Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
những ghi chú kỳ cục trên đám mây (kỳ 7)
Với tất cả những người đã qua đời hay đang sống, tôi thật sự cảm nhận được đó là một thế giới đồng nhất. Có thể đến một lúc nào đó văn minh nhân loại sẽ tiến đến chỗ có thể tương tác được với thế giới bên kia, như chúng ta đang nghĩ đến họ, như cách chúng ta tương tác với nhau trên mạng internet. Ký ức và tương lai dường như cùng nằm trên một mặt phẳng.
thứ ba hai mươi sáu tháng ba
điều đó chỉ xảy ra trong một đêm ngủ quên trên bờ biển
dù chỉ là một thoáng mộng
khi mở mắt ra thấy mình trên giường
Kinh Ngực
nhi nữ đồng xanh cánh trời hoa máu
khóc lặm oan khiên nát vỡ mắt người
em về nhặt hạt ru chơi
sử xanh gói lại mấy lời
Tiếng khóc
Tôi lắng nghe tiếng khóc đâu
đó nấc lên ngày tháng tư lắng
nghe từng âm âm ức ức mà
phỏng đoán tiếng khóc
[Cả đêm tôi nghe tiếng nước nức nở]
Cả đêm tôi nghe tiếng nước nức nở. Cả đêm tôi ngủ trong tôi. Ngày mới mở đầu với tôi, khóc vì ngày rơi như nước qua đêm.
ĐÊM TRĂNG
Một cơn buồn ngủ thúc giục khẩn thiết, trĩu nặng xô đẩy toàn thân, ném tôi vào tình thế không thể lựa chọn; cơn buồn ngủ mà Tchékhov đã phải để nhân vật tội nghiệp của mình trở thành kẻ sát nhân. Cơn buồn ngủ tôi chưa hề có trong đời, ít nhất ở khoảng thời gian hơn hai mươi năm nay. Nghĩa là, hơn hai mươi năm nay tôi không hề ngủ
Đi tìm hoàng hôn đã mất
Rời cánh đồng, chúng tôi trở về nhà, bắc ghế ra ngồi trước một bãi cỏ đã được cắt gọn. Chung quanh những bận rộn của một ngày đang lắng xuống. Một cái máy hát karaoke vọng lại văng vẳng. Một người đàn ông cởi trần xịt vòi nước tưới cây. Cơn mưa đã không đến như mong đợi. Tôi có cảm tưởng Sài Gòn đã ở rất xa, thật xa, như thuộc về tiền kiếp.
NHIẾP PHỤC
Chúng ta không thể sống hòa bình với nhau ư? Anh hỏi và con quái thú gầm gừ. Anh choàng sợi dây xích vào cổ nó và bắt đầu tìm đường về nhà.
Đất nước nào đã bị bỏ rơi
Thuở ấy tổ quốc vẫn là trên hết
không như bây giờ chúng bán bớt từng phần.
Thuở ấy ai cũng là người yêu nước
không như bây giờ chúng phản bội nhân dân.
Tự dưng tôi thèm… ♦ Sự lừa dối… ♦ Mạch nguồn…
Cái lưỡi để tự vệ
Cái lưỡi để tồn tại
(Có một lũ người mượn cái lưỡi này
gắn lên mồm mình
tôi & mùi hương điên loạn
ánh sáng đang cứu rỗi mùi hương của máu
tôi tự úp mặt vào bóng mình
lắng nghe nỗi đau của con thú hai chân
mơ hồ về cái chết cho niềm tin và tự do
Tang Ca 3
ngày tháng tư mệt mỏi
mê sảng úa nhàu khi cơn lặng câm tràn về
không thể mở miệng
không thể kể nói
tái sinh
nàng có thai, chàng bảo phải phá, rồi quất ngựa truy phong trong vòng hai mươi bốn tiếng. nàng tự quyết ôm bụng bầu đi làm mỗi sáng và nói chuyện …
Đi xem hoa dại ở California Poppy Reserve
Tháng Ba năm nay tôi đi Nam Cali để xem hoa dại nở rộ (tạm dịch từ chữ super bloom) sau những trận mưa xối xả hiếm hoi hồi đầu năm của tiểu bang nổi …
VỢ GÃ HOANG ĐÀNG
Trong khoảng mười đến hai mươi ngày làm ở quán rượu, tôi đã nhận ra một điều tất cả các vị khách đến quán đều là kẻ phạm tội không chừa một ai. Chồng tôi còn dịu dàng hòa nhã chán. Mà đâu phải chỉ những vị khách trong quán, tất cả những kẻ đang đi ngoài đường đều cho tôi cảm giác đang che giấu một tội lỗi nào đen tối đằng sau.
Tình bạn / L’Amitié
Françoise Hardy (sinh năm 1944) là ca nhạc sĩ Pháp nổi tiếng từ đầu thập niên 1960 như là nhân vật đi đầu trong phong trào yé-yé. Bà thu âm các ca khúc của mình trong nhiều ngôn ngữ, xuất hiện trong nhiều cuốn phim…
Lời khuyên của em / Tu m’avais dit
Có cách nào tạo dựng một quá khứ
Thật xứng với tương lai
Có cách nào tưởng tượng mình trở nên
Kỷ niệm xa xưa
những ghi chú kỳ cục trên đám mây (kỳ 6)
“Vào sáng chủ nhật, như thường lệ tôi xách xe vào khu trung tâm thành phố để cà phê với bạn bè. Trước khi lên cầu ra khỏi địa giới quận tôi ở, bốn thanh niên đi trên hai chiếc xe gắn máy chặn tôi lại. Một người trong số họ nói, “Yêu cầu anh quay lại.” Cùng lúc một người rút chìa khóa xe tôi. Tôi hỏi “Tại sao?” Anh ta đấm vào mặt tôi.
Đầu Lâu Cười Đời Nửa Miệng
Một đầu lâu
trôi xuống từ đầu nguồn tấp vào bờ cạn.
Đôi hố mắt đen ngòm vô tận, nhìn trời cao vô tận, nhìn thời gian vô hạn, thất lạc thân thể và tứ chi.
trào phúng 1
tôi sẽ đi mua một hũ đường
về nhà trộn mật với tàn hương
nước lã uống vào theo cơn bệnh
đổ tháo ra ngoài như mưa tuôn
iêu/luv ♦ cuối tuần, đầu hạ
nổ nổ nổ ̶ nổ không ngừng nghỉ
lốp đốp như cà pháo mở cuộc ngày hè
lốp đốp đánh thức con thuồng luồng
miên man tư lự bên bờ ao hoang vắng
Điệu buồn Bolero
Trong nhạc sến
hầu như em nào cũng đoản hậu
nếu không vội đi lấy chồng
thì cũng chết sớm
Gặp cô hàng xóm bồng con so ♦ Qua lối cỏ tranh
Bữa về, qua ngõ mùa đông
Thấy em hơi lạ, tay bồng con thơ
Vú căng, trượt xuống bất ngờ
Giọt thiêng liêng, chảy trên bờ môi non
LƯNG CHỪNG ĐỊA NGỤC
Một người đàn ông lượn qua quầy rượu, nụ cười mỉm trên môi sẵn sàng nở rộng hơn trong trường hợp tôi có một phản ứng thuận lợi. Để trả lời, tôi nâng ly rượu martini lên nhấp, mắt nhìn lảng đi chỗ khác. Hôm nay tôi có hẹn, dù người tôi hẹn đã trễ hơn nửa tiếng, nhưng tìm một người mới cần thời gian và công sức, cả hai thứ tôi đều không có đủ.
Hình dáng con tim / Shape of My Heart
Ca khúc “Shape of My Heart” nằm trong đĩa Ten Summoner’s Tales (Mười câu chuyện của kẻ gọi hồn), do Sting viết chung với nhạc sĩ ghi ta Dominic Miller (sinh 1960) người Argentina.
những ghi chú kỳ cục trên đám mây (kỳ 5)
Cô bạn tôi nhắn tin: “Khi nói về quê hương, thường bọn em chỉ nói yêu Saigon, không bao giờ nói yêu nước vì nó đạo đức giả cách mạng.”
Cô viết tiếp: “Người Vietnam là một chủng loại phát triển với những năng lượng độc hại.”
Quan Sát Thơ Thế Kỷ: “As For Poets” (“Nói Về Thi Sĩ”) của Gary Snyder
Quan sát thơ hay như xem một đoạn phim lôi cuốn, động lòng, chiếu chồng lên đoạn phim của bản thân, khiến hình ảnh trên màn hỗn loạn, nhưng bất ngờ tạo ra ý nghĩa. Rồi sau khi chấm dứt, từ từ, một lúc nào đó, cả hai đoạn phim nhập lại chiếu thành một đoạn phim khác mà bản thân đóng vai chính hoặc đạo diễn.
Không có ♦ Hậu saigon ♦ Có gì tôi lỗi ♦ Một thí dụ… ♦ Một thí dụ khác…
trên con thuyền ngược dòng sông Hậu tôi hóa thành trăm mảnh, tôi có đủ can đảm tự tha thứ mình để suốt đêm lềnh đềnh như một chiếc bè của kẻ lưu đày trong thân xác, trong quê hương và trong cuộc sống.

Bình Luận mới