Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
buổi tối trước ngày lễ
Nếu chàng không gọi rủ nàng ăn tối hôm nay, chắc nàng sẽ co ro trong chiếc mền mỏng trên chiếc ghế dài này suốt buổi tối, ăn qua loa mì gói và đọc truyện hay xem phim cho qua thời giờ. Chàng cũng thế, trên chiếc ghế dài trong nơi chốn của riêng chàng, nhưng điều ấy với chàng tự nhiên đến nỗi chàng không bao giờ nghĩ nhiều đến nó.
BÊN NGOÀI CỬA SỔ
Tôi dán mũi vào mặt kính lạnh và dầy nhìn ra bên ngoài. Trời đang mùa đông nên tuyết như từng phiến băng trắng rơi kín cả không gian, thật ra không phải hoàn toàn …
trở về
Sau khi hôn tôi ở cửa, bà vẫn cố tiếp tục câu chuyện. Hình ảnh cuối cùng của bà: trong khung cửa, bóng bà nặng nề đóng khung giữa hai cánh tay tròn lẳn, trong cái áo đầm vàng – chiếc áo đẹp nhất của bà, bó chặt ở ngực và bụng – một nụ cười tròn đầy và cứng nhắc. Lần này, lại vẫn vậy, tôi cảm thấy mình bỏ về một cách tồi tệ, một cách hèn nhát.
Ý nghĩ chiều hôm
bữa chiều ở nhà hàng “bodega” tôi dùng hai cái gỏi cuốn 3 đô la 50 xu hai cái bì cuốn 3 đô la 50 xu uống bốn chai bia hiệu “lagunitas-IPA-india pale ale” đời sống đô thị hiện đại tôi đọc truyện vừa “tiếng nói” của Linda Lê qua bản dịch của Nguyễn Đăng Thường…
quê hương là ở đâu
là những buổi sáng greenville vắng lặng đến u ẩn
hơi lạnh buốt trên da
buổi chiều starbucks đầy tiếng anh bản xứ
ly cappuccino mùi thơm cà phê bắc mỹ
Chế độ nào
một hôm tình cờ sưu tầm được cái máy giặt của trần-kim-hoa, tôi bèn
thồn ký ức hoen ố bẩn bụi lấm sình trầy xước mưng mủ
dăm sự cố hào nhoáng
vài chủ nghĩa cá nhân tự hão
Ngoài bến bãi
Có vẻ chuyến xe bạt mạng vồ lấy đại dương
Như loài sứa phừng lửa
Bộ thuỷ tộc họp giao ban dài hằng thế kỷ
Không một phút giải lao
trắng ♦ tre làng ♦ cầy tơ ♦ huyền thoại củ chi ♦ huyền thoại chiến khu
đã mặc định cờ trắng
dù bất kể chuyện gì
lương tâm luôn đi vắng
xương máu kể làm chi
Trích ‘Nhà tù hình chữ S’: Bát cơm Phiếu mẫu
CHƯƠNG XXX
Bát cơm Phiếu mẫu
Tháng sáu, Việt Nam đã vào mùa mưa, khu rừng Sông Lũy nơi chúng tôi đang ở, cứ năm ba ngày lại bị một trận mưa lớn. Nhà ở đang được …
Trích ‘Nhà tù hình chữ S’: Đường ra đơn vị
Buổi sáng bột mì luộc, buổi trưa hai chén cơm, buổi chiều hai chén cơm, đó là những suất ăn đặc biệt của ba ngày Tết mà Cách mạng dành cho các anh.
Người cán bộ Cộng sản có gương mặt khắc khổ với những vết nhăn hằn sâu trên trán, áo quần chỉnh tề đứng trên bục gỗ dõng dạc nói…
Trích ‘Nhà tù hình chữ S’: Cắt cổ cứu người
Ba ngày Tết của tù nhân Tổng trại 8 tù binh lặng lẽ trôi qua trong u sầu, buồn bã, niềm vui khi có được cái bánh chưng, nửa chai bia, nửa chén cơm, không đủ khỏa lấp nỗi buồn thương nhớ gia đình. Suốt ba ngày Tết, đa số tù nhân thường tìm một nơi vắng vẻ…
quốc lộ
Bố đi làm về mệt để cho bố ngủ. Ồn ào như quỷ lộng chùa hoang vậy đó hả’. Nó bắt chước giọng má nó đó mà. Nhưng càng ra vẻ người lớn bao nhiêu, nó càng để lộ vẻ bé bỏng tội nghiệp bấy nhiêu…”
Thôi thì hãy cố gắng bình thường
tôi cầm những khoảng trống trong tâm hồn
ném vào trong khoảng trống của gió mùa
những khoảng trống đan vào trong những khoảng trống
tạo nên những âm thanh như tiếng khóc
Một thuở như thế
khi giấc mơ hiện đại bất ngờ đào thoát
(không phông hình không nhạc nền)
diễn viên ngơ ngác quên mất tên mình in đậm sau lưng
khán giả khẩn trương vỗ tay theo dấu hiệu phù phép
Một cuộc ♦ Mơ gì xa hơn ♦ Phiêu (2)
Những gương mặt biểu ngữ
Sực tỉnh sớm mai góc đường
Tươi thắm cô đơn như quan chức
Thổ Dân Hoa Kỳ và Hệ Thống Trường Nội Trú
Các học sinh thổ dân bị bắt phải nói một thứ tiếng xa lạ là tiếng Anh. Nhiều em bị bắt phải theo một tôn giáo xa lạ, là Thiên Chúa Giáo. Tất cả bị dạy dỗ phải xem nguồn gốc gia đình mình là “bán khai”, “tà giáo”, “mọi rợ”.
sõng vành
Huyết giác là cây thuốc, vết thương của nó khi lành, hóa gỗ sẽ có màu đỏ như máu và đây là phần dùng để làm thuốc. Vết thương là phần có giá trị nhất của cây nên tên gọi huyết giác cũng là chỉ phần này, cả thân cây bạc trắng mà. Muốn cây có vết thương phải vạt, băm vào thân nó cho tứa máu, tứa nhựa chớ sao…
Chủ bút, người là ai?
Nhân chủ bút Phạm Phú Minh của Diễn Đàn Thế Kỷ thông báo nghỉ hưu ở tuổi đã-quá-tuổi-hưu 85, tôi đi tìm một tấm thiệp để gửi chúc mừng anh.
Giá còn vẽ được—bây giờ thú thật là đến viết, mấy ngón tay vốn quen với bàn máy chữ điện toán đã không còn nghe lời mình nữa…
Chiquitita
Đôi khi một câu chuyện đứng chờ bạn ở góc đường để được kể lại.
Tới đoạn đại lộ số 4 sắp rẽ vào xa lộ cao tốc xuyên Đông Tây, Kiêm chạy chậm lại rồi tấp vào lề, chỗ có ghi bảng cho phép dừng khẩn cấp, bước xuống.
Một chút tri kỷ muộn màng
Như anh Minh nói chúng tôi quen biết nhau khá muộn khi cả hai chúng tôi đều đã bước qua tuổi 60. Do duyên văn nghệ chúng tôi quen nhau đúng 20 năm trước. Năm 2002, anh Minh lúc ấy là chủ bút tờ Thế Kỷ 21 thực hiện ở Nam California một số báo Tưởng Niệm Nhất Linh nhân ngày 7 tháng 7.
Thắp nén hương buổi chiều khô rượu ♦ Trích trường ca Nhật Ký Thời Gian
bao di chỉ đào lên từ trầm tích của quá khứ lần lượt được trưng bày
cuộc trưng bày rất riêng trong góc hầm tưởng niệm
con diều giấy xanh đỏ tím vàng đang ngất ngưởng vi vu bay lượn
bỗng nổ tung trên bầu trời mùa hè lụt nắng
nhặt chiếc lá lên coi
nhặt viên sỏi đọc đường
đưa lên mắt săm soi
không vĩ đại như cách mạng
nhưng cũng tầm kỳ quan
thế giới bị thu nhỏ trong cái tôi lẫm liệt
Quạ đen ♦ Chim ưng
quạ đen bay đến mỗi sáng sớm
hình như nó sống chỉ để làm một chiếc loa
kêu quang quác
báo cơn giông ai cũng biết trước
những nhân chứng sau cùng
Lời người dịch: Chào đời ở Ukraine, làm đặc phái viên cho tạp chí văn chương Nyoman ở Minsk. Trong thời gian hành nghề ký giả, bà thu thập chuyện kể về những biến cố …
một đoá hồng cho emily
Khi cô Emily Grierson chết, cả thị trấn chúng tôi đi đám tang: đàn ông theo kiểu trân trọng cảm mến một tượng đài đã đổ, đàn bà phần lớn vì tò mò muốn xem …
Nằm ngửa giữa thơ Đường & 6 bài thơ khác
Chui vào chai lọ
tôi thành con mắt thứ ba
vừa thở vừa quát
không biết thế giới này từ đâu đến.

Bình Luận mới