Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
mùa địa ngục (kỳ 6)
Khi Hậu chở Ngâu đi nhận vải, cô nói với anh, “Em giới thiệu Mơ với anh, anh đồng ý không?” Hậu im lặng không nói tiếng nào, đến khi Ngâu chồm tới trước hỏi lần nữa. Ngực Ngâu ép vào lưng Hậu, anh giật mình lòng xao động, “Anh chỉ sợ không xứng.” Nghe Hậu nói, Ngâu cười, “Tại sao?”
trầm hương phố lạ
Nhìn bóng cô gái Việt Nam lọt qua khung cửa chiếc xe bus dài giữa lòng phố Kuala Lumpur, hắn muốn chạy ào tới, leo lên xe, đi với cô thêm một đoạn đường. Hắn thèm đi với cô thêm nhiều đoạn đường. Đường phố hay đường đời, cho nhạt bớt nỗi cô đơn.
Của họ và tôi
niềm tin được xưng tội trong bốn vách tường cải tạo
chùa chiền nhà thờ đều được xây dựng lại
chỉ riêng tượng chúa và phật
được chụp thêm cái nón cối
Nghe chim hót mà ngẫm
Cứ về chiều ngày dần ngắn lại
Cái bóng người cứ thế mọc dài ra
Phần người ngợm từng giờ từng mỏi
Mơ thánh thần mà chỉ gặp quỷ ma
Màu của mùi. Phiên khúc 2
Giang nứa đùn lên cao ốc
đười ươi túm chặt hai ống tre
những que đũa gắp cốt lõi sự vu vạ
án bịt miệng một góc đồn
bữa tiệc thăng cấp rôm rả
đàn bà, vàng, vé số và ông hồ dzếnh
Và khó mà phủ nhận sự kiện một số phụ nữ, không phải chỉ riêng đàn bà Việt Nam, đôi khi nán lại trong một cuộc hôn nhân không còn tình không còn nghĩa chỉ vì điều kiện kinh tế không cho phép rời bỏ nó.
radio Mỹ ngày 30 tháng 4 (trích đoạn tiểu thuyết 31 phút)
Anh đứng như tượng đá đợi chờ tôi về. Khoảng cách dặm trường bị xoá sạch. Đất cát trôi và linh hồn ba em đã được yên nghỉ. Em về bên anh. Bốn hốc mắt …
Tháng 4 triệt thoái
đồng đội triệt thoái
tôi nằm im thở
từng hơi tàn cuộc
vết thương chuyển bụng rặn đầu đạn
những bước chân rầm rập tưng tức lồng ngực
Tháng Tư có nhận ra tôi
Còn hai năm nữa
là 50 năm di tản
Những người bạn đã từ từ bỏ tôi đi
như những viên gạch vỡ
Tháng tư đến thế nào
tháng tư đến bằng thuyền
trên sông Bến Nghé
chúng ta nhìn. dòng nước không lặng lẽ
nhưng những đợt sóng xô dạt làm ta tưởng mắt mình lầm
Hiện thực của tháng tư
người thành phố bây giờ đi bằng bốn chân
tru dài và hú gọi bầy đàn
mùa hè bắt đầu giẫy chết
lũ ve chẳng buồn về những nụ cười hoen ố
Hồi ức tháng này
chiêm bao thấy lao vào cửa căn nhà xưa
ở ông Tạ
từ miệng kiếng hình bát quái
treo trước cổng
… và tướng Trưởng đã ở đó
Bất tận ♦ Tứ tuyệt tháng tư ♦ Red Bull ♦ Con ngốc
cuộc chiến dài bất tận
nó ở mãi trong đầu
cái vĩ tuyến mười bảy
bây giờ núp thật sâu
ĐÁ CÒN TƯỞNG NHỚ
Một ngôi sao băng đã rơi xuống trên đồi cỏ tranh, trước một tảng đá, ở một đất nước xa lạ mà cái tên đối với người Mỹ có nghĩa là chiến tranh, một mình trong ngày sẫm tối, rơi mòn cát bụi. Bây giờ tôi đã vào bên trong quán, lắng nghe. Tôi đã vào bên trong tảng đá.
‘Chat’ với Nguyễn Viện
tôi “chat” với
nguyễn viện tác giả
tiểu thuyết Đĩ Thúi
chữ “trải dài” ra mặt màn hình
Dịch Thơ Thanh Tâm Tuyền: HÃY CHO ANH KHÓC BẰNG MẮT EM / NHỮNG CUỘC TÌNH DUYÊN BUDAPEST
Sự liên kết và cô đọng qua tựa đề Anh ngữ “Let Me Cry Through Your Eyes Budapest My Love” cũng phản ảnh ý nguyện của tôi – là bản dịch, cũng như tình yêu của “anh” với người tình/người dân Budapest, và/hoặc với bất cứ sinh linh nào trên thế giới đang bị bạo quyền áp bức — không bị gián đoạn bởi không gian hay thời gian.
Ngôi nhà không cho thuê
Trước, nhà ông luôn có hai người trở lên phục dịch. Nay ông hưu, cho nghỉ cả. Mẹ phải mướn một con bé phụ việc vặt cho ông. Con bé có nốt ruồi ở khóe môi trên, là con bé thứ ba mẹ đưa về nhà này. Ðứa thứ nhất ăn cắp vặt. Ðứa thứ hai vào làm mấy ngày đã bịa chuyện nằm mơ thấy hồn cha khóc kêu về để xách gói đi luôn.
sơ yếu lý lịch
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
===========================================
SƠ YẾU LÝ LỊCH
PHẦN I: LỊCH SỬ BẢN THÂN
1.Họ và tên: …………..
Theo lời bố tôi kể lại, việc đặt tên …
Chai & Lọ & Vài Thứ Linh Tinh Khác
Họ không cãi nhau nữa. Thay vào đó, họ thực hành việc bỏ cái chai vào trong cái lọ. Nhưng miệng lọ lại có hình tam giác, vì thế trong lúc xoay sở cho thần hứng tái tạo lịch sử và cho lịch sử có sự tươm tất, chẳng may cái chai bị vỡ bởi đường gấp bất ngờ của góc hình tam giác. Những mảnh vỡ đó sau được gọi là lịch sử bởi sự tồn tại đích thực của nó.
Trong cơn mưa ♦ Và cỏ xanh ở lại
Tôi mua một ổ bánh mì thịt cút nướng và ngồi chờ cơn mưa đến
trong một quán café quen thuộc
tôi nói với cơn mộng ảo, chiều nay gió sẽ lộng, em nhớ mặc thêm áo
Happy Birthday
Chiến tranh đã qua từ lâu. Sống sót là một màu nhiệm và cái chết là sự bí ẩn nhất của cuộc đời. Giết người hoặc bị người giết, vừa thường tình vừa bi kịch, cũng như sự màu nhiệm và cái bí ẩn là những ám ảnh mà tôi cho rằng đó là lý do tôi chán sống. Và không biết làm gì cho hết chán.
Trước đây lúc nãy sau này
bài thơ không giống như một tuyên bố
hồ hởi leo rào lấn biên lận biển
đạo tuyên ngôn độc lập
hay như lời chiêu hồi người anh em chú bác
Chúng ta – dracula
Đặt bàn chân thứ nhất xuống – đi!
Chút nền tảng cho câu chuyện đào bới
Một trăm năm chỉ là lớp giấy mỏng
Không lật được tới lỗ thẳm của thế giới

Bình Luận mới