Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
thư tòa soạn-tuần lễ 6-12 tháng 11, 2023
Bạn đọc thân mến, tháng 11, tháng thay màu của lá, thời điểm cây cỏ Bắc Mỹ khoác dần lên vai chiếc áo khoác băng giá mùa đông.
Tháng 11 gợi nhớ đến những nét vui …
A Song/ Ly Khúc
Ly Khúc
Khi em lìa cõi đời này
Xin đừng hát khúc bi ai não nùng
Trên đầu xin chớ trồng hồng
Cũng đừng để bóng cây tùng lao xao
Mặc cho sương gội mưa rào
Cỏ xanh ướt lệ tiêu …
Tình Sầu/ The Sorrow Of Love
Tình Sầu
Đàn chim sẻ líu lo trên mái,
Ánh trăng rằm sáng với trời sao,
Và thanh âm cây lá rì rào,
Che giấu đi lời tình sầu tê tái.
Và em đến làn môi tang đỏ dại,
Và với …
Nhạc, Hương/ Music, When Soft Voices Die
Nhạc, Hương
Khi lời ca ngọt ngào dần tắt
Dư âm còn ngây ngất hồn ai
Hoa tím thơm đã tàn phai
Hương thừa phảng phất làm ai bàng hoàng
Đoá hồng dù đã tàn hương sắc
Gửi người yêu lá …
Ðiện thoại lúc không giờ
Búa lại gõ vào đầu. Những tiếng tách vỡ ra ở phần vỏ não. Những cây kim đã hết gây cảm giác đau như lúc mới châm vào da đầu. Tôi nghe như có máu ứa ở mỗi cọng thun. Tiếng tách thì gãy khô như vỏ của những hạt dẻ…
Người Làm Nghề Thân Cộng
Trong số năm người ngồi quanh chiếc bàn trong nhà hàng Ninh Hòa, tôi là dân tỉnh lẻ North Dakota, ăn nói kém cỏi và ít có quan hệ với sinh hoạt văn nghệ và …
bên kia mùa hè
“Tôi muốn đến ở dưới khách sạn. Cho tiện.” Sau câu nói bất chợt của tôi, Vị tỏ vẻ bối rối vì, có lẽ chàng không ngờ tôi lại đề nghị một điều như vậy. Còn Viên, cô kín đáo nhìn tôi rồi e dè lên tiếng, “Như vậy có tiện không?”
Mẹ
Ngay từ lúc biết tin về căn bệnh hiểm ác, tôi biết mình sẽ đi chung với mẹ một quãng đường thật khó khăn, đầy những đau đớn, những đột biến về thể xác lẫn tinh thần; tôi đã hình dung mình nắm tay mẹ, đưa mẹ đến tận cửa cái chết. Một hành trình đòi hỏi nhiều thứ mà tôi không có sẵn: kiến thức, kinh nghiệm, năng lực, sự chịu đựng, lòng từ ái, và niềm tin tâm linh về một cõi đời sau.
Đường về thủy phủ (Trích đoạn 1-3)
1.
Tôi thù gã nhà văn khôn tả. Tôi thù gã đến độ tôi muốn giết chết gã. Tôi ao ước có một mũi dao nhọn sắc lẻm cho tôi ấn sâu vào ngực gã với …
bao la như biển thái bình
Sang tức cảnh sinh tình đứng lên uốn éo hát bài “Lòng Mẹ” của Y Vân, “Lòng mẹ bao la như biển Thái bình dạt dào. Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào. Lời mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào. Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng mẹ yêu.” Mẹ cảm động rơm rớm nước mắt. Như mọi lần, mẹ nghĩ ngay đến người chồng đã khuất, “Bữa ni anh em bây sum vầy mà cha bây không còn để chứng kiến cho thỏa dạ.”
VĂN NÔ, bản cáo trạng vụ án văn học chưa được thụ lý
Không lâu sau ngày miền Nam sụp đổ, kể từ tháng 8 năm 1975 Hội-Trí-Thức-Yêu-Nước được thành lập, trụ sở đặt ở góc Nguyễn Thông-Tú Xương, nơi tụ tập đông vui “trí thức” các loại: …
nét vẽ vô hình của thằng bé mồ côi
Thằng bé đưa tay lên, vạch vào không gian những đường thẳng, những đường gẫy khúc, những đoạn vòng vèo; toàn những hình dạng mơ hồ. Cô giáo đến bên tôi, nghiêng đầu thì thầm, “Nó đang vẽ đấy.” Tôi xoáy tia nhìn lên vách tường nhưng chẳng thấy gì ngoài những mảnh vôi tróc lở.
Trích ‘A New Name’
… có những sắc màu bùng ra bên trong hắn và hắn không uống nhiều tiền vẽ tranh không tiền bán tranh kiếm tiền không tiền triển lãm không triển lãm mua sắm để vẽ những thứ ống sơn dầu vải bố luôn luôn sơn dầu sơn và vải bố luôn luôn là vải bố bạt căng vải bố bảng căng đinh vải nàng và đàn bà đến ngồi vào bàn và họ bắt đầu nói chuyện và nàng nhìn thấy những triển lãm của hắn về nhà với nàng nằm cạnh nhau hôn đứa con trai duy nhất của nàng…
quán bar, phụ chú, bảng giờ đóng mở
quán bar nhừa nhựa rút vào người con gái
người con gái lách vào chai bia vừa tỉa bọt
chai bia giục giã nốt nhạc cắn sợi dây âm ly
nốt nhạc gục chân bàn ve vãn bậc thang lăng loàn
thích tuệ sỹ, khuôn mặt tiêu biểu của văn hóa việt nam
Thầy sống, vui chơi, học đạo và làm việc một cách bình thường, đơn giản, không màu mè, khách sáo. Vẫn bộ nâu sồng. Vẫn thân hình mảnh dẻ. Vẫn ánh mắt tươi vui. Vẫn nụ cười dung dị, bình thản. Như độ nào. Một nhà tu. Một nhà trí thức. Một nghệ sĩ. Một người bạn. Một con người.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 8)
Cuốn vở anh thầy giáo Thành cho. Chị Thảo bảo viết nhật ký cho khỏi quên chữ. Cuốn nhật ký giấu kỹ dưới tấm nệm giường. Tôi không muốn cho ai đọc. Chuyện gì tôi cũng ghi vào nhật ký. Chữ mới nào tôi cũng viết vào nhật ký. Ai nói gì cho nghe tôi cũng viết vào nhật ký. Tôi ghi tất cả mọi chuyện vào nhật ký.
thơ
người đoạt giải Nobel
văn chương lướt qua gieo
quả xúc xắc chả biết
vô tình hay hữu ý
rớt giữa lồng ngực tôi
liền một miếng nhỏ vận
may văng ra-tôi nhoài
ra ngó lui người buông
lời “ối …
Ghi Chú về Hiển Thị Giờ / Notes towards Timekeeping
Hoặc như nhân viên chiếu phim trong buồng tối, chạy cuộn phim ngược lại, để cà phê trở về trong ấm đun, bơ trơn mượt khỏi bánh mì, trứng chiên hóa lỏng rồi nhảy từ lòng chảo vào vỏ trứng.
Or take the projectionist in his dark booth, running a reel backwards, so the coffee flows back into the pot, the butter smoothes off the toast, the sizzling eggs liquefy then leap from the pan back into their eggshells.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 7)
Tiếng cười trong trẻo vang vang. Tôi cố mở to mắt để nhìn. Có người. Hay là ma. Ai đó dặn tôi đừng bao giờ bén mảng đến đây. Bởi đây là Thế Giới Bên Kia. Tiếng cười ngay sau lưng tôi. Người tôi mọc gai. Tôi quay đầu sang phải. Tôi quay đầu sang trái. Cành lá chao chọng. Cây cối ngả nghiêng. Và tôi thấy hai người dựa sát vào nhau.
Người thợ rèn
Khi cha tôi có việc đi tới nhà người thợ rèn, ông dẫn tôi theo. Nhà ở bên đường mòn, rẽ từ quốc lộ xuống bến đò, sâu trong ruộng bắp. Đường mòn rộng, cao ráo lát sỏi, trước đây người ta định làm đường nhựa chạy thẳng tới bờ sông…
âm thầm
Ba cố gắng chịu cực chắt mót cho con theo học để may ra sau này nó được làm một cái gì lạ hơn, vẻ vang hơn là tưới mồ hôi xuống ruộng cát, tưới mồ hôi xuống rừng rẫy để kiếm cơm, như cha ông nó. Đời ba đen đủi, cho tới ngày gần chết rồi ba cũng chưa biết mặt mày ông cha bà mẹ ngang dọc thế nào, đừng nói chi đến chuyện học hành.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 6)
“Cháu ơi, cháu ơi. Mày làm sao thế.” Bà nội thằng bé mếu máo, réo gọi. Bà lắc thằng bé như đang giũ quần áo cho khô. Miệng nó đầy nước bọt. Bọt trắng tràn xuống gối. Bà nội nó kéo cái riềm áo gối chùi miệng cho nó. “Mày làm sao thế hở cháu? Mày làm sao thế?” Tôi đứng ngớ ra ở đầu giường. Thằng bé vẫn duỗi thẳng người như cái đòn gánh gỗ.
Lục bát bài số 8
bây giờ sáu chín bảy mươi
sống bình yên với bầu trời sớm mai
bước đi với nắng đầu ngày
Án tử
Anh viết những điều tưởng mới lạ
gai góc dự phần sinh táng
người đóng chốt nơi một bến đồn phân hủy
Bùa thiêng / Unchained Melody
Em, dấu yêu, mơ ước này
đắm chìm ta muôn kiếp tình
Woah, my love, my darling
I’ve hungered for your touch
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 5)
Chị Thảo hay trải tờ báo lên bậc thềm ở cuối hành lang, ngồi một mình đọc sách. Chị làm tôi nhớ những miếng cam thảo trong gói thuốc tễ của ông thầy lang. Giữa đám xác ve khô, rễ cây, lá vụn… tôi chỉ thích cam thảo. Cam thảo có vị ngọt đặm trong cổ họng. Cam thảo không giống những thứ vụn vặt trong gói thuốc. Như chị Thảo, riêng rẽ một mình ở giữa chỗ đông người.
STOP!
Nếu nỗi buồn của con thật ra là người thầy sáng suốt nhất của con thì sao? Và bài học luôn luôn là như thế này: Chúng ta không việc gì phải giống như mấy con chuột lemming mù quáng của vùng Bắc cực. Chúng ta có thể dừng lại.

Bình Luận mới