Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Trích ‘A New Name’
… có những sắc màu bùng ra bên trong hắn và hắn không uống nhiều tiền vẽ tranh không tiền bán tranh kiếm tiền không tiền triển lãm không triển lãm mua sắm để vẽ những thứ ống sơn dầu vải bố luôn luôn sơn dầu sơn và vải bố luôn luôn là vải bố bạt căng vải bố bảng căng đinh vải nàng và đàn bà đến ngồi vào bàn và họ bắt đầu nói chuyện và nàng nhìn thấy những triển lãm của hắn về nhà với nàng nằm cạnh nhau hôn đứa con trai duy nhất của nàng…
quán bar, phụ chú, bảng giờ đóng mở
quán bar nhừa nhựa rút vào người con gái
người con gái lách vào chai bia vừa tỉa bọt
chai bia giục giã nốt nhạc cắn sợi dây âm ly
nốt nhạc gục chân bàn ve vãn bậc thang lăng loàn
thích tuệ sỹ, khuôn mặt tiêu biểu của văn hóa việt nam
Thầy sống, vui chơi, học đạo và làm việc một cách bình thường, đơn giản, không màu mè, khách sáo. Vẫn bộ nâu sồng. Vẫn thân hình mảnh dẻ. Vẫn ánh mắt tươi vui. Vẫn nụ cười dung dị, bình thản. Như độ nào. Một nhà tu. Một nhà trí thức. Một nghệ sĩ. Một người bạn. Một con người.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 8)
Cuốn vở anh thầy giáo Thành cho. Chị Thảo bảo viết nhật ký cho khỏi quên chữ. Cuốn nhật ký giấu kỹ dưới tấm nệm giường. Tôi không muốn cho ai đọc. Chuyện gì tôi cũng ghi vào nhật ký. Chữ mới nào tôi cũng viết vào nhật ký. Ai nói gì cho nghe tôi cũng viết vào nhật ký. Tôi ghi tất cả mọi chuyện vào nhật ký.
thơ
người đoạt giải Nobel
văn chương lướt qua gieo
quả xúc xắc chả biết
vô tình hay hữu ý
rớt giữa lồng ngực tôi
liền một miếng nhỏ vận
may văng ra-tôi nhoài
ra ngó lui người buông
lời “ối …
Ghi Chú về Hiển Thị Giờ / Notes towards Timekeeping
Hoặc như nhân viên chiếu phim trong buồng tối, chạy cuộn phim ngược lại, để cà phê trở về trong ấm đun, bơ trơn mượt khỏi bánh mì, trứng chiên hóa lỏng rồi nhảy từ lòng chảo vào vỏ trứng.
Or take the projectionist in his dark booth, running a reel backwards, so the coffee flows back into the pot, the butter smoothes off the toast, the sizzling eggs liquefy then leap from the pan back into their eggshells.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 7)
Tiếng cười trong trẻo vang vang. Tôi cố mở to mắt để nhìn. Có người. Hay là ma. Ai đó dặn tôi đừng bao giờ bén mảng đến đây. Bởi đây là Thế Giới Bên Kia. Tiếng cười ngay sau lưng tôi. Người tôi mọc gai. Tôi quay đầu sang phải. Tôi quay đầu sang trái. Cành lá chao chọng. Cây cối ngả nghiêng. Và tôi thấy hai người dựa sát vào nhau.
Người thợ rèn
Khi cha tôi có việc đi tới nhà người thợ rèn, ông dẫn tôi theo. Nhà ở bên đường mòn, rẽ từ quốc lộ xuống bến đò, sâu trong ruộng bắp. Đường mòn rộng, cao ráo lát sỏi, trước đây người ta định làm đường nhựa chạy thẳng tới bờ sông…
âm thầm
Ba cố gắng chịu cực chắt mót cho con theo học để may ra sau này nó được làm một cái gì lạ hơn, vẻ vang hơn là tưới mồ hôi xuống ruộng cát, tưới mồ hôi xuống rừng rẫy để kiếm cơm, như cha ông nó. Đời ba đen đủi, cho tới ngày gần chết rồi ba cũng chưa biết mặt mày ông cha bà mẹ ngang dọc thế nào, đừng nói chi đến chuyện học hành.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 6)
“Cháu ơi, cháu ơi. Mày làm sao thế.” Bà nội thằng bé mếu máo, réo gọi. Bà lắc thằng bé như đang giũ quần áo cho khô. Miệng nó đầy nước bọt. Bọt trắng tràn xuống gối. Bà nội nó kéo cái riềm áo gối chùi miệng cho nó. “Mày làm sao thế hở cháu? Mày làm sao thế?” Tôi đứng ngớ ra ở đầu giường. Thằng bé vẫn duỗi thẳng người như cái đòn gánh gỗ.
Lục bát bài số 8
bây giờ sáu chín bảy mươi
sống bình yên với bầu trời sớm mai
bước đi với nắng đầu ngày
Án tử
Anh viết những điều tưởng mới lạ
gai góc dự phần sinh táng
người đóng chốt nơi một bến đồn phân hủy
Bùa thiêng / Unchained Melody
Em, dấu yêu, mơ ước này
đắm chìm ta muôn kiếp tình
Woah, my love, my darling
I’ve hungered for your touch
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 5)
Chị Thảo hay trải tờ báo lên bậc thềm ở cuối hành lang, ngồi một mình đọc sách. Chị làm tôi nhớ những miếng cam thảo trong gói thuốc tễ của ông thầy lang. Giữa đám xác ve khô, rễ cây, lá vụn… tôi chỉ thích cam thảo. Cam thảo có vị ngọt đặm trong cổ họng. Cam thảo không giống những thứ vụn vặt trong gói thuốc. Như chị Thảo, riêng rẽ một mình ở giữa chỗ đông người.
STOP!
Nếu nỗi buồn của con thật ra là người thầy sáng suốt nhất của con thì sao? Và bài học luôn luôn là như thế này: Chúng ta không việc gì phải giống như mấy con chuột lemming mù quáng của vùng Bắc cực. Chúng ta có thể dừng lại.
ý nghĩ
Bơ vơ riết rồi cũng quen. Thấy người chết không cảm động. Thấy chia ly không buồn. Dửng dưng với sân ga. Ai vĩnh biệt kệ cha. Đêm như ngày, mưa nắng như nhau. Kỷ niệm như da thịt dính liền với thân thể không thể cắt bỏ không thể đổi màu.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 4)
Khoảnh khắc kinh hoàng của buổi sáng kéo dài không biết bao lâu. Tiếng rên la của chị Huyền tẩm đẫm sương mù sớm mai. “Ối Trời ơi, đau quá.” Tiếng la thất thanh khép lại cuộc hành hình buổi sáng. Bà Khúc hấp tấp cầm cái chậu nhôm đi nhanh ra cửa. Tôi đứng sát bậc thềm, nín thở, nhìn theo cái bóng gầy guộc của người đàn bà nhỏ dần cuối hành lang. Rồi biến mất trong nhà xí.
Indira
Khi nhìn thấy chân dung của Indira Gandhi trên TV vào thập niên 70, Mai biết nàng đã tìm thấy câu chuyện của đời mình. Mai tin rằng với thời gian, nàng cũng sẽ biết cách phát ngôn đầy thẩm quyền như Indira. Phụ đề tiếng Việt trên TV cho thấy Indira là một người phụ nữ rất mạnh mẽ, không bao giờ chịu lép vế bọn đàn ông thiển cận và ngoan cố.
chỉ một tiếng ‘không’
năm ngoái, vào một sáng mùa đông, tôi khoác áo ra vườn, đứng nhìn mấy cây hoa hồng, những lá non bị bầy nai vào gặm nhấm đêm qua, nhưng vẫn còn vài hoa hồng nở bát ngát, bất chợt tôi nghĩ đến bà rosa parks, người phụ nữ da đen từ chối nhường chỗ ngồi ở dãy ghế đầu trên xe bus chỉ dành riêng cho người da trắng
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 3)
Không có những vạch vôi trắng, tôi cảm thấy bất an. Như ở trong căn nhà không có cửa mà bên ngoài đầy những tay trộm cắp. Lúc còn ở nhà, dù cửa mở toang, tôi vẫn thấy yên tâm bởi có vạch vôi bột trắng tinh viền quanh nhà. Khi cần bước ra phía ngoài vạch vôi trắng, tôi thấy lạnh dọc theo sống lưng.
NGÀY ĐẦU ĐI HỌC
Tôi biết được điều này về mẹ tôi: Người nào càng đáng nể phục, bà lại càng không để họ lấn áp mình. Nhưng cuối cùng, tôi đọc được trong ánh mắt của bà sự thua cuộc. Bà nắm tay tôi bước ra khỏi trường. Trên các bậc thềm, bà dừng lại khi hai bên người ta vẫn bước qua mặt chúng tôi.
Mùa dâu chín
Mùa hè đi hái dâu.
Nếu gặp gấu, bạn làm gì?
Đứng yên? Nhưng nếu nó xông tới gần?
Bỏ chạy? Bạn không thể nào chạy nhanh hơn gấu.
TIGNES MÀ TA SẼ TRỞ LẠI
Lời người dịch:
Nằm ở hướng Đông Nam của nước Pháp, sát biên giới Ý, Tignes là một phố núi trong thung lũng rặng Alpes cách Paris 702.6km. Ở độ cao 2.100m, đây là …
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 2)
Khoác cải ống nghe lên vai, ông bác sĩ xoa đầu tôi. Lúc này tôi được bao nhiêu người xoa đầu. Chắc ai cũng sợ tôi đau. Người tôi chỗ nào cũng căng phồng, rạn nứt. Không nhẹ tay, tôi sẽ nứt toác ra. Ruột gan tung tóe. Đầu tôi cứng, xoa không sợ đau, sợ lũng. Cố lên cháu nhé. Lời dặn dò ấm áp. Vâng, cháu sẽ cố. Dù chẳng biết phải cố chuyện gì.
Qua Sông Mê
QUA SÔNG MÊ
Trần C. Trí
SÔNG MÊ – RIVER OF BENIGHTEDNESS
Cẩm Tâm
Tính ra, từ trước đến giờ, tôi đã chuyển ngữ được hàng chục truyện ngắn và kịch từ nhiều thứ tiếng, nhiều tác giả, nhiều …
Thơ song ngữ của Duy Đoàn
Những bài thơ của Duy Đoàn thiên về thử nghiệm và những đối chiếu cấu trúc trong hai ngôn ngữ Việt, Anh. Thơ của anh thoạt nhìn tưởng ngô nghê, nhưng thật ra tinh tế trong cách chất vấn cấu trúc ngôn ngữ, hao hao giống cách chơi chữ của Nhóm Mở Miệng cách đây gần hai mươi năm.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 1)
Ông thầy lang nhìn tôi chằm chặp. Những ngón tay bằng sắt đè xuống thật chắc. Hai con mắt sắc nhấp nháy sau cặp mắt kính dày. Cặp môi khô lẩm bẩm. Ông thầy lang đọc kinh, ông thầy lang khấn vái, hay ông thầy lang đọc thần chú? Hai con mắt già nua nhưng ném ra được những cái nhìn sắc cạnh. Ông thầy lang không nói năng gì. Ông chỉ lắc đầu. Và mẹ cuống cuồng, “Cháu nó đâu có sao phải không thầy?”

Bình Luận mới