Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Trên Thế Gian Chúng Ta Có Thời Lộng Lẫy
Hai bà cháu ôm ghì thân mẹ như tấm bè cho đến khi mẹ chìm vào giấc ngủ. Dần dà chúng mình cũng lặng im, trong lúc tấm bè chở mọi người xuôi dòng, trên con sông lớn đục màu gọi là nước Mỹ, sung sướng thiệt tình.
TÂN LIÊU TRAI
Một hôm đang ngồi trước cửa đền thì gáy chàng chợt lạnh, một luồng gió mát thổi qua, tà áo phấp phới, xiêm lụa loạc xoạc, phu nhân của bậc quyền quý từ Hà nội đổ xịch xe trước cửa, trên xe bước xuống. Hoan ngẩn mặt, chết điếng ….
Chợ Sách Cũ
Mua sách cũ là cả một nghệ thuật! Phải biết mình muốn gì, cần gì và am tường giá cả. Nếu là sách cân ký, phải lựa thật nhiều quyển mỏng, nếu là sách đồng hạng 3 đồng cho mỗi quyển, chọn những quyển thật dầy! Riêng với sách có niêm giá, trước khi vào chợ cần lên amazon để xem quyển sách ấy giá thị trường bao nhiêu, có hiếm hay không, rồi khi tìm thấy, so sánh với giá Amazon, nhưng chưa nên mua vội, hãy tạm cất vào một góc, đánh vòng sang các quầy khác cho đến khi chắc mẩm không có phiên bản nào khác mới hơn, rẻ hơn
Campoamor
Thường khi thì với mười ngàn đô người ta có thể mua được một chỗ trên xuồng máy chạy băng eo biển Florida lúc nửa đêm. Bây giờ thì mười ngàn có thể mua lậu được cái visa ở khu lập hồ sơ đi Mỹ. Chả phải xếp hàng, chẳng phải trì hoãn hai ba năm và chờ nghe bác đơn tới bác đơn lui một cách vô nghĩa…. Một cái vé rời bỏ cái khối đá có tên Cuba bay bổng lên trời vào nơi chốn lạ lẫm đầy mới mẻ.
Mưa mùa hè
Ph. nói nắng nóng làm cho người ta dễ sinh ý muốn giết người hoặc tự sát. Tôi tin điều đó, bởi đó mới chính là ý nghĩa triệt để nhất của mùa hè. Chẳng phải Meursault đã có ý nghĩ đó hay sao? Chẳng phải Sebastian đã bị giết trong một mùa hè nắng quái ở Cabeza de Lobo hay sao? Cái chết giữa mùa hè bao giờ cũng đem đến cho tôi những cảm xúc mạnh mẽ và đẹp. Như Hemingway. Như Nhất Linh. Cái chết đã làm họ bất tử. Tôi hiểu vì sao Ph. có nhu cầu như vậy, cũng như tôi, mùa hè đồng nghĩa với sự vắng mặt, hay gương mặt bị tước bỏ
NGƯỜI ĐÀN BÀ SỐNG TRONG CHIẾC GIÀY
Con ma giấu chị trong một chiếc giày. Đó là một chiếc giầy còn khá mới, đã lâu không có ai dùng tới, nằm khuất sau một cánh cửa, bên kia cánh cửa là một mặt hồ rộng mênh mông, buổi chiều sương xuống hắt lên một thứ ánh sáng xanh lè rùng rợn. Chiếc giày bên phải.
CÂY HẠNH PHÚC
lòng cô tràn ngập một cảm xúc mãn nguyện và bình yên bất ngờ. Bây giờ chẳng còn ai hay điều gì có thể làm cô đau khổ cả. Cô đã thấy được rằng hạnh phúc đích thực chính là sự tin chắc rằng mình đã mất đi hạnh phúc không gì cứu vãn nổi. Như vậy thì ta mới bắt đầu sống trở lại, không hy vọng, cũng không sợ hãi,
Trải Nghiệm Học Thuật: Thơ (Tính) Lưỡng Cực
Thưởng ngoạn thơ Lưỡng Cực như hành trình du lịch. Cứ tưởng tượng bối cảnh, có hai ngọn núi ở hai đầu, chính giữa là đồng bằng hoặc thung lũng. Tác giả đưa độc giả lên đỉnh núi đầu tiên rồi leo xuống băng qua đồng lũng. Khi gần hết hành trình, leo lên đỉnh núi thứ hai, từ đó tụt xuống.
chùm thơ tưởng niệm Tô Thùy Yên
Nhớ anh
Anh đã về. Ngang biển xanh mỏi mắt Anh đã về. Hoa nở tím bìa rừng …
Mưa Ướt Vị Thành
những câu chuyện theo kiểu câu chuyện trong lều của ông thượng sĩ già đó, đã giúp tôi rất nhiều để những ngày tháng nơi hải đảo bớt đi cái nhớ nhà, cái lo sợ, cái nhàm chán. Và, dù hễ mở miệng là thích nói về cái tuổi trẻ đã mất, nhưng chính vào thời gian đó, từ những câu chuyện văn chương đó, tôi thấy cái tuổi trẻ thật sự của mình bắt đầu bừng lên một sức sống mãnh liệt. Tôi nghĩ đến những ngày tháng tới, khi không còn chinh chiến, hay khi được trở về với đời sống thường dân, tôi sẽ sống khác, nhìn cuộc đời cách khác
Không khóc nổi | Khát
Có thể ném tiếng chửi thề lên cao
hoặc bất cứ chỗ nào
màu da và màu cờ và
mùi mồ hôi và mùi cống rãnh và mùi thịt nướng
NGƯỜI KHÁCH BỘ HÀNH
Anh ta lắc đầu lia lịa, tóc dài không rẽ ngôi, vuốt ngược ra phía sau, được dịp rũ xuống lòa xòa hai bên.
– Chúa chẳng ngự nơi nào hết, bên ngoài lòng tin của những ai có lòng tin Chúa. Còn ông muốn nhốt Chúa trong nhà thờ, dù nhà thờ đẹp mấy chăng nữa, Chúa cũng sẽ vượt ngục như Papillon vậy.
Dưới Bóng Mờ Của Freud
Tôi giống như Hoàng đế Julian, vị tông đồ hai lần đã chôn vùi một đức tin dưới một đức tin khác để rồi không còn biết đức tin nào thực sự là của mình. Và tôi nghĩ đến Tiresias đầu tiên là đàn ông, sau đó là phụ nữ, rồi lại là đàn ông, và đến Caenis là phụ nữ, sau đó là đàn ông và cuối cùng là phụ nữ,
Đinh Linh: Bảy Bài Thơ Nước Trong
Người Mỹ gọi phòng khách là “living room,” / Có nghĩa là “phòng sống,” nhưng người Việt thì dùng / Phòng khách là nơi để bàn thờ, nên phòng sống / Trở thành nửa sống, nửa chết, vì người chết / Luôn có mặt với những người tương đối còn sống.
KHI ĐÀN BƯỚM VỀ
Trước khi bắt đầu, xin phép ông cho tôi được nhắc lại mục đích của cuộc phỏng vấn hôm nay. Mùa học trước tôi học với ông trong lớp Comparative literature, ông có cho sinh viên trong lớp Biết về chứng sợ bươm bướm của ông. Nhân mùa này tôi đang hoàn tất lớp Psycholinguistics và phải viết một bài tiểu luận cuối khoá về ảnh hưởng của tâm lý đối với ngôn ngữ, tôi có xin phép ông và được ông ưng thuận cho tôi làm cuộc phỏng vấn này.
Khi Thi Sĩ Chết
Khi thi sĩ nằm xuống
người ta bỏ vào trong áo quan
những trang Thơ phủ kín chiều dài của thân thể
đó là những dòng chữ
viết cho suốt chiều dài của một đời người
Les Murray – Nhà thơ Xứ Bunyah
Người mà thi giới vẫn thân mật gọi là Nhà thơ Xứ Bunyah (the Bard of Bunyah) vừa ra đi; ông để lại, đã rõ ràng, một di sản lớn cho xứ sở Úc, cho truyền thống thơ thế giới …. Bunyah lớn rộng ra cũng là tất cả mọi miền quê của tiếng nói, của chữ lời, và thơ ca – sự tinh lọc ấy! – như ông suốt đời thơ của mình hẳn đã một mực tín cậy.
Làm thế nào để ăn một bài thơ / How To Eat A Poem
Cắn đi. / Dùng những ngón tay cầm nó lên và liếm nước ngọt có /
thể chảy xuống cằm bạn. / Nó đã chín và ăn ngay bây giờ được rồi, chỉ còn chờ bạn thôi.
Bite in. / Pick it up with your fingers and lick the juice that
may run down your chin. / It is ready and ripe now, whenever you are.
THƠ TIỄN TÀI HOA HOÀNG NGỌC BIÊN, VỀ VỚI MÙA HÁI GẶT TRÊN CÁNH ĐỒNG HƯ KHÔNG
Đi trong mù mịt.đêm đen
Tiếng kêu.hay tiếng đêm hoen nắng.và
Tiếng gầm thét của bao la
Nghe không.mây trắng tan nhòa biệt ly?
THÀNH PHỐ DỐC ĐỒI
mỗi buổi sáng buổi chiều em lên xuống con dốc quen thuộc để đi ăn, giống như hồi còn đi học – em trở về đây một lần nữa, và em hiểu rằng đây sẽ là lần cuối cùng, bởi vì em nay đã hiểu được em, bởi vì em nay đã khôn lớn, đã trưởng thành, và em cũng đang buồn vì sự trưởng thành khôn lớn của em đây.
Diana
Diana là một ca khúc phổ thông viết bởi Joe Sherman và Paul Anka năm 1957, thu thanh lần đầu cùng năm bởi Paul Anka tại New York City …. Người chuyển ngữ ca khúc này sang tiếng Việt xin được liên tưởng đến một nhân vật thời thượng cùng tên (đã khuất), có nhiều huyền thoại vây quanh: Lady Di, Diana, Princess of Wales . . .
hoa loa kèn | bóng quạ | mưa phùn. ngày chủ nhật | vệt nắng chiều nay
tôi là con ong nhỏ
của emily dickinson
đi tìm mặt trăng
trong bóng lá
bỗng gặp hoa loa kèn
hoa loa kèn rực rỡ
như tình yêu
thơ. tôi
viết tặng em
đọc thơ haiku | tiếng sấm
Đêm nay
anh lại nghe tiếng sấm
từ xa dội về
chuyến xe lửa. chở anh tới ga sài gòn. cách đây ngoài năm mươi năm. đã rời bến chưa. mà sao
anh còn nghe còi hụ
và căn nhà ở con hẻm xóm nguyễn ngọc sương. phú nhuận. nơi anh trọ học đầu tiên. còn không
còn không. chiếc xe phở. với đốm lửa khuya đầu ngõ
Gián
Vẫn không một đồng xu dính túi nên tôi nhịn đói. Đói thì nên đi ăn trộm. Đó là điều tay đạo chích Abou-Roro, người láng giềng của tôi ở quê nhà, thường bảo tôi. Hắn dạy tôi nhiều ngón nghề. Chả hiểu sao hắn lại thạo tay nghề như thế. Hắn là con trai một ông thợ đóng giầy và cha hắn có một cái khoảnh nhỏ xíu giữa hai tòa nhà cũ kỹ
Nguyễn Xuân Thiệp: thơ như nỗi trăn trở nhân sinh
Từ những võng, áo, tường, ngói, hiên, bờ mía, bếp lửa, ghế xích đu… cho đến những sói, vịt trời, quạ, cua, nhái, thỏ, cọp, dế, gà, ngựa …. Người và cây cỏ, sự vật tan vào nhau, quấn quýt nhau, soi chiếu nhau. Chúng vui, buồn theo số phận anh, là thành phần của hiện sinh anh.

Bình Luận mới