Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Thổ Dân Hoa Kỳ và Hệ Thống Trường Nội Trú
Các học sinh thổ dân bị bắt phải nói một thứ tiếng xa lạ là tiếng Anh. Nhiều em bị bắt phải theo một tôn giáo xa lạ, là Thiên Chúa Giáo. Tất cả bị dạy dỗ phải xem nguồn gốc gia đình mình là “bán khai”, “tà giáo”, “mọi rợ”.
sõng vành
Huyết giác là cây thuốc, vết thương của nó khi lành, hóa gỗ sẽ có màu đỏ như máu và đây là phần dùng để làm thuốc. Vết thương là phần có giá trị nhất của cây nên tên gọi huyết giác cũng là chỉ phần này, cả thân cây bạc trắng mà. Muốn cây có vết thương phải vạt, băm vào thân nó cho tứa máu, tứa nhựa chớ sao…
Chủ bút, người là ai?
Nhân chủ bút Phạm Phú Minh của Diễn Đàn Thế Kỷ thông báo nghỉ hưu ở tuổi đã-quá-tuổi-hưu 85, tôi đi tìm một tấm thiệp để gửi chúc mừng anh.
Giá còn vẽ được—bây giờ thú thật là đến viết, mấy ngón tay vốn quen với bàn máy chữ điện toán đã không còn nghe lời mình nữa…
Chiquitita
Đôi khi một câu chuyện đứng chờ bạn ở góc đường để được kể lại.
Tới đoạn đại lộ số 4 sắp rẽ vào xa lộ cao tốc xuyên Đông Tây, Kiêm chạy chậm lại rồi tấp vào lề, chỗ có ghi bảng cho phép dừng khẩn cấp, bước xuống.
Một chút tri kỷ muộn màng
Như anh Minh nói chúng tôi quen biết nhau khá muộn khi cả hai chúng tôi đều đã bước qua tuổi 60. Do duyên văn nghệ chúng tôi quen nhau đúng 20 năm trước. Năm 2002, anh Minh lúc ấy là chủ bút tờ Thế Kỷ 21 thực hiện ở Nam California một số báo Tưởng Niệm Nhất Linh nhân ngày 7 tháng 7.
Thắp nén hương buổi chiều khô rượu ♦ Trích trường ca Nhật Ký Thời Gian
bao di chỉ đào lên từ trầm tích của quá khứ lần lượt được trưng bày
cuộc trưng bày rất riêng trong góc hầm tưởng niệm
con diều giấy xanh đỏ tím vàng đang ngất ngưởng vi vu bay lượn
bỗng nổ tung trên bầu trời mùa hè lụt nắng
nhặt chiếc lá lên coi
nhặt viên sỏi đọc đường
đưa lên mắt săm soi
không vĩ đại như cách mạng
nhưng cũng tầm kỳ quan
thế giới bị thu nhỏ trong cái tôi lẫm liệt
Quạ đen ♦ Chim ưng
quạ đen bay đến mỗi sáng sớm
hình như nó sống chỉ để làm một chiếc loa
kêu quang quác
báo cơn giông ai cũng biết trước
những nhân chứng sau cùng
Lời người dịch: Chào đời ở Ukraine, làm đặc phái viên cho tạp chí văn chương Nyoman ở Minsk. Trong thời gian hành nghề ký giả, bà thu thập chuyện kể về những biến cố …
một đoá hồng cho emily
Khi cô Emily Grierson chết, cả thị trấn chúng tôi đi đám tang: đàn ông theo kiểu trân trọng cảm mến một tượng đài đã đổ, đàn bà phần lớn vì tò mò muốn xem …
Nằm ngửa giữa thơ Đường & 6 bài thơ khác
Chui vào chai lọ
tôi thành con mắt thứ ba
vừa thở vừa quát
không biết thế giới này từ đâu đến.
Trích ‘31 phút’: tập 3 (1970 -1975)
anh không là anh hùng trong mắt em khi trong tay cầm báng súng, dẫu bị ép buộc. sợi dây thần kinh em căng thẳng, những sợi gân dọc theo cổ tay anh căng thẳng. hai ta như con ma ngủ, hãy mở cửa mộ phần của hai ta ra. hãy tựa vào vai nhau, dẫu sống lưng không còn đứng thẳng.
Truyện (3)
Chuyến xe lửa từ Zutphen đến Winterswijk rất yên tĩnh, chỉ có vài hành khách. Rồi một người đàn ông nữa lên xe, anh ta ngồi ngay đối diện, tôi phải thu chân lại. Tôi đang trên đường đến Bảo Tàng Viện Mondrian, nơi có treo bức vẽ trước nay lúc nào cũng nằm xếp gọn trong ngăn kéo, mãi đến giờ mới được trưng bày.
THỦY TINH HÓA
Tôi nghe văng vẳng bên tai: Thủy Tinh Hóa… Thủy Tinh Hóa… ngăn chặn sự chết…
Con người không cần phải chết hẳn…Cứ cho vào cái bồn này…Thời gian và sự chết sẽ ngưng lại….
Miêu Khúc
Nhà già có bề ngang 5 mét rưỡi, dài 10 mét – diện tích gòn gọn nằm trong một con hẻm đủ rộng cho xe bốn bánh chạy qua chạy lại, kể cả bán tải. …
tiếng của đêm thâu
“… Ôi những đêm,
Những đêm dài
Khóc.
Một mình, lẻ loi…”
[ThanhTâmTuyền / nhạc Cung Tiến]
Lệ Đá Xanh
Mười hai giờ đêm, giữa mất đi của một ngày cũ, đêm vẫn không cần sáng, để đón chào bình minh …
Trên hàng cây khuynh diệp
buổi tối ngọc trai sâu
vỏ sò trong biển
và tất cả nơi chốn đã qua
xa vào điểm cuối
Hôm nay & ngày mai
nhiều khi thế giới không muốn ngủ
(không bao giờ muốn ngủ?)
tôi thường khi không muốn thức
Đường thơm cỏ biếc / When the Girls in Your Arms…
Từ bao lâu – mình thầm yêu
dáng mong manh – của người em
môi thơm xinh – một đóa xinh
Nhớ Cung Trầm Tưởng
Khi một thi sĩ ra đi, người để lại điều gì? Để lại những câu thơ lộng lẫy, làm giàu cho tiếng Việt.
Khi tôi lắng nghe một bài thơ của Cung Trầm Tưởng, và những lời của ông trong ca khúc phổ thơ, tôi nhìn thấy tác giả, người trẻ tuổi những năm sáu mươi đi giữa châu Âu nhớ về đất nước mình.
Nhảy Dù cố gắng
Năm xưa, ngày đầu tiên bước chân vào lính, tại Trung Tâm II Tuyển Mộ Nhập Ngũ, tôi được nhận quân trang quân dụng, cùng với tấm thẻ bài làm bằng một loại sắt không rỉ sét, trên đó tên của tôi với số quân và loại máu được in bằng máy giập, ép. Cúc đưa tấm thẻ bài của tôi cho thợ khắc chữ ở Sài Gòn thêm tên của Cúc vào.
Có ai hay ♦ Nhất mực mưu đồ ♦ Quái biết ♦ Làm cho nước mỹ…
khi ông lên giọng hứa hẹn make america great again
dường như ông đang ngầm đánh bóng vai trò cứu tinh của mình
qua nhiệm kỳ tổng thống của ông chúng ta thấy gì?
Không mắc cỡ
ngày nóng bức tìm chút gì che thân
vỏn vẹn năm ba câu chữ
thốt ra sau ái ân hừng hực
lùm cỏ và bông hoa hứng nắng
giống như bộ phận của cơ thể đàn bà
Không như thánh thần, tôi sống lúc nào cũng lộ diện!
từ tiền giang đi nữa ra vịnh thái lan
anh vẫn cho đi tới
đi nữa
tất sẽ gặp
bát nhã tâm kinh
Khi nghe còi hụ, hầu như tất cả mọi tiệm buôn, hàng quán quanh chợ đều đóng cửa để ăn cơm và nghỉ trưa, mãi cho đến gần hai giờ mọi sinh hoạt mới trở lại bình thường. Cái lối sống chịu ảnh hưởng của Pháp sâu đậm như vậy, hình như chỉ có ở Đà Lạt.

Bình Luận mới