gian giao cấu, cấu cào
Miền đất này rình rập canh gác miền đất khác
Vị chúa này nguyền rủa vị chúa khác

không thể nhầm lẫn

1.01.2016

cả thế giới đang lộn ngược
cụt ngủn chiếc lưỡi nuôi mộng
ủ đông linh hồn che kín miệng tru tréo
hình dung tiếng khóc cắn vỡ nụ cười

hoàng lan. đêm em sẽ choàng dậy

1.01.2016

tôi mải với công việc bện thắt các sợi dây
hoàn toàn chẳng giống ý tưởng lũ nhện lo toan
dệt lưới

trung-việt việt-trung (phần 29)

31.12.2015

Với chức năng che mưa và che chắn khi bị cảnh sát xịt nước tiêu cay, chiếc dù vàng Hồng Kông đã trở thành linh hồn của cuộc xuống đường, rồi được thăng hoa, hóa thân vào ngàn vạn sản phẩm khác nhau và chinh phục trái tim của công dân toàn cầu.

bóng 3 ♦ bóng 4

31.12.2015

dẫu bàn tay đã cố với
vẫn không chạm được
hạnh phúc vốn chỉ là thứ
nhập nhằng xanh xao

tóc dài ♦ nghi nan

31.12.2015

nhưng đêm hôm ấy
khi uống cạn bầu độc dược
tôi nghiệm ra rằng
vì em nghi nan tôi

nhai lại ♦ ông đồ ♦ những câu thơ ướp lạnh ♦ cá

31.12.2015

những ông đồ thời đại
vẫn cứ tụng một bài
những ông đồ mãi mãi
những ông đồ sống dai

Mùa Này, Nam Bán Cầu

30.12.2015
zpfile001_thumb.jpg

Mùa này, nam bán cầu không có tuyết trắng rơi xuống từ bầu trời xám xì. Không có cái lạnh co ro cóng róng trên những lối phố đóng băng dưới từng bước chân trơn trợt

CUỘC HÀNH TRÌNH LÊN SUỐI NƯỚC NÂU

30.12.2015

Cứ theo những lời cắt nghĩa này, tôi quả quyết suối Nước Nâu là thuộc vùng rừng núi phía nam làng tôi: Núi rừng Thiên Sơn. Thưa, có nghe nói có con suối nào ở đây có tên suối nước nâu hay không? Câu hỏi tôi đã dùng để hỏi những người đi rừng

nương đường chuông

30.12.2015

nỗi sợ đẻ ra khủng bố
e khủng bố, đinh ninh nỗi sợ
ngờ ngợ cơn mê người
dương danh bắt nạt

biển – ngày vắng bóng thuyền

30.12.2015

người ngư dân đã từng tung lưới
múa điệu vũ gia truyền

sáng nay
đứng trước Biển

nghe giữa vô đề

30.12.2015

hốt nhiên mình lại nghe mình
chảy ra
sông dâng. nước lũ. hằng hà

Chùm thơ viết cho M của thời 20

29.12.2015

Người đàn ông thức
Không ngủ vì màu xanh của đêm
vì những chuyến bay của đêm
vì ngày mai

thú vui xanh

29.12.2015

tôi lật cái lồng bàn ngửa
đinh ninh dưới đó sẽ còn lại một con cá chiên
phần bữa trưa của tôi
nhưng thật kinh hoàng lại là một bàn tay chết xanh

Chờ

29.12.2015

tôi đang ngủ thì cửa ngoài
mở ra
kể cả hai cánh cửa sổ
không thấy ai đi vào

Xin một lần cho nàng Kiều thôi khóc

28.12.2015

Xin cúi lạy dòng Tiền Đường mệt mỏi
Sông không đủ khuất lấp
Sóng không đủ chắn che

Trống vắng ♦ Tôi thuộc về… ♦ Người dưng

28.12.2015

Bỏ xa
thiêng liêng và thời sự
Bất tử ở đâu?
Hành trang chỉ là trống vắng

Về Bến Tre, viếng nhà Trang Thế Hy

28.12.2015

Chái bếp, giàn sử quân tử phớt hồng, dãy lu nước ngọt mát lành
Mảnh trời xanh ngọc bích phủ lên mái nhà lá đơn sơ
Kia rồi ông ẩn mật, cười hiền triết nơi bức sơn dầu Nguyễn Trung đầy bụi nhện

Hãy ngước mặt và thả bay đi những cơn mưa

25.12.2015
GreyDay_byNewYorkArtistGretchenKelly_thumb.jpg

Mình cũng lại ngồi trên sân thượng. Cái sân thượng không có vách che bốn bề kia. Một mình mình ngồi nghe gió thổi và mưa giăng bốn phương tám hướng. Mình không còn đứng dang hai tay ngẩng mặt hét vang Aaaaaaaaaaaaa như ngày xưa ở nhà.

Trích ‘Haiku từ ảnh lạ’

25.12.2015
Haiku-anhla-04_thumb.jpg

Lá khô chết trên sân
Từ từ hóa kiếp trở thành rồng
Bắt đầu bằng cái bóng

chuyến xe… ♦ ta già… ♦ về ngồi… ♦ chén bún…

25.12.2015

gốc giờ đã hơn vòng ôm
vỏ sù sì tựa như hồn của ta
thoáng mà ba mươi năm qua

một buổi chiều ♦ bay lên không trung ♦ kẻ lạ

25.12.2015

buổi chiều không phải buổi chiều
chỉ là buổi chiều không phải
buổi chiều

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)