Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
ý nghĩ
Bơ vơ riết rồi cũng quen. Thấy người chết không cảm động. Thấy chia ly không buồn. Dửng dưng với sân ga. Ai vĩnh biệt kệ cha. Đêm như ngày, mưa nắng như nhau. Kỷ niệm như da thịt dính liền với thân thể không thể cắt bỏ không thể đổi màu.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 4)
Khoảnh khắc kinh hoàng của buổi sáng kéo dài không biết bao lâu. Tiếng rên la của chị Huyền tẩm đẫm sương mù sớm mai. “Ối Trời ơi, đau quá.” Tiếng la thất thanh khép lại cuộc hành hình buổi sáng. Bà Khúc hấp tấp cầm cái chậu nhôm đi nhanh ra cửa. Tôi đứng sát bậc thềm, nín thở, nhìn theo cái bóng gầy guộc của người đàn bà nhỏ dần cuối hành lang. Rồi biến mất trong nhà xí.
Indira
Khi nhìn thấy chân dung của Indira Gandhi trên TV vào thập niên 70, Mai biết nàng đã tìm thấy câu chuyện của đời mình. Mai tin rằng với thời gian, nàng cũng sẽ biết cách phát ngôn đầy thẩm quyền như Indira. Phụ đề tiếng Việt trên TV cho thấy Indira là một người phụ nữ rất mạnh mẽ, không bao giờ chịu lép vế bọn đàn ông thiển cận và ngoan cố.
chỉ một tiếng ‘không’
năm ngoái, vào một sáng mùa đông, tôi khoác áo ra vườn, đứng nhìn mấy cây hoa hồng, những lá non bị bầy nai vào gặm nhấm đêm qua, nhưng vẫn còn vài hoa hồng nở bát ngát, bất chợt tôi nghĩ đến bà rosa parks, người phụ nữ da đen từ chối nhường chỗ ngồi ở dãy ghế đầu trên xe bus chỉ dành riêng cho người da trắng
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 3)
Không có những vạch vôi trắng, tôi cảm thấy bất an. Như ở trong căn nhà không có cửa mà bên ngoài đầy những tay trộm cắp. Lúc còn ở nhà, dù cửa mở toang, tôi vẫn thấy yên tâm bởi có vạch vôi bột trắng tinh viền quanh nhà. Khi cần bước ra phía ngoài vạch vôi trắng, tôi thấy lạnh dọc theo sống lưng.
NGÀY ĐẦU ĐI HỌC
Tôi biết được điều này về mẹ tôi: Người nào càng đáng nể phục, bà lại càng không để họ lấn áp mình. Nhưng cuối cùng, tôi đọc được trong ánh mắt của bà sự thua cuộc. Bà nắm tay tôi bước ra khỏi trường. Trên các bậc thềm, bà dừng lại khi hai bên người ta vẫn bước qua mặt chúng tôi.
Mùa dâu chín
Mùa hè đi hái dâu.
Nếu gặp gấu, bạn làm gì?
Đứng yên? Nhưng nếu nó xông tới gần?
Bỏ chạy? Bạn không thể nào chạy nhanh hơn gấu.
TIGNES MÀ TA SẼ TRỞ LẠI
Lời người dịch:
Nằm ở hướng Đông Nam của nước Pháp, sát biên giới Ý, Tignes là một phố núi trong thung lũng rặng Alpes cách Paris 702.6km. Ở độ cao 2.100m, đây là …
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 2)
Khoác cải ống nghe lên vai, ông bác sĩ xoa đầu tôi. Lúc này tôi được bao nhiêu người xoa đầu. Chắc ai cũng sợ tôi đau. Người tôi chỗ nào cũng căng phồng, rạn nứt. Không nhẹ tay, tôi sẽ nứt toác ra. Ruột gan tung tóe. Đầu tôi cứng, xoa không sợ đau, sợ lũng. Cố lên cháu nhé. Lời dặn dò ấm áp. Vâng, cháu sẽ cố. Dù chẳng biết phải cố chuyện gì.
Qua Sông Mê
QUA SÔNG MÊ
Trần C. Trí
SÔNG MÊ – RIVER OF BENIGHTEDNESS
Cẩm Tâm
Tính ra, từ trước đến giờ, tôi đã chuyển ngữ được hàng chục truyện ngắn và kịch từ nhiều thứ tiếng, nhiều tác giả, nhiều …
Thơ song ngữ của Duy Đoàn
Những bài thơ của Duy Đoàn thiên về thử nghiệm và những đối chiếu cấu trúc trong hai ngôn ngữ Việt, Anh. Thơ của anh thoạt nhìn tưởng ngô nghê, nhưng thật ra tinh tế trong cách chất vấn cấu trúc ngôn ngữ, hao hao giống cách chơi chữ của Nhóm Mở Miệng cách đây gần hai mươi năm.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 1)
Ông thầy lang nhìn tôi chằm chặp. Những ngón tay bằng sắt đè xuống thật chắc. Hai con mắt sắc nhấp nháy sau cặp mắt kính dày. Cặp môi khô lẩm bẩm. Ông thầy lang đọc kinh, ông thầy lang khấn vái, hay ông thầy lang đọc thần chú? Hai con mắt già nua nhưng ném ra được những cái nhìn sắc cạnh. Ông thầy lang không nói năng gì. Ông chỉ lắc đầu. Và mẹ cuống cuồng, “Cháu nó đâu có sao phải không thầy?”
đời thủy thủ 2 (chương 16 & 17)
Tôi học đại học miễn phí, ra trường được ngay cái danh giáo sư, nối nghiệp mẹ cha. Có là thứ vô ơn bạc nghĩa mới tiếp tục ‘ăn cơm Quốc Gia thờ ma Cộng Sản’! Cho tới nay vẫn chưa bị bắt đã là đại phước. Còn tiếp tục nghe lời Hưng, tiếp tục biểu tình chống đối, rồi bị bắt nhốt, bị đuổi ra khỏi trường, ai nhận lãnh giùm tương lai tôi mù mịt? Là đứa con duy nhất, bao kỳ vọng cha mẹ đặt vào tôi, ông bà sẽ buồn khổ đến đâu khi biết tôi đã thành đặc công Cộng Sản! Và bị cầm tù…
đời thủy thủ 2 (chương 14 & 15)
Đến lúc này, tôi thấy rõ rằng việc cho bom nổ hay không, không còn quan trọng nữa. Nơi đặt bom đã chọn, chỉ còn cân nhắc và quyết định. Vấn đề sinh tử từ phút này là tôi sẽ làm gì cho 4 tiếng nữa qua mau và an lành rời tàu. Ngủ chăng? Ngủ là cách tiêu thụ thời gian nhanh nhất. Tôi lại đang buồn ngủ híp mắt. Nhưng nếu ngủ thì đi ngược lý do xin quá giang, hành động hết sức hớ hênh.
ở một nơi có rất nhiều barbie
Bọn đàn ông biến đâu hết rồi. Hắn thầm nghĩ và nhìn lướt quanh một vòng. Nhìn thật nhanh để khỏi mang tiếng có con mắt láo liên. Cũng có đàn ông đấy chứ. Nhiều không kém gì số lượng đàn bà. Nhưng bọn đàn ông phần lớn là cằn cỗi, xấu xí; và dẫu cho hốc hác hay phì nộn, nhìn bọn họ đều bệ rạc và hèn mọn như nhau.
đời thủy thủ 2 (chương 12 & 13)
“Lầu Ông Hoàng – được xây cách nay trên nửa thế kỷ – là một dinh thự có tới 13 phòng của một công tước người Pháp. Rồi sau khi Pháp rút, bị bỏ hoang phế. Cách đây 4, 5 năm, Duyên Đoàn 28 phối hợp hành quân với bộ binh tảo thanh Việt Cộng, tôi có đến tận nơi, thấy Lầu Ông Hoàng chỉ còn vài phế tích.”
CHẠM VÀO GIẤC MƠ
Thế là tôi cũng chạm được vào giấc mơ, một giấc mơ huyền hoặc lạ lùng kéo dài bao nhiêu năm kể từ khi biết đọc sách, biết mộng mơ… Giấc mơ hình thành từ những dòng chữ trong sử sách, giấc mơ lung linh trong tâm tưởng suốt một quãng đường đời.
đời thủy thủ 2 (chương 10 & 11)
Những người đi biểu tình cũng ăn cơm Quốc Gia. Còn việc thờ ma Cộng Sản thì có lý do của nó. Một chính quyền dâng đất nước cho ngoại bang thì phải chống đối. Đó là bổn phận. Nhưng câu nói của ông buộc tôi im lặng suy xét nghiêm chỉnh vấn đề. Thực sự Quốc Gia này còn hay mất? Cộng Sản là hạng người nào? Là ai thì tôi chưa tỏ tường, chỉ thấy các hành động ám sát, thủ tiêu, khủng bố. Và tôi đang bước đầu làm một tên khủng bố!
Chuyến bay
giấc ngủ bỏ đi. tôi bên này cửa sổ
bên kia mưa nặng hạt cắt con đường thành những khúc sông
quy luật hiểu ngầm: cố công và ảo vọng
Tâm trạng
ký ức khó chịu trồi lên từ vùng đen tối
cửa hang động mở ra
những phân vuông thịt da không định hình
trên thân thể và tóc tai
Đau niềm ẩn ức
áp lực khó bề giải thực
tiềm thức nuốt chửng, chờ
chực phá kiềm tỏa
dậy thì ạo ực phóng thích
Tuổi thơ ♦ Lời gọi ♦ Bài cũ rích ♦ Lệ Chi Viên án ♦ Cây cầy
Nguyễn Thị Lộ than rằng
thật là không may mắn
có vô số những thằng
tên là…
đời thủy thủ 2 (chương 8 & 9)
Luật Hàng Hải quy định rằng tàu ngoại quốc nào hoạt động trong các hải cảng Việt Nam Cộng Hòa đều phải treo cờ Việt Nam Cộng Hòa và phải có hoa tiêu Việt Nam hướng dẫn vào cảng. Hầu hết thương thuyền đều có hai cột cờ. Cột cờ thấp ở lái, cột cờ cao ở giữa. Khi tàu ngoại quốc vào hải cảng, quốc kỳ của tàu đó phải hạ xuống treo ở cột lái, còn quốc kỳ của nước sở tại được kéo lên ở cột cờ giữa. Đó là lý do cô thấy tất cả các thương thuyền đều treo cờ Việt Nam Cộng Hòa. Điều đó chứng minh Cam Ranh vẫn là Cam Ranh của Việt Nam.
đời thủy thủ 2 (chương 6 & 7)
Tôi nhìn hai thùng đạn khá lớn đặt sát vách khối sắt, và hai đặt hai bên khẩu pháo. Các nắp thùng đạn chỉ được cài bằng các chốt vặn, dễ dàng mở nắp đặt vào quả bom. Tôi cân nhắc địa hình. Thật là một địa điểm lý tưởng. Ngay phía dưới là Khu Sĩ Quan, bên trong là Phòng Hạm Trưởng, trên cao là Đài Chỉ Huy. Chỉ cần đặt quả bom vào bất cứ thùng đạn nào, quả bom sẽ kích nổ dây chuyền cả bốn thùng, chắc chắn chiến hạm cùng toàn bộ sĩ quan sẽ bị banh xác.
đời thủy thủ 2 (chương 4 & 5)
Một cảm giác xao xuyến lạ lùng gờn gợn khắp châu thân. Nỗi buồn trĩu nặng cũng lan nhanh. Một người hiền hậu, vui tính, dễ thương, vợ con đề huề thế này mà phải chết dưới tay tôi. Làm sao rủ rê anh cùng tôi rời khỏi tàu?
đời thủy thủ 2 (chương 2 & 3)
Con tàu êm ả cập cầu. Hai thủy thủ đang hạ hạm kiều. Tôi xách hai chiếc bị bước lại gần cầu thang. Công tác hoàn tất. Quả bom đã được đặt ở phía trong của chân bàn ăn sĩ quan, chỗ Hạm Trưởng, Hạm Phó và tên Mỹ ngồi. Đó là nơi kín đáo khó ai phát giác. Càng may mắn cho tôi là tại bàn ăn sẽ có buổi họp phân công cho sĩ quan ngay sau khi tàu cập bến, cũng là lúc tôi đặt quả bom với thời chỉnh đúng 30 phút.
bilingual–song ngữ
VEN ĐỜI – ON THE EDGE OF LIFE
Cẩm Tâm – Acrylic on canvas
Courtney A. Van vừa tốt nghiệp University of California, Irvine, với văn bằng cử nhân Văn Chương Anh và Sáng Tác. Cô …

Bình Luận mới