Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
RỪNG
Trí nhớ của tôi thường bội bạc. Hoặc thiên vị. Trong cuộc sống, có biết bao nhiêu sự kiện đã ghi sâu vào ký ức của tôi. Và cũng vô số sự kiện khác trôi qua đời tôi như nước trôi đầu vịt, không để lại dấu vết gì.
NHÀ THƠ HỮU LOAN, LẦN GẶP MẶT
Sau tháng Tư 1975, tôi có dịp gặp gỡ các văn nghệ sĩ từ miền Bắc vào Nam. Những cuộc “gặp” lẫn “gỡ” này, cái đinh đóng vô đầu, vui ít buồn nhiều. Vui, là gặp được những người mình từ lâu mong đợi gặp. Lại khá bàng hoàng khi đụng phải những nhà văn nhà thơ từng là các tác gia được “vang bóng một thời”, nay trở thành những cán bộ tuyên truyền,
Cách Mạng Thi Ca Thế Giới
Định mệnh thuộc về tương lai và chỉ là tên gọi của kết quả do hành động hôm nay và ngày mai tạo thành. Nếu quả thật thi sĩ … có tài năng thật sự, tự động định mệnh tốt đẹp sẽ xảy đến. Đúng như Karl Marx đã nói, không ai có thể ngăn cản bánh xe lịch sử. Có điều, cũng không ai có thể biết bánh xe lăn về đâu và ai đang lăn nó.
Tiểu Hổ Gian Truân
Vừa cố buộc sợi dây vào cổ con mèo bà cụ vừa mềm giọng dỗ dành. Như ngày xưa dỗ dành thằng con trai khi nó mới lên ba lên bốn, “Ngoan đi. Về ở với nhà giàu, người ta thương chúng mày.”
Vẫn đùa nghịch như mọi khi, hai con mèo dụi đầu vào nhau. Chúng nó thích vật nhau, ngã lăn vòng vòng rồi một đứa chạy, đứa kia đuổi bắt.
Leo núi ♦ Nỗi buồn sắc tộc ♦ Alum Rock ♦ Quạ và người
Bốn người bạn leo núi
Bốn đứa bé Qui Nhơn
Sau gần nửa thế kỷ
làm chi ai bày
em hãy dựng xong cây nêu rồi đi
gái xuân. mả tổ với thuồng luồng
một gã thành hoàng kiêm thổ địa
bánh trái nứt mắt hết còn gì
Tổng tập thơ tình chơn thiệt cuối năm
Em tình nương cũ xì em tình nhơn mới rợi em nào cũng nói đợi mà nỏ thấy em đâu yêu mới giập bã trầu đòi đâm đơn li dị tình mới tới chớn thủy…
Bình yên, màu xanh mới
Sáng nay
tôi bước những bước chân thật xanh
và thật bình yên
trên ngọn đồi phía sau nhà.
TỪ HỎA NGỤC ĐẾN THIÊN ĐƯỜNG GIẢ (Kỳ 1)
Phương Sinh cầm bút như cầm dao cầm búa. Viết như đâm như chém, như ném vào sọt rác của thời gian, của cái gọi là lịch sử …. Cách đặt câu, dùng chữ, xếp chữ, táo bạo và bất ngờ. Những từ ngữ hung tợn hay gọt giũa nằm cạnh những lời hiền hậu, đơn giản.
CHẬU HOA NGÀY TẾT
Nguyên email trả lời: “OK chị, no problem. Will do!” rồi nhấn “send” để gửi đi.
Nhưng khi gửi đi rồi thì Nguyên mới để ý tới dòng chữ PS in nghiêng dưới chữ ký của chị Nhàn: Yêu cầu vào buổi tiệc hôm đó, mỗi người mang đến một chậu bông (hoa gì cũng được: mai, đào, lan… sau khi chưng tết ở nhà) để trang hoàng phòng ăn cho có không khí Tết cổ truyền
Mặt trời trong căn phòng trống
Hắn bảo, bức tranh này là nội thân, là một biển trôi rộng lớn, một tự họa đi tìm người vẽ. Một không gian đã đầy, rồi mất; hay một khoảng trống đang chờ
Bắn voi
Tất cả những điều này thật rắc rối và bực mình. Vì lúc ấy tôi đã khẳng định rằng chủ nghĩa đế quốc là tồi tệ, và tôi nên bỏ việc và cuốn gói càng sớm càng tốt. Về mặt lý thuyết – tất nhiên là thầm kín – tôi hoàn toàn ủng hộ người Miến và hoàn toàn chống lại kẻ áp bức họ là người Anh. Tôi ghét cay ghét đắng không thể kể xiết công việc mình đang làm.
TIẾNG BÚA ĐINH ĐONG
A, đúng là lúc đó. Tôi nghe vọng từ phía khu binh xá sau lưng một thanh âm khe khẽ của ai đó đang gõ búa đóng đinh đinh đong đinh đinh. Ngay khi nghe tiếng đinh đong đó có thể nói ngay lập tức tôi sực tỉnh hoàn hồn. Cả niềm bi tráng lẫn vẻ nghiêm trang đều tiêu biến mất, như thể thoát khỏi bóng ma ám ảnh, với tâm trạng thấu suốt trống rỗng, tôi nhìn ra mặt đất trải dài phía xa giữa trưa mùa hạ, đầu óc không còn một chút niềm cảm khái nào nữa.
· “Chữ của Năm” 2018
“Chữ của Năm”, Word(s) of the Year, viết tắt là WOTY, là một/nhóm từ ngữ nổi bật và tiêu biểu nhất được sử dụng trong lãnh vực truyền thông trong suốt một năm do các công ty biên soạn tự điển như Merriam-Webster, Dictionary.com (Hoa Kỳ) và Oxford (Anh) chọn lựa. “Chữ của Năm” không phải là chữ mới, cũng không mang theo nghĩa mới, nhưng là chữ được dùng nhiều nhất
LẶNG THẦM
Mỗi lần viết hay dịch xong một tác phẩm nào đó, anh đều cảm thấy một niềm vui vẻ nhẹ nhàng. Tuy tác phẩm đó ngay lập …
Đôi mắt trong đêm
những quái vật được đánh bóng thành sao
lặng lờ trong máu, được chuyển tải
qua cái ống tạo ra hành khúc một chiều
cố với tới những trái tim non nớt.
những ngày ở San Jose ♦ số phận những con nai
những con nai ở thành phố San Jose thường lẻn vào khu vườn của bạn tôi
ăn trụi lá
bạn tôi cứ mất công xua đuổi
ai bảo những con nai không có số phận?
Phía Tây và phương Đông
thi ca là bề nổi của sự thật như ai đó thường nói lúc trà dư tửu hậu
đối với tôi, chỉ là những lúc lắc của tư tưởng khỏ nhẹ trong đầu
nỗi buồn, đêm tối và ánh sáng hòa nhau
Từ tuyến đầu của ngòi viết
Độ nén và độ rỗng không quanh không gian ấy
khi chiếc xe bị chặn lại trên đường, lính tráng khám xét
đời xe, số xe và, khi một kẻ nghiêng đầu
HOA MAI KHÔNG NỞ
Anh ngồi xuống, cầm chén cầm đũa lên, nhìn chén tép mỡ kho tiêu anh vừa mới mang ra, nhìn chén cơm chiên rồi nhìn dĩa dưa chuột. Nhưng rồi anh bỏ chén đũa xuống.
Anh không thể ăn trong hoàn cảnh này. Thái độ của hai người đàn ông thật bất thường. Anh thấy có gì là lạ nơi họ. Anh chưa biết tại sao họ đến.
Con chuột
Một đêm không ngủ được đang nằm lơ mơ nhìn trần nhà, chàng nghe vợ bảo khẽ bên tai: “Em nhớ mùi chuột quá. Da diết. Đã quen mất rồi.” Thành thở dài gật đầu, chàng cũng thấy thế.
Giấc mơ đà điểu
vùng nâu đỏ lớn dần
trời mỗi ngày tối hơn & tối hơn.
cảm quan mới sẽ tái sinh: sẽ thấy
cái rỗng không, nếm
nghi vấn có thể là thực
bóng tối phủ trùm như chiếc màng
không thể ngủ được nên luôn mở mắt
đành phải thánh hóa ý tưởng hiện hình cây búa
Trên nhành cây trắc bá
Hư vô là gì?
Khi bầy bọ ngựa ăn xác trăng in bóng vút bay về phía đầm lầy
Bầu trời lấp gió vào lỗ rốn dòng sông
Thấy máu chảy từng luồng điện trên xương lá.
Trích trường ca Thời Tái Chế
Những gã đồ tể của tư tưởng bắt chúng ta đi đường thẳng không bao giờ được rẽ. Nhưng thế giới tự nhiên với bao nhiêu biển hồ, núi non, ghềnh thác. Không thể tồn tại một con đường thẳng tắp bất tận…
Đuốc Gió
Tiếng còi tàu một lần nữa tru báo cuộc gọi đến. Hồi còi ngắn, dài chưa hết chuỗi đã tắt, chắc ai đó nhá máy.
“Tàu đến hay tàu đi.” – Ông nói và thổi lọn khói cuối cùng của điếu thuốc. Mảnh khói vút lên trần.
“Đi hay về cũng một chuyến tàu, ông ạ.” – Tôi nói, nhìn ông, tóc ông lại bạc, phần tóc đã bạc lúc trước đã rụng đi.
“Lại gần đây, để ta nhìn con.”
Tôi ghé sát mặt ông.
Một vụ treo cổ
Thật lạ, cho đến lúc ấy tôi vẫn không hề hiểu thế nào là giết một người còn khoẻ và tỉnh táo. Khi tôi thấy người tù bước tránh vũng nước, tôi chợt thấy sự huyền bí, sự sai lầm không thể nói, của việc cắt ngắn một mạng sống khi nó đang sung mãn. Người đàn ông này không hấp hối, anh sinh động như chúng tôi. Mọi bộ phận trong cơ thể anh đang hoạt động – ruột tiêu hoá thực phẩm, da đang thay, móng đang dài thêm, tế bào đang thành hình – tất cả nỗ lực ấy trở thành cực kỳ vô nghĩa.

Bình Luận mới