Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Người Đàn Bà Phía Sau Những Chấn Song
Thoang thoảng mùi mồ hôi hòa trong mùi dầu nóng làm người đàn ông hứng tình. Chợt một cơn ho nổ bung cái lồng ngực người đàn bà. Cơn thèm muốn trong người đàn ông tắt ngúm như ngọn đèn đứt bóng. Anh nghiêng đầu, úp mặt xuống gối, tránh cơn ho của vợ. Tiếng gào và tiếng những thanh giường cót két cọ vào nhau lơi dần rồi chìm hẳn vào cái im vắng của đêm. Người đàn ông buông lơi hai cánh tay.
Đi Bộ
Mỗi chiều tôi thường đi bộ. Khi trèo lên, trèo xuống một con dốc, tôi đều gặp một người đàn ông cũng đang đi bộ.
Tôi trèo lên dốc, ông ta xuống dốc. Khi tôi …
Tôi hét lên và bước đi
Tôi đi khắp ba ngàn thế giới
Không thấy Phật
Một đêm dưới gốc cây bồ đề ở Bồ Đề Đạo Tràng, tôi thấy một con sâu
Chỉ là đóm lửa ly hương không khuôn mặt
thỉnh thoảng có vài con bướm bay lượn lờ biết chi là điều lich sự
chúng muốn vãi phân xuống đầu mấy thằng già bạc tóc mất ý thức về cơn bão sẽ hiện hình
bà lão – kỳ 2
Kỳ 2
Chúng tôi uống ngà ngà. Rượu bắt đầu ngấm vào đầu. Tôi đứng dậy đi một vòng quanh phòng, cảm thấy hơi choáng váng.
“Ông nghĩ thế nào về người chết?” Tôi dừng lại hỏi …
Bà Lão – Kỳ 1
Kỳ 1
Bà lão đứng trước sân, hai tay khư khư ôm cái đồng hồ treo tường. Tôi đi ngang qua bà, dừng lại và hỏi, “Thưa bà, bây giờ là mấy giờ?”
“Thì anh cứ coi …
Con chuột nhỏ / A Little Mouse
Không biết từ đâu đến, nó chạy về phía chúng tôi.
Chiếc kính râm của tôi đã nhầm nó với một loài động vật hoang dã nào đó và một nụ cười trìu mến ngay lập tức nở trên môi tôi, để rồi chết đột ngột khi danh tính thực sự của nó lộ ra…
Mười hai bài thơ mùa Thu
Giọt sương buổi sáng rơi
Trên chiếc lá phong vừa chớm đỏ
Như một vệt son môi
Chiều quê tốt lành
bước ra khỏi chiếc phi thuyền giờ trông nhỏ xíu y như một hạt thóc
đứng bên một con lộ hẹp, thẳng tắp, vắng tanh
trước hàng rào kẽm gai của một cánh đồng miền quê rất xa xôi nào đó
sinh tồn trong sâu thẳm bóng đêm
che đậy việc giẫm đạp lên đầu cổ người rồi vung cao nhát búa
vẫn là thói quen thích thú khi được nghe tiếng rạn vỡ khô khốc
sự kích hoạt trong giấc mơ lũ quỷ man rợ nhìn thấy bước lên những bậc thang dẫn tới thiên đàng
giả vờ sống
thấp thỏm tiếng kinh cầu lạc điệu
gửi lời vào buổi trưa oi ả đứng gió
người đứng bên này dòng sông rộng
bên này cuộc trần ai mênh mông
Uống
uống đi rượu lửa phỏng tay
cánh đồng tuyết trắng đạn bay xoá rừng
tự dưng mất nước lưng chừng
vác vai tên lửa nỗi mừng cháy thui
Y hệt ♦ Sóng biển ♦ Vào buổi chiều, mưa
Vào buổi chiều, mưa Saigon là một mạng nhện khổng lồ
ụp xuống
và màu xám
thành một mặt phẳng
không quá khứ
tương lai, trắng mắt
tôi nằm mơ thấy đẩy nắp áo quan
chun ra
đứng hai bên áo quan hai cô gái
giống như đúc
Địa ngục treo
Con sâu đã chết trước khi hóa thành bướm, trước khi nó được tham dự vào cái hội mừng vũ trụ đang vào xuân ở đây. Bây giờ thì sự giết sống không chỉ xẩy ra ở tầng thấp. Nó đã được nâng lên ở tầng cao ngoài sự tưởng tượng ghê gớm nhất của các thi sĩ.
Ấn phẩm ♦ Vô sản
người nhồi nhét công hàm vào vuông sân khế ước
bọn ngu lần hồi bị tống cổ ra khỏi đất
với chiếc đầu quy hoạch
không ai cần một nghị quyết lúc này
Bàn nhậu
cười ha hả
chuyện gì cũng biết
chung quanh toàn những anh hùng hảo hán
tranh nhau hơn kém
rồi bò lê bò càng
Ngày thông thái (thoáng)
bầy bồ câu bất động
có cảm tưởng
chỉ mới vừa nửa cơn mộng ngày
—tổ quốc
vẫn cộng sản
cạn
nhón đũa thơ tiệc lạ người
tấm gương chia mặt trời
chơi tindr làm thơ bàn phím
gạch đè sống lại lùi về đụng header
La Sanh Môn & Trong Khóm Rừng
Trong khi đó, quạ đổ về vô số. Ban ngày chúng quang quác lượn quanh những hoa văn đuôi cá cao trên mái. Lúc hoàng hôn, bầu trời trên cổng ửng đỏ, bầy quạ nổi bật trên nền trời như rải hạt vừng. Chúng vào gian buồng trên đầu cổng để mổ thịt người chết.
Viên Gạch Vỡ Ở Bức Tường Bá Linh
Bàn tay đụng nhằm cái tách tráng men trắng muốt. Ngón tay trỏ run run móc vào cái quai cong vòng. Bàn tay vô hồn nâng vội cái tách lên miệng. Cánh mũi phập phồng đánh hơi chút mùi cà phê phảng phất trong lòng tách. Rồi bàn tay hạ cái tách xuống. Hai con mắt nhìn chằm chặp vào khoảng đáy còn vương cái vệt đen vẩn chút cặn sữa trắng.
Gỗ Mun và Hồn Ma Bóng Quế
Mỗi năm vào ngày giỗ chị Ngà, Măng thường sắm sửa quần áo, đồ chơi, tiền giấy, tất nhiên là đồ mã, để đốt xuống âm phủ cho chị cũng được thoải mái như mọi người trong nhà. Chúng tôi không phải bao giờ cũng sung túc, Măng vẫn bảo: thuở ấy gia đình tôi nghèo – ba tôi mới là trung tá – và chúng tôi không có tiền, không có tài xế, không có xe hơi. Khi sanh chị, Măng phải một mình đi xích lô vào nhà bảo sanh.
Trích đoạn “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 8)
Nhà buôn đồ chơi Srinivas có tật thỉnh thoảng dọa vợ con rằng một ngày kia, khi thế giới vật chất đã mất hương vị, ông sẽ buông bỏ tất cả, thậm chí cái tên của mình, và trở thành một tu sĩ khất thực, cầm bình bát chống gậy đi từ làng này sang làng khác. Bà Srinivas chịu nhịn những lời dọa dẫm ấy, biết rằng ông chồng núng nính vui tính của mình thích được xem là một người tín mộ…
NHÂN SINH NHẬT LẦN THỨ 21: NHỮNG KỶ NIỆM CÙNG THƯ QUÁN BẢN THẢO
Hôm nay Thư Quán Bản Thảo (TQBT) đã đạt được con số 100 với 21 năm xuất bản. Với niềm đam mê văn chương, và bằng tất cả những nỗ lực để thể hiện sứ mệnh khôi phục di sản Văn chương Miền Nam (1954-1975), TQBT và Thư Ấn Quán đã tái lập vị trí xứng đáng cho những người cầm bút ở miền Nam, đồng thời góp phần đập tan những luận điệu tuyên truyền của “bên thắng cuộc.”
Của Chúa Và Ma Quỉ
… ta nhân danh hòa bình để chuẩn bị chiến tranh. Ta tìm kiếm lợi ích bằng cách buôn bán xương máu con người. Ta tạo ra các cuộc chiến tranh không phải để chiến thắng, mà tạo ra chính nghĩa. Tự vệ hay xâm lăng cũng là ta.
Mặt hồ êm ả
Sự xuất hiện của người khác khi bạn gặp hoạn nạn, chỉ cần sự xuất hiện ấy thôi, làm nỗi sợ hãi của bạn dịu xuống. Trước ý định cứu giúp của chú bé da đỏ, hay ta tin chắc rằng ý định ấy đang xảy ra, trước lòng tốt của đồng loại, sự nguy hiểm của ta không còn nữa, bệnh chuột rút biến mất.

Bình Luận mới