Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
NÚP LÙM
Người đàn bà nhỏ này, mai kia trưởng thành, không như bà và mẹ, và cả con chó cái – vốn vô niệm về nữ quyền, hành động theo bản năng – liệu nàng sẽ chấp nhận quan điểm bươn chải-quán xuyến-phục tùng-làm công cụ giải trí tình dục nơi người phụ nữ là thuộc tính bất khả vãn hồi trong ý thức sống của người đàn ông. Và, giương oai diễu võ-ăn chơi nhậu nhẹt-dâm tà nơi người đàn ông là thuộc tính bất khả vãn hồi trong ý thức sống của người đàn bà. Phải chăng hai số phận đã được mặc định?
Trích ‘Bóng Gẫy Của Thần Tích’
Ở hắn toát ra cái mùi Có Thể Tin Tưởng Được, nhưng ngay lúc này đây, má ngập ngợp mùi bia rượu. Má cố giãy giụa dưới cánh tay hắn. Bóng tối đặc lềnh dù trời sáng trưng. Cánh tay hắn nặng hơn toàn thân má. Nó là khối quyền lực. Hắn nhấc bổng người má, tấn mạnh vào tường, tạo tiếng to đùng. Má ngất nửa thân dưới.
Đôi Giày Bata
Trong thành phố, mà nay không còn nữa, có một cửa hiệu giày, nơi duy nhất bán giày Bata. Khi bạn đứng đó trên hè phố nhìn qua một lần gương bạn có thể nhìn thấy những chiếc giày đủ màu sắc, trắng, xanh, đen, và bạn đứng đó, tự chọn cho mình một đôi, nhưng bạn không bao giờ mua được, giày Bata là mơ ước của tuổi thơ của bạn, một lần nọ bạn đập vỡ tấm kính, nhảy vào bên trong, ăn cắp đúng một đôi giày vừa vặn chân mình
còn trên gỗ mục
Có lần, khi tôi sắp phải khóc vì tiếng đàn rầu rĩ, thê lương. Ngước đôi mắt ngây thơ tôi hỏi: “Có khi nào Ông tính ca cho Bé nghe, những lời vui vui hơn chút xíu không?” Ông chỉ cười, môi cười móm mém. Tôi chẳng hiểu ý nghĩa gì, qua nụ cười bí mật của Ông.
Khối đá đen
Những dãy chiến tranh lam xám như đoàn tàu
Đến rồi đi chưa từng hứa hẹn ngày dừng lại
Những đoàn tàu tốc váy bay không chân
Có đầy sự phi lý
Những toa hằng xanh chở đầy duy lý
Nhớ để mà quên
cơn bão trườn tới
không bạn tâm gì mùa xuân chưa mãn
chỉ có cơn giông là đàng hoàng
nói trước với buổi chiều bằng khuôn mặt rầu của người khó ở
ngái ngủ khi đến
một ngày lẫn lộn ngôn
tình truy nã chiếc yếm xanh
biếc như màu mắt thủy tinh dễ
vỡ vụn dưới chân mang ủng ủn
Mùa Địa Ngục (Kỳ 9)
Tu nhớ tháng rồi hai vợ chồng gây lộn, giữa khuya anh nói với Cẩm điều anh giấu giếm trước kia, “Tôi lấy cô vì Khôi. Khôi trước khi mất, yêu cầu tôi lấy cô làm vợ và bảo bọc cô suốt đời. Cho đến hôm nay, tôi mới thấy mình tự đóng cho mình chiếc cũi, chấp nhận bản án chung thân cùng một mùa địa ngục.”
mùa địa ngục (kỳ 8)
Hậu thả lỏng mình, anh thật tự nhiên và thoải mái trong việc ôm Ngâu, hôn cô và chia sẻ cảm giác thân thể nóng bừng của cả hai. Ngâu nói vào tai anh, “Đêm nay anh ở lại với em, anh về em sẽ buồn và đau khổ.”
Mùa Địa Ngục (kỳ 7)
Trong khi Định đếm vải, mắt anh ta thường xuyên liếc nhìn Ngâu. Ngâu thật đẹp, Hậu thấy rõ ràng cái đẹp của cô ta quyến rũ kinh khiếp, và anh tự hỏi mình có …
mùa địa ngục (kỳ 6)
Khi Hậu chở Ngâu đi nhận vải, cô nói với anh, “Em giới thiệu Mơ với anh, anh đồng ý không?” Hậu im lặng không nói tiếng nào, đến khi Ngâu chồm tới trước hỏi lần nữa. Ngực Ngâu ép vào lưng Hậu, anh giật mình lòng xao động, “Anh chỉ sợ không xứng.” Nghe Hậu nói, Ngâu cười, “Tại sao?”
trầm hương phố lạ
Nhìn bóng cô gái Việt Nam lọt qua khung cửa chiếc xe bus dài giữa lòng phố Kuala Lumpur, hắn muốn chạy ào tới, leo lên xe, đi với cô thêm một đoạn đường. Hắn thèm đi với cô thêm nhiều đoạn đường. Đường phố hay đường đời, cho nhạt bớt nỗi cô đơn.
Của họ và tôi
niềm tin được xưng tội trong bốn vách tường cải tạo
chùa chiền nhà thờ đều được xây dựng lại
chỉ riêng tượng chúa và phật
được chụp thêm cái nón cối
Nghe chim hót mà ngẫm
Cứ về chiều ngày dần ngắn lại
Cái bóng người cứ thế mọc dài ra
Phần người ngợm từng giờ từng mỏi
Mơ thánh thần mà chỉ gặp quỷ ma
Màu của mùi. Phiên khúc 2
Giang nứa đùn lên cao ốc
đười ươi túm chặt hai ống tre
những que đũa gắp cốt lõi sự vu vạ
án bịt miệng một góc đồn
bữa tiệc thăng cấp rôm rả
đàn bà, vàng, vé số và ông hồ dzếnh
Và khó mà phủ nhận sự kiện một số phụ nữ, không phải chỉ riêng đàn bà Việt Nam, đôi khi nán lại trong một cuộc hôn nhân không còn tình không còn nghĩa chỉ vì điều kiện kinh tế không cho phép rời bỏ nó.
radio Mỹ ngày 30 tháng 4 (trích đoạn tiểu thuyết 31 phút)
Anh đứng như tượng đá đợi chờ tôi về. Khoảng cách dặm trường bị xoá sạch. Đất cát trôi và linh hồn ba em đã được yên nghỉ. Em về bên anh. Bốn hốc mắt …
Tháng 4 triệt thoái
đồng đội triệt thoái
tôi nằm im thở
từng hơi tàn cuộc
vết thương chuyển bụng rặn đầu đạn
những bước chân rầm rập tưng tức lồng ngực
Tháng Tư có nhận ra tôi
Còn hai năm nữa
là 50 năm di tản
Những người bạn đã từ từ bỏ tôi đi
như những viên gạch vỡ
Tháng tư đến thế nào
tháng tư đến bằng thuyền
trên sông Bến Nghé
chúng ta nhìn. dòng nước không lặng lẽ
nhưng những đợt sóng xô dạt làm ta tưởng mắt mình lầm
Hiện thực của tháng tư
người thành phố bây giờ đi bằng bốn chân
tru dài và hú gọi bầy đàn
mùa hè bắt đầu giẫy chết
lũ ve chẳng buồn về những nụ cười hoen ố
Hồi ức tháng này
chiêm bao thấy lao vào cửa căn nhà xưa
ở ông Tạ
từ miệng kiếng hình bát quái
treo trước cổng
… và tướng Trưởng đã ở đó
Bất tận ♦ Tứ tuyệt tháng tư ♦ Red Bull ♦ Con ngốc
cuộc chiến dài bất tận
nó ở mãi trong đầu
cái vĩ tuyến mười bảy
bây giờ núp thật sâu
ĐÁ CÒN TƯỞNG NHỚ
Một ngôi sao băng đã rơi xuống trên đồi cỏ tranh, trước một tảng đá, ở một đất nước xa lạ mà cái tên đối với người Mỹ có nghĩa là chiến tranh, một mình trong ngày sẫm tối, rơi mòn cát bụi. Bây giờ tôi đã vào bên trong quán, lắng nghe. Tôi đã vào bên trong tảng đá.

Bình Luận mới