Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
đời thủy thủ 2 (chương 16 & 17)
Tôi học đại học miễn phí, ra trường được ngay cái danh giáo sư, nối nghiệp mẹ cha. Có là thứ vô ơn bạc nghĩa mới tiếp tục ‘ăn cơm Quốc Gia thờ ma Cộng Sản’! Cho tới nay vẫn chưa bị bắt đã là đại phước. Còn tiếp tục nghe lời Hưng, tiếp tục biểu tình chống đối, rồi bị bắt nhốt, bị đuổi ra khỏi trường, ai nhận lãnh giùm tương lai tôi mù mịt? Là đứa con duy nhất, bao kỳ vọng cha mẹ đặt vào tôi, ông bà sẽ buồn khổ đến đâu khi biết tôi đã thành đặc công Cộng Sản! Và bị cầm tù…
đời thủy thủ 2 (chương 14 & 15)
Đến lúc này, tôi thấy rõ rằng việc cho bom nổ hay không, không còn quan trọng nữa. Nơi đặt bom đã chọn, chỉ còn cân nhắc và quyết định. Vấn đề sinh tử từ phút này là tôi sẽ làm gì cho 4 tiếng nữa qua mau và an lành rời tàu. Ngủ chăng? Ngủ là cách tiêu thụ thời gian nhanh nhất. Tôi lại đang buồn ngủ híp mắt. Nhưng nếu ngủ thì đi ngược lý do xin quá giang, hành động hết sức hớ hênh.
ở một nơi có rất nhiều barbie
Bọn đàn ông biến đâu hết rồi. Hắn thầm nghĩ và nhìn lướt quanh một vòng. Nhìn thật nhanh để khỏi mang tiếng có con mắt láo liên. Cũng có đàn ông đấy chứ. Nhiều không kém gì số lượng đàn bà. Nhưng bọn đàn ông phần lớn là cằn cỗi, xấu xí; và dẫu cho hốc hác hay phì nộn, nhìn bọn họ đều bệ rạc và hèn mọn như nhau.
đời thủy thủ 2 (chương 12 & 13)
“Lầu Ông Hoàng – được xây cách nay trên nửa thế kỷ – là một dinh thự có tới 13 phòng của một công tước người Pháp. Rồi sau khi Pháp rút, bị bỏ hoang phế. Cách đây 4, 5 năm, Duyên Đoàn 28 phối hợp hành quân với bộ binh tảo thanh Việt Cộng, tôi có đến tận nơi, thấy Lầu Ông Hoàng chỉ còn vài phế tích.”
CHẠM VÀO GIẤC MƠ
Thế là tôi cũng chạm được vào giấc mơ, một giấc mơ huyền hoặc lạ lùng kéo dài bao nhiêu năm kể từ khi biết đọc sách, biết mộng mơ… Giấc mơ hình thành từ những dòng chữ trong sử sách, giấc mơ lung linh trong tâm tưởng suốt một quãng đường đời.
đời thủy thủ 2 (chương 10 & 11)
Những người đi biểu tình cũng ăn cơm Quốc Gia. Còn việc thờ ma Cộng Sản thì có lý do của nó. Một chính quyền dâng đất nước cho ngoại bang thì phải chống đối. Đó là bổn phận. Nhưng câu nói của ông buộc tôi im lặng suy xét nghiêm chỉnh vấn đề. Thực sự Quốc Gia này còn hay mất? Cộng Sản là hạng người nào? Là ai thì tôi chưa tỏ tường, chỉ thấy các hành động ám sát, thủ tiêu, khủng bố. Và tôi đang bước đầu làm một tên khủng bố!
Chuyến bay
giấc ngủ bỏ đi. tôi bên này cửa sổ
bên kia mưa nặng hạt cắt con đường thành những khúc sông
quy luật hiểu ngầm: cố công và ảo vọng
Tâm trạng
ký ức khó chịu trồi lên từ vùng đen tối
cửa hang động mở ra
những phân vuông thịt da không định hình
trên thân thể và tóc tai
Đau niềm ẩn ức
áp lực khó bề giải thực
tiềm thức nuốt chửng, chờ
chực phá kiềm tỏa
dậy thì ạo ực phóng thích
Tuổi thơ ♦ Lời gọi ♦ Bài cũ rích ♦ Lệ Chi Viên án ♦ Cây cầy
Nguyễn Thị Lộ than rằng
thật là không may mắn
có vô số những thằng
tên là…
đời thủy thủ 2 (chương 8 & 9)
Luật Hàng Hải quy định rằng tàu ngoại quốc nào hoạt động trong các hải cảng Việt Nam Cộng Hòa đều phải treo cờ Việt Nam Cộng Hòa và phải có hoa tiêu Việt Nam hướng dẫn vào cảng. Hầu hết thương thuyền đều có hai cột cờ. Cột cờ thấp ở lái, cột cờ cao ở giữa. Khi tàu ngoại quốc vào hải cảng, quốc kỳ của tàu đó phải hạ xuống treo ở cột lái, còn quốc kỳ của nước sở tại được kéo lên ở cột cờ giữa. Đó là lý do cô thấy tất cả các thương thuyền đều treo cờ Việt Nam Cộng Hòa. Điều đó chứng minh Cam Ranh vẫn là Cam Ranh của Việt Nam.
đời thủy thủ 2 (chương 6 & 7)
Tôi nhìn hai thùng đạn khá lớn đặt sát vách khối sắt, và hai đặt hai bên khẩu pháo. Các nắp thùng đạn chỉ được cài bằng các chốt vặn, dễ dàng mở nắp đặt vào quả bom. Tôi cân nhắc địa hình. Thật là một địa điểm lý tưởng. Ngay phía dưới là Khu Sĩ Quan, bên trong là Phòng Hạm Trưởng, trên cao là Đài Chỉ Huy. Chỉ cần đặt quả bom vào bất cứ thùng đạn nào, quả bom sẽ kích nổ dây chuyền cả bốn thùng, chắc chắn chiến hạm cùng toàn bộ sĩ quan sẽ bị banh xác.
đời thủy thủ 2 (chương 4 & 5)
Một cảm giác xao xuyến lạ lùng gờn gợn khắp châu thân. Nỗi buồn trĩu nặng cũng lan nhanh. Một người hiền hậu, vui tính, dễ thương, vợ con đề huề thế này mà phải chết dưới tay tôi. Làm sao rủ rê anh cùng tôi rời khỏi tàu?
đời thủy thủ 2 (chương 2 & 3)
Con tàu êm ả cập cầu. Hai thủy thủ đang hạ hạm kiều. Tôi xách hai chiếc bị bước lại gần cầu thang. Công tác hoàn tất. Quả bom đã được đặt ở phía trong của chân bàn ăn sĩ quan, chỗ Hạm Trưởng, Hạm Phó và tên Mỹ ngồi. Đó là nơi kín đáo khó ai phát giác. Càng may mắn cho tôi là tại bàn ăn sẽ có buổi họp phân công cho sĩ quan ngay sau khi tàu cập bến, cũng là lúc tôi đặt quả bom với thời chỉnh đúng 30 phút.
bilingual–song ngữ
VEN ĐỜI – ON THE EDGE OF LIFE
Cẩm Tâm – Acrylic on canvas
Courtney A. Van vừa tốt nghiệp University of California, Irvine, với văn bằng cử nhân Văn Chương Anh và Sáng Tác. Cô …
đời thủy thủ (2) – (chương 1)
Ở cuối vách này, bên mặt là một cửa buồng đóng kín, trên có gắn một biển xanh mang hai chữ màu vàng: “HẠM TRƯỞNG”. Hai tiếng “hạm trưởng” gợi tôi lời căn dặn của Hưng: “Ráng giết tên chỉ huy tàu để đạt thành tích xuất sắc.” Nhưng ai là Hạm Trưởng?
Ông nội tôi
Tôi không nhớ được bao nhiêu về ông nội tôi. Chỉ loáng thoáng hình dung tôi mang khăn tang lúc lên bốn hay năm tuổi khi ông mất. Và tôi cũng ít được về bên …
It’s Now or Never / Bây giờ. Hay không bao giờ
Đến với anh người tình, với chiếc hôn nồng nàn
Sẽ chẳng bao giờ tàn
Gần anh đêm nay – Sợ mai kia, tình vút xa bay
note III
Anh gọi điện thoại cho mẹ, không ai bắt phone cả. Hôm sau, anh lấy vé máy bay cấp tốc về thành phố nơi mẹ anh sống, ngay sau khi được báo tin bà qua đời. Khi ấy, người ta đã mở cửa vào nhà và đã đưa mẹ anh đến nhà quàn. Anh vào phòng mẹ, và gần như ngay lập tức nhìn thấy một cái muỗng bạc rơi trên sàn nhà, nằm ở một góc tường.
Như bóng cây kơ nia như gió cây kơ nia
“Mẹ hỏi cây kơ nia
Rễ cây uống nước nào?
Uống nước nguồn miền Bắc”
Nửa thế kỷ ba dan tràn nước mắt
Mẹ tôi trên xe thổ mộ
mẹ tôi vẫn còn trên chiếc xe thổ mộ
đôi guốc mộc quai đen
hai bàn chân chai cứng
khuôn mặt màu da bánh ít đậm nỗi buồn
Hoang phế ♦ Những địa danh
ngày xưa coi phim cao bồi
ghét người da đỏ – một thời trẻ con
thần rừng thần núi thần non
tháp Hời hoang phế đứng buồn thiên thu
Bài Thơ “Tuyệt Thực” Của Nhà Thơ Nguyễn Đức Tùng Viết Tặng Tiến Sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ
Con người sinh ra để sống chứ không phải để chết. Điều đó là không phải bàn cãi. Thế nhưng, có những hoàn cảnh mà người ta sẵn sàng chết để bảo vệ những nguyên …
Hoarder | Kẻ Tích Trữ | Dim Sum Depression | Trầm Cảm Lúc Điểm Sấm
You leave our attic
as is or else I’ll tear
open your belly button,
store my grey hairs in there,
Mày để nguyên căn gác
như y vậy bằng không mẹ sẽ
rạch rốn mày,
nhét mớ tóc bạc vào đó,
nhiều năm
Vào năm 1912, mẹ tôi rớt từ cửa sổ tầng ba xuống đường Van Eeghenstraat. Mẹ của bà vào phòng, kịp trông thấy đứa bé gái một tuổi đang leo lên bệ cửa sổ và …
Nuôi nấng, Nâng niu, Che chở
Mỗi ngày má đều thấy người ta đến hốt xác chết và đẩy đi chôn. Má đã tận mắt thấy một đứa bé ngồi trên đống xác, và rồi chính nó cũng gục xuống, và chết. Má cũng từng chứng kiến cảnh cảnh sát điên cuồng tra tấn một người phụ nữ vì bà ta đang ăn thịt một đứa trẻ dưới chân cầu.
Ngọt tựa mùa hè
Tôi không rõ một mảnh da đã bị cắt và cào nát lúc nào khi cảm thấy rát xốn xang và ngứa. Máu đã ngừng chảy nhưng huyết tương tươm ra từ vết cắt và chỗ da rách vỡ. Ngày hôm nay vẫn tiếp tục nóng bức như đã hai tuần nay.

Bình Luận mới