Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
CONVERSATION (INTRANSITIVE) | ĐỐI THOẠI (KHÔNG CHUYỂN TIẾP)
your mind was never going to change was it?
I can see the marks of your maker sewn
between the sinews of your muscles.
có lẽ em không bao giờ đổi ý phải vậy không
anh có thể thấy các nếp hằn của tạo hoá khâu
Notes 2
note 6
Kỷ niệm nào anh chị nhớ nhất trong đời?
Trong lớp học tiếng Anh của trại tị nạn, thầy giáo ra câu hỏi, mọi người đưa tay lên, anh Kmah người Êđê kể rằng ngày …
những con kiến lửa ở đồn suối cao
Có mấy cái xác trông rất trẻ bị thép từ mìn Claymore cắt nát mặt, toác ngực. Tôi trông thấy hốc mắt của họ đầy kiến lửa. Những con kiến đồng bò rất chậm vì bụng căng máu. Tôi trông thấy một xác chết miệng há hốc như một con cá đang thoi thóp cố hớp những ngụm không khí cuối cùng. Tôi trông thấy trên lưng vài lính trẻ có những chiếc xẻng nhỏ như những chiếc xẻng thời thơ ấu mẹ tôi mua cho tôi để xúc cát làm bánh cùng lũ trẻ con gái.
Khuyết Hình
Đứng trên cái gác xép tối đèn nhìn hướng ra ban công, ván sàn từ lúc nào đã bấp bênh, mỏng manh tới mức chỉ một cú dẫm chân quá mạnh là bụi bặm, bụi gỗ rụng như mưa, nơi đây là phòng thờ gia tiên của gia đình tôi những ngày bà nội còn sống, ngày bà mất, bàn thờ chuyển xuống dưới, cái giường của bà đem vứt, cỗ bàn thờ thay thế vào chỗ trống.
“Lâu ghê mới gặp!”
Thế nên anh đã có thể hiểu tại sao trong những tác phẩm của em, em né tối đa những chuyện nhuốm màu sắc sexuel, chuyện làm tình, chuyện thầm kín phòng the. Thiệt ra thì em cũng chẳng tử tế, đức hạnh gì đâu. Chẳng qua em đã nghe lời khuyên của nhiều người đi trước lẫn đi sau: Không nên viết về những gì mình chẳng rành rẽ, chuyên môn.
Cừu
Những con cừu béo ụ, lông dày quắn bện từng lọn, kết thành mảng trông chúng cứ như cục bông gòn trùng trục. Suốt ngày cặm cụi quanh bãi chăn thả gặm cỏ, cả đàn có đến vài trăm con nhưng răm rắp tuân theo sự điều khiển của mấy con chó…
Những tử thi đi giữa chúng ta
Anh chàng Tử thần mân mê lưỡi hái nằm gọn trong lòng bàn tay. Từ lúc lão Tử thần bị đọa lên cung trăng chặt cây quế mà chặt mãi không xong–chặt tới đâu, cây …
Trí Nhớ Những Giấc Mơ
Thể chất xuống dốc theo tinh thần, luôn uể oải, nhọc nhằn, không thể viết tiếp những truyện dang dở theo kế hoạch, tôi không biết phải làm gì ngoài việc quanh quẩn trong nhà, …
Bí ẩn của một thi sĩ | tôi chỉnh đốn tôi
Đôi lúc muốn một người đẹp để ý tới mình
không gì nhanh hơn là vào trang cô ấy
comment dưới tấm ảnh đại diện:
(thơ dở nhạt nhẽo, ảnh xấu tệ mà còn tỏ ra nguy hiểm)
ONG VÒ VẼ VÀ HOA BÍ VÀNG
tôi vẽ một chuyện khoa học giả tưởng với 4 tờ giấy viết thư cho con gái tôi. Trang thứ nhất tôi vẽ con gái tôi được một bà tiên hóa phép cho bé tí bằng một hạt đậu. Trang thứ hai, cô bé cầm walkie talkie (máy bộ đàm) gọi mấy con ong vò vẽ đến thả phấn đực trên bông hoa bí cái. Trang thứ ba, hoa bí thụ phấn nở ra hoa vàng rất đẹp. Trang thứ tư, cô bé rất vui được ngồi trên quả bí đao vừa được Thượng Đế cho kết trái. Đó là một sự kết hợp đẹp đẽ của con ong vò vẽ và hoa bí vàng.
That transcendental chewing gum | Cục kẹo cao su tiên nghiệm | Tunnel #8 (…like third-hand smoke) | Hầm #8 (…như khói thuốc bị động)
narrates the taste of poetry to your mouth
as it also unveils the flavor seeping
in some once-upon-a-time hyphens
and meta-truths breaking the fourth wall,
Thuật lại với cái miệng vị của thi ca
cùng lúc vén màn hương vị thấm
vào vài dấu gạch nối ngày-xửa-ngày-xưa
và siêu-chân-lý phá vỡ bức tường tưởng tượng thứ tư,
gọi về chốn xưa
“Hello!” Vẫn từ ống nghe điện thoại vọng ra. Rõ ràng giọng đàn bà. Run, khàn và đặm nỗi buồn. Nghe xa xăm như vọng về từ một nơi chốn thâm u nào, “Ai đấy? Ông nhà tôi đâu rồi?”
Notes
Sáng ra khi thức dậy tôi thấy các cửa sổ đóng kín. Trời không có một chút gió. Tôi ngạc nhiên, không nghĩ là trí nhớ kém thế. Đêm thứ hai trước khi đi ngủ, tôi cẩn thận mở hết các cửa, và nhìn trước nhìn sau thật kỹ, ghi nhớ ngoài vườn những cây bưởi và khế…
Đọc thơ John Tranter
bài thơ kết thúc với một dòng từ Rimbaud
thỏa hiệp vụ giết người
theo bảng chữ cái
ánh sao trên chuyến xe buýt
Đi cuối chân trời
à mi đang chờ ảo giác từ giấc mơ:
công nghệ trí tuệ nhân tạo AI
ra tay cứu chuộc trí nhớ hữu cơ bầm dập
NÚP LÙM
Người đàn bà nhỏ này, mai kia trưởng thành, không như bà và mẹ, và cả con chó cái – vốn vô niệm về nữ quyền, hành động theo bản năng – liệu nàng sẽ chấp nhận quan điểm bươn chải-quán xuyến-phục tùng-làm công cụ giải trí tình dục nơi người phụ nữ là thuộc tính bất khả vãn hồi trong ý thức sống của người đàn ông. Và, giương oai diễu võ-ăn chơi nhậu nhẹt-dâm tà nơi người đàn ông là thuộc tính bất khả vãn hồi trong ý thức sống của người đàn bà. Phải chăng hai số phận đã được mặc định?
Trích ‘Bóng Gẫy Của Thần Tích’
Ở hắn toát ra cái mùi Có Thể Tin Tưởng Được, nhưng ngay lúc này đây, má ngập ngợp mùi bia rượu. Má cố giãy giụa dưới cánh tay hắn. Bóng tối đặc lềnh dù trời sáng trưng. Cánh tay hắn nặng hơn toàn thân má. Nó là khối quyền lực. Hắn nhấc bổng người má, tấn mạnh vào tường, tạo tiếng to đùng. Má ngất nửa thân dưới.
Đôi Giày Bata
Trong thành phố, mà nay không còn nữa, có một cửa hiệu giày, nơi duy nhất bán giày Bata. Khi bạn đứng đó trên hè phố nhìn qua một lần gương bạn có thể nhìn thấy những chiếc giày đủ màu sắc, trắng, xanh, đen, và bạn đứng đó, tự chọn cho mình một đôi, nhưng bạn không bao giờ mua được, giày Bata là mơ ước của tuổi thơ của bạn, một lần nọ bạn đập vỡ tấm kính, nhảy vào bên trong, ăn cắp đúng một đôi giày vừa vặn chân mình
còn trên gỗ mục
Có lần, khi tôi sắp phải khóc vì tiếng đàn rầu rĩ, thê lương. Ngước đôi mắt ngây thơ tôi hỏi: “Có khi nào Ông tính ca cho Bé nghe, những lời vui vui hơn chút xíu không?” Ông chỉ cười, môi cười móm mém. Tôi chẳng hiểu ý nghĩa gì, qua nụ cười bí mật của Ông.
Khối đá đen
Những dãy chiến tranh lam xám như đoàn tàu
Đến rồi đi chưa từng hứa hẹn ngày dừng lại
Những đoàn tàu tốc váy bay không chân
Có đầy sự phi lý
Những toa hằng xanh chở đầy duy lý
Nhớ để mà quên
cơn bão trườn tới
không bạn tâm gì mùa xuân chưa mãn
chỉ có cơn giông là đàng hoàng
nói trước với buổi chiều bằng khuôn mặt rầu của người khó ở
ngái ngủ khi đến
một ngày lẫn lộn ngôn
tình truy nã chiếc yếm xanh
biếc như màu mắt thủy tinh dễ
vỡ vụn dưới chân mang ủng ủn
Mùa Địa Ngục (Kỳ 9)
Tu nhớ tháng rồi hai vợ chồng gây lộn, giữa khuya anh nói với Cẩm điều anh giấu giếm trước kia, “Tôi lấy cô vì Khôi. Khôi trước khi mất, yêu cầu tôi lấy cô làm vợ và bảo bọc cô suốt đời. Cho đến hôm nay, tôi mới thấy mình tự đóng cho mình chiếc cũi, chấp nhận bản án chung thân cùng một mùa địa ngục.”
mùa địa ngục (kỳ 8)
Hậu thả lỏng mình, anh thật tự nhiên và thoải mái trong việc ôm Ngâu, hôn cô và chia sẻ cảm giác thân thể nóng bừng của cả hai. Ngâu nói vào tai anh, “Đêm nay anh ở lại với em, anh về em sẽ buồn và đau khổ.”
Mùa Địa Ngục (kỳ 7)
Trong khi Định đếm vải, mắt anh ta thường xuyên liếc nhìn Ngâu. Ngâu thật đẹp, Hậu thấy rõ ràng cái đẹp của cô ta quyến rũ kinh khiếp, và anh tự hỏi mình có …

Bình Luận mới