Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
lời trần tình của một kẻ ưa nằm sấp
tôi ngồi dậy
chưa 6 giờ
mùa cách mạng đã chấm dứt
từ lâu
Biển cát
hôm qua phiên họp diễn ra những hàng ghế giành phiên ngủ gật
bản cáo trạng lềnh khênh
liệt kê những kẻ trốn ra khỏi viện xin giảm khinh
[tội trạng tâm thần]
Khung Đời Treo Lệch
Anh ngồi im lắng nghe cô nói. Chợt trong khoảng nhập nhoạng sau lưng cô lờ mờ một vạt khói đen. Anh ngểnh cổ, nheo mắt nhìn cho rõ. Vệt khói đen cuộn lại rồi xoay vòng. Cháy nhà chăng. Anh nghĩ. Nhưng cũng có thể từ sáng đến giờ, nhìn mãi màn hình mắt anh bị ảo giác.
Ngõ Hạnh
Mấy hôm trước tôi lần giở những lá thư mình từng viết cho Ngõ Hạnh mà không thấy. Phải một lúc lâu tôi mới sực nhớ rằng những lá thư qua lại giữa hai người tôi đều xé nhỏ rồi đốt hoặc rải chúng xuống một nơi bất kỳ. Tay nhà văn ẩn dật này có đối đãi tử tế với thư từ không thì tôi chịu. Mấy truyện gần đây của Ngõ Hạnh tôi đọc không vào, có lúc đọc hiểu ngay nhưng rồi chúng tắt ngấm sau một giấc ngủMấy hôm trước tôi lần giở những lá thư mình từng viết cho Ngõ Hạnh mà không thấy. Phải một lúc lâu tôi mới sực nhớ rằng những lá thư qua lại giữa hai người tôi đều xé nhỏ rồi đốt hoặc rải chúng xuống một nơi bất kỳ. Tay nhà văn ẩn dật này có đối đãi tử tế với thư từ không thì tôi chịu. Mấy truyện gần đây của Ngõ Hạnh tôi đọc không vào, có lúc đọc hiểu ngay nhưng rồi chúng tắt ngấm sau một giấc ngủ
bây giờ là mùa hè
tôi đã qua hết mùa xuân không sắc hoa
bây giờ là mùa hè
hoa kỳ không phượng đỏ
chỉ có mầu áo xanh
chờ trưa
ở biển tôi đợi em dưới chùm
hoa lồng đèn úp mặt xuống con
đường phía trước nom sẽ dẫn mút
mắt em ra cửa biển thì dưới
cơn đau gặm nhấm
ngày chủ nhật không vần vè
jack và jill bắt thang máy
lên ban-công khu nhà hàng tầng hai mươi ba
mùi thịt nướng thơm phức
Ngày Lễ cho Ông Bà và Các Cháu
Chúng tôi đi dự những buổi lễ này từ khi hai đứa bé còn học Mẫu Giáo. Lần nào đi dự cũng thấy trong lòng vừa vui mừng vừa ấm áp. Nhưng buổi Lễ năm nay thật là một buổi lễ làm trí tôi lao xao và hồn tôi run rẩy. Tôi vừa dự Lễ vừa hình dung ra ở Uvalde, Texas
we breathe / mình thở
we breathe and breathing is an a|synchronous music yet every body needs the air
mình thở & sự thở là à một|đồng nhạc tuy nhiên ai cũng cần không khí
truyền thuyết đô thị
giấc ngủ đối đầu trăm điều dối trá
trâng tráo cổ động nhai đi nhai lại
đống giẻ rách chó chê
(có phải đây là kỹ năng thời thượng?)
Cành hoa trên mộ
con đường trước mặt lầm than khổ ải
cánh đồng hướng dương cháy khét
từng lớp người ra đi như bóng ma
không biết về đâu
ngày hiện nay thì cực hài!
1 giờ trưa
ngồi trên sô-pha bọc da
ngắm tướng ngũ đoản của Volodymyr Zelensky
tổng thống Ukraine
Đường ta mãi đi / My Way
Chiều rơi, chiều đang dần rơi – về đâu ngày mai? những áng mây xa vời
Người đi, người đi thật xa – còn ai gần ta? đã hết rồi thiết tha
Hướng Dương ♦ Mưa Tháng 5 Saigon
Tôi không chọn máu không chọn màu da
Tôi không chọn tiếng mưa rơi
Giữa tôi và Saigon
Tôi vẫn giong cánh diều giữa lòng bàn tay
Giấc mơ của tôi đang làm gì
Không. giấc mơ của tôi là một ly sữa đậu nành nóng.
đêm lạnh. không đường
hè phố vắng
đôi mắt tình nhân u uẩn
Nắng Loá
Cửa sổ ban công nhà từ đó mãi niêm kín. Mẹ chốt cửa, dán niêm phong và ép tôi không mở dù với lý do gì chăng nữa. Tôi nghe mẹ, tôi không hay về nhà, cũng không hay nhìn cảnh vật qua cánh cửa sổ oi bức. Từ cửa sổ nhìn xuống chỉ thấy một hố đất lủng sâu. Đứng từ phần đất hoắm hoắm ngước lên thấy một cửa sổ đóng chặt.
“Cho Tôi Một Tô Chữ Xào Dòn!”
Thì ra vậy. Hèn gì những khuôn mặt nhìn một hồi thấy quen quen; những khuôn mặt thường xuất hiện ở những hội hè, đình đám, lễ lạc nọ kia. Tôi thấy những khuôn mặt son phấn vây quanh anh chàng đội mũ vải màu trắng. Những cái điện thoại di động đưa lên. Đám đông làm cái sự selfie vung vít. Ánh đèn chớp tắt liên tục trên màn hình.
MẸ TÔI
Bà thích ngồi vui vầy giữa bạn bè, người giúp việc, nghe họ kể mọi chuyện, chỉ mỉm cười chứ không cười lớn tiếng. Mẹ tôi không phải là người ít nói, nhưng thích sự im lặng, đó không phải là sự im lặng khó hiểu, sự nghiêm nghị, sự hờn giận, sự cô độc, mà đó là sự im lặng của khu vườn, có chút bẽn lẽn
Mầu áo chàm
Người ta đã lót chữ zi
Là khi người ấy bỏ đi thuận thành
Tôi đứng dưới trời lửa
nghe mình siêu hùng anh
mạch ngầm
đây phác thảo bài thơ đầu tháng
hãnh diện đề tặng con thằn lằn cụt lưỡi
con thằn lằn không cãi lại không chửi tục
ngón tay
Người khách cắn răng đưa tay ra, bàn tay phải, nhắm mắt lại. Người chủ nhà nhấc thanh đao lên, to bản, lưỡi sắc bén như lá lúa.
Miệt Ukraine
Tôi và cô ấy cùng mang một lòng yêu nước cay đắng. Ai đó có thể nhận xét, đây là một thứ yêu-ghét. Tôi cũng từng nói, đây là một tình yêu nhuốm màu khổ hạnh. Còn cô ta thì nói, đó là tình yêu bất chấp đau khổ. Đó cũng là cách chúng tôi yêu nhau, qua nỗi đau và một chút điên rồ.
Tác giả & dịch giả
Chàng trẻ tuổi trong ảnh là nhà thơ Mỹ Paul Christiansen, cử nhân (BA) tại đại học St Olaf (Northfield, Minnesota), Cao Học Mỹ thuật (MFA) tại Florida International University (Miami, Florida). Thơ của anh đã xuất hiện trên các tạp chí văn học nghệ thuật uy tín của Hoa Kỳ…
thầy bói
Tại sao tôi phải ra đi?
Tự do không phải là một ý tưởng. Tự do là một kinh nghiệm cá nhân, không thể chia sẻ.
Nhưng tôi có cần tự do không?
Nhiều người không cần nó. Họ cần thứ khác, như hạnh phúc.
Mọi thứ có linh hồn không?

Bình Luận mới