Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Đại gia
Làm thế nào để kết thân với “nhân vật mà ai cũng muốn bắt quàng làm họ” là mục tiêu lớn nhất của Đức khi quyết định về đầu tư tại Việt Nam. Cũng như anh Sáu, Đức biết rằng luật không bằng lệ
Rừng hương mật ♦ Bữa tiệc
Mùi của rừng. mùi mê hoặc của em xanh về phố
mùi của lá. mùi của những đêm mất ngủ
tôi muốn ôm em như ôm một cánh rừng như ôm một giấc mơ
bữa ăn tối
Và linh hồn tôi là những bước chân
Cô nói ngón út của anh khi cầm đũa lúc nào cũng chĩa ra như thể ngăn cản người khác cùng ăn với
mình. Nhưng em lại có cảm …
Và, hắn đã đến
Sân khấu ngoài trời.
Một ngọn đèn đỏ leo lét và lặng lẽ nhưng không bao giờ tắt, giống đèn chầu trong một ngôi thánh đường, đặt trên cột trụ cuối chân trời.
Thời gian đọng lại trên chấm đỏ ánh sáng ngàn thu đó.
đi tìm hơi thở đã tắt
Liều thuốc chống lại cái chết, ông chưa thử lần nào vì một lời thề. Nhưng thâm ý hơn, ông muốn để dành, tạo ra sự bất ngờ đối với cái chết. Không thể cho nó biết trước.
Những đôi mắt
Chiếc xe tròng trành như muốn lao về phía bên kia ruộng. Cú sốc làm đám hành khách mất thăng bằng, nhào nháo đổ vào nhau, cố gắng bám chặt vai ghế trước mặt làm điểm tựa. Ghế tôi ngồi sát cửa sổ, nên thành cửa là chỗ tôi ngã vào tránh được những va chạm với người khác, nhưng lại cho tôi một cú đập vào đầu.
mùa địa ngục (kỳ 5)
Bảy giờ rưỡi, chung quanh nhà tối đen vì đóng kín cửa. Bà The bảo Hậu thoải mái, ngồi uống chút café vì có khi phải thức suốt đêm. Nguyên không thấy đâu. Thằng Sáng …
giữa hai lần sinh nhật
Nhìn qua, nhìn lại…
Hôm nào tôi 16Mái tóc dày bềnh bồng
Bây giờ tôi 61Nhìn thấy một dòng sông
Giữa hai lần sinh nhật…
viết cho ngày 30 tháng 3, 2023
Tháng Ba và Tháng Tư ở đây ♦ Đồng bằng Cửu Long
Người di tản
của bất cứ quốc gia nào
trái tim cũng mất dần từng mảnh
nên khi chết
họ chết với một trái tim không nguyên vẹn
Giấc mơ tháng tư
tháng tư dồn hết về mặt sông. Không nhớ nổi một con đường trơn trượt. Thành phố vừa đăng cai loài hoa xa xứ. Ai đó ở ngã ba đường đỏ môi. Có tiếng hát của em ta hình cánh cánh cung lơ lửng. Tiếng hát líu lo bám đầy trên cây. Tiếng hát đổ ra mặt sông mê mải.
Lãng xẹt
lãng xẹt như viên trọng pháo nã vào thành phố
giết người mẹ dẫn con đến trường
Ukraine thiên thần gãy cánh
tràn ngập đau thương
Đọc Dấu Mốc của Nguyễn Lương Ba
muốn thoát khỏi bức tranh đang
vẽ tôi vẽ (hết sức chuẩn!)
một con thỏ thóp bụng lọt
ra từ con voi / con voi
Nghệ thuật đương đại ♦ Sách cổ bán ve chai
cái viện gì sách ông cha mục nát
anh u buồn đi quán hát với nhau
tình bơ vơ ông lam phương thua cuộc
để chiều nay anh tuấn ngọc phải càu nhàu
mùa địa ngục (kỳ 4)
Môi trường sống dân tộc chúng ta cong có hình ống. Hậu nói với Tu nhiều lần. “Mọi sự kiện xảy ra trên một mặt phẳng cong hình ống đều bị trượt, cuốn trôi và đi đến đâu chăng nữa cũng quay trở về mức độ khởi điểm. Bao nhiêu dữ kiện, biến cố lịch sử xảy ra trên, trong cái hình cong đó và cũng bởi bản chất tròn cong nên chúng nó tự phản ánh từ ngoài vào trong, trên nhiều góc độ khác nhau
Khói trời mênh mông
tôi vừa thở vừa nhớ kỷ niệm
nơi những bài đồng dao được hát bằng tiếng khóc trẻ thơ
nơi cội nguồn đi chậm như người già
Đâu là nhà?
bên ly cà phê đậm đặc
bạn nhịp tay trên bàn tâm sự:
đâu là nhà?
bên này đại dương là nhà
bên kia đại dương cũng là nhà
tự-khúc vào đông
đôi khi. trên trang giấy lận đận
câu chữ bất chợt sáng láng
dòng huyền-ngữ. xác phàm chẳng cùng hay.
tôi cầm. tôi đọc. và tôi tin.
Quý bà ăn trưa / The Ladies Who Lunch
Xin nâng ly chúc mừng
Các mệnh phụ phu nhân quần là áo lượt
nói cười rôm rả
đang dùng bữa trưa nơi đây
Con chó tôn trọng sự đầy màu sắc của thế giới / The dog that respects the world’s colorful makeup
Sữa là một chú chó nhỏ dễ thương với bộ lông dày và mềm. Nó có màu nâu vàng hoặc nâu cam, tuỳ theo võng mạc của người nhìn, nhưng bộ lông chắc chắn không phải là màu trắng. Nếu bạn nghĩ ai đặt cái tên đó hẳn là một người tinh nghịch thì bạn không sai.
mùa địa ngục (kỳ 3)
Lúc Tu rời nhà mười một giờ đêm. Người đưa anh đi xưng tên Bảy, còn trẻ mặc quần áo bộ đội là cháu xa của ông Nhẫn. Ngổi sau lưng Bảy trên xe honda 68, Tu nghe anh ta nói, “Ông bác Nhẫn mất em buồn lắm, đưa cậu đi xong em về dự đám tang.” Tu im lặng lòng tự hỏi không biết Bảy có phải là bộ đội hay chỉ đóng giả bộ đội mà thôi? Nhưng trong việc vượt biên hai phần ba phó cho may rủi, và lần này Tu hoàn toàn không có chút chủ động nào. Xe chạy dọc con đường ven biển bên tai Tu gió thổi lồng lộng,
lửng lơ giữa dòng
Ở bên này mà lại nhảy xuống ao bên kia mà bơi dĩ nhiên nhiều người không thích.
Thì ra nhiều người viết tiếng Việt trong nước cũng lửng lơ giữa dòng hệt như tôi.
Kẻ câm ♦ Thời vẻ vang của những trận bóng ao làng
chuột đã bỏ ra đi có lẽ từ năm ngoái
chỉ còn gián ở lại vì mấy chồng giấy cũ
và một câu hỏi trong mơ thi thoảng vẫn vang lên:
“Đời sống đã tan ca chưa?…
Hãy cầm lấy trái tim tôi
sáng nay một trận bão tuyết
nữa
ập đến / california
người em sầu mộng
Tôi nhỏ bé
tôi cảm thấy mình lớn khi ở trong nhà
nhưng khi ra ngoài đường lại thấy rất nhỏ bé
khi đi ra hoàng hôn lại thấy nhỏ bé hơn
Bài thơ Über die Felder của Hermann Hesse
Über die Felder là một bài thơ ngắn, chỉ có tám câu, đã được dịch ra nhiều thứ tiếng. Tình cờ đọc được trên mạng, tôi tò mò tìm hiểu và thử dịch bài thơ này sang tiếng Việt. Cũng là một trò vui với chữ nghĩa.

Bình Luận mới