Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
ĐỘT BIẾN . LA GRANDE MUTAZIONE
Vào mùa thu có 4 người bạn cùng trường với Isabella mọc cánh, ba nam một nữ; vào những sáng chủ nhật, thật thú vị khi thấy bọn trẻ đuổi nhau trên không quanh tháp chuông nhà thờ. Vào tháng 12 cậu con trai của người đưa thư lại có cánh, và thế là cậu ngay lập tức thay cha làm công việc phát thư, thật tiện lợi cho tất cả mọi người.
Ông Tướng Đầu Hói
Âm thanh dộng vào tai. Cô gái trở mình. Giấc ngủ nhùng nhằng trôi tuột xuống mặt gối. Tim đập hung hăng trong lồng ngực. Cô mở hé mắt. Giấc chiêm bao dạt nhanh vào vũng tối căn phòng bé nhỏ. Mảnh chiêm bao trôi đi, tiếng cười của bầy trẻ trong những nếp gấp chiêm bao ấy còn vẳng lại. Âm thanh lạ và gấp gáp bẻ gẫy những tiếng cười rộn rã. Cô gái nhận ra tiếng gõ cửa.
Một Ngày Không Quên
Dưới sức nóng của địa ngục hàng ngàn độ Celsius, họ đã nhảy qua cửa sổ. Không ai có hy vọng nào sống sót từ độ cao khủng khiếp ấy. Họ không đi tìm sự sống, họ biết rõ điều ấy. Họ quyết định đi tìm cái chết, dẫu là tan tác, trên một mặt đất yêu dấu, tráng nhựa hay cỏ mềm xanh, và vào giây phút ấy họ cầm chặt lấy tay nhau, như một phản ứng tự nhiên …
THƯ GỞI CON TRAI NHÂN NGÀY TỰU TRƯỜNG
Khi con đọc bài thơ của Wallace Stevens, đọc lại nhiều lần, sẽ đến một lúc con cảm thấy chính con là nhân vật trong bài ấy, người đọc hôm nay của bài thơ là người đọc cuốn sách trong bài thơ ấy, trong căn nhà ấy, trong một mùa hè trên một xứ sở. Vào giây phút khi con nhận ra điều này, con đã chạm tay vào cánh cửa của căn nhà … [và] sẽ đẩy cửa để đi vào sự toàn hảo của thế giới.
Chườm một nụ hôn / Sealed with a Kiss
Mùa hè chia tay với luyến lưu – thương bờ vai gầy
Người yêu ơi còn nhớ khúc tình say
Mình sẽ thư trao về nhau, gắn chiếc hôn theo lời ca này
rảnh rỗi
lửa cháy hồ dế
nóng lạnh. ôi
ngọn cờ dân chủ bị kiện ra tòa
kẻ quỳ gối vẫn quỳ
thiên hạ tán loạn
THƠ BA DÒNG: CHÁY CẢ MÀNG TRINH | THƠ BA DÒNG: ĐIỂM G CỦA THƠ
Khi hai phần hạ thể đụng vào nhau
Ngọn núi nghiêng mình tránh
Một chiếc lá rơi
Gương Mặt
bạn tôi nói rằng đây là chiến tranh
tuy không bom rơi đạn lạc
nhưng con người có thể ngồi ăn cơm
và nghe trong thinh lặng
linh hồn của mình nhiễm chì
Shuhun! Tên Em là một trận cuồng
Shuhun mang ánh mắt của một lời nguyền, thứ ánh mắt in trên một thỏi sắt. Nhìn hắn như một lưỡi kiếm bén mang linh hồn của Musashi Miyamoto. Tôi biết đến Musashi khi nào tôi không thể xác định, tên của võ sĩ vang danh trên khắp lục địa Bắc Á. Musashi trao cho Nhật Bản sức mạnh của kẻ yếm thế: Go rin no sho. Thuật xâm chiếm của vũ trụ như hai giải ngân hà nhập một, như hai lưỡi kiếm của hai mắt phải nhập một
Những cánh nhện đỏ ở Iwo Jima
Chúng tôi cố tìm hiểu mà không giải thích được vì sao chúng tôi đi ngược quá khứ, vì sao không là những trại Bidong, Palawan, Songkla, Tanga mà chúng tôi nghe nói đến trước khi ra đi, mà lại là đảo Lưu Huỳnh này? Cát giải thích có thể vì đất nước chúng tôi tụt xa với thế giới, cách thế giới bốn thập niên tiến bộ nên chúng tôi hãy còn ở năm 1944 thay vì 1984 như chúng tôi nghĩ. Hình như Cát không quan tâm lắm đến thời gian
chép một trang hờ
Chúng ta thở độc khí của nghi ngờ
không còn tin vào đường dẫn ống lương tâm
cái ác thông đồng đã phá vỡ mọi giá trị nhân tình
giá như còn nhân tình
Thương hoài ngàn năm
Trong bốn chị em chỉ có mình Bạch là con của cha. Cả cha và mẹ Bạch đều không rõ tại sao lại thế. Có lẽ cũng không có lý do gì đích đáng; sự thắng cuộc của ông Nghĩa lần này có thể chỉ là sự ngẫu nhiên. Tuy vậy đó là một trận thắng rõ rệt: ảnh hưởng của người cha trên tâm tính đứa con gái mỗi ngày một rõ…
Những Viên Đạn Biết Khóc
Bây giờ là tháng Tám
Năm đó là tháng Tư
Tháng nào thì cũng thế
Lịch sử sang trang thường không chọn tháng ngày
chùm thơ cách ly
chạy như con kiến lòng vòng
chạy qua chạy lại lòng mong muốn gì
quê hương không có bánh mì
khế chua khế ngọt. nhị tỳ quảng đông
“Thế nào mới thật là một câu thơ?”
Nhà trên đường số 9
Buổi sáng có mùi hoa hồng.*
Bữa tối tháng sáu còn năm người phụ nữ
Nói chuyện đến khuya
rơm. và mùa ứng dụng.
Khi sự đố kỵ cắm cờ khô lâu trên núi
chúng ta cùng nhau đạo tặc
những lóng xương đợi chờ giải giao
sự thông thái tọc mạch vào đời tư
chạy về phía bình yên
Tiếng cửa mở. Một người đàn ông vào nhà vệ sinh. Tôi giấu vội cơn xúc động. Tôi quay mặt vào vách tường. Tôi chờ. Nước mắt nước mũi tràn trề. Tôi không dám khịt mũi. Tôi sợ người ta nghe thấy. Tôi mặc cho nước mũi chạy tuột xuống cằm. Cảm giác nhột nhạt, ngứa ngáy bò lan trên mặt. Những hình ảnh chợt thấy trên ti vi hiện ra trên vách tường, ngay trước mắt tôi. Có một lần tôi đã thấy những người tôi quen, những người thân yêu của tôi cuống cuồng tháo chạy như thế.
Vu Lan nhớ mẹ
Thì ra nó nhớ mẹ tôi còn hơn cả tôi nữa, chạy khắp nơi để tìm, kéo hết áo quần xuống, lục trong những ngăn tủ, sau những cái cột, ở mỗi góc nhà, gầm giường, nó chạy sục sạo khắp nơi nhưng không sủa…
KHI TÔI TRỞ VỀ
Khi tôi trở về từ một “Đám Tang” không có thật, chỉ có những tiếng lao xao về một người đã qua đời, một người có thật của cộng đồng có thật với đầy đủ đa đoan, đầy đủ những tin tức khác nhau.
Hãy cứ là đôi mươi
Thử soạn lời Việt một ca khúc tiêu biểu và được yêu chuộng của Françoise Hardy: Tous les garcons et les filles, bao nhiêu lâu nghe lại lòng vẫn thấy rộn ràng như thuở mình còn thanh xuân.
Bài thơ Afghanistan
Tôi ngồi trước màn hình ti vi nhấp nháy
Nhìn khuôn mặt mệt mỏi của tổng thống Joe Biden
Tuyên bố về Afghanistan, rút quân, sự tháo chạy
Con Công Mardi Gras
Tôi không cảm nhận được nỗi buồn trong lời nhạc, dù đã có một thời tôi mê nhạc Blues. Hình như ai cũng phải yêu nó, như kẻ hoạn nạn bỗng chốc trở về với tôn giáo.
Đây cũng không phải là Highway 61, cũng chẳng có được một chiếc xe Cadillac hồng đuôi cá, để chạy vào lòng Mississippi
Bữa ăn
Cứ thế, ông nhìn mọi sự diễn ra trong nhà mình hàng ngày một cách bàng quan, như đi xem những màn diễn trên sân khấu mà mấy đứa con ông là diễn viên lành nghề. Dẫu vậy, không có khách thì thôi, nhưng hễ có khách mang đi một cô, lòng ông bỗng đau nhoi nhói. Ông cảm thấy tê tê ở một chỗ nào đó…
SẮC MÀU
– Ở Colors thiên hạ như con kỳ đà. Họ muốn đổi thành màu gì họ sẽ thành màu đó. Ở ngoài xã hội, tao thấy tất cả chỉ toàn một màu xám đen, chán lắm.
– Vậy tối nay mày muốn trở thành màu gì?
– Hôm nay tao cảm thấy quan trọng, tao thích làm màu hồng. Còn mày?
Con mắt thủy tinh
Khi lật đến bản nhạc “Tình Khúc Thứ Nhất”, Trang bỗng đột ngột nhớ đến Quyền, cô nữ y tá ở Tổng Y Viện Cộng Hòa. Dáng cô bé nhỏ nhắn như quá lỏng lẻo đàng sau cái “blouse” rộng thùng thình. Trang gọi đùa cô bé là con mèo.
một đoạn trong thánh kinh
Cuốn Kinh Thánh nằm lại trên mặt chiếc bàn gỗ cạnh đầu giường. Cuốn sách bìa đen, cạnh giấy mạ vàng có sợi chỉ đỏ để đánh dấu đoạn đang đọc. Sợi chỉ đỏ nằm ở trang nào hắn cũng không buồn để ý tới. Dì phước dặn thì cũng cố ngoan ngoãn gật đầu cho bà vui chứ thời buổi này làm gì có ai làm phép lạ mà mơ tưởng.
ĂN KEM Ở ORLEANS- UNE GLACE À ORLÉANS
Sáng thứ bảy. Anvy phải có mặt lúc 9 giờ 30 để tập đàn. Hai mẹ con vào phòng đàn của nhạc viện bằng lối đi dành riêng cho nghệ sĩ và đã được giao chìa khóa của phòng tập mang tên “GIROUST”. Tên phòng và thời gian tập dượt đã được ghi trong quyển sổ đặt ở cửa ra vào. Đó là một phòng lớn rất đẹp, giống như phòng của vua. Anvy nói:
– Toàn là đại dương cầm. Sướng quá đi!
ngụy tín với chính mình | ngày mở mắt chiêm bao
hổ thẹn ta khoác áo văn chương dán nhãn mác đen màu địa ngục
ta vờ vĩnh để rồi ngụy tín đúng nghĩa với chính mình
ta thần thánh hóa chuyện cứu rỗi thơ ta điên rồ trôi bập bềnh trên dòng sông máu

Bình Luận mới