Trang chính » Sáng Tác, Tưởng Niệm Bùi Bích Hà, Tùy bút Email bài này

KHI TÔI TRỞ VỀ

Gửi theo Bùi Bích Hà


Khi tôi trở về từ một “Đám Tang” không có thật, chỉ có những tiếng lao xao về một người đã qua đời, một người có thật của cộng đồng có thật với đầy đủ đa đoan, đầy đủ những tin tức khác nhau.

Tôi có thật và tôi hiện hữu 10 ngày ở thành phố đó. Gặp những người bạn có thật và nói về một người bạn vừa bỏ đi. Bỏ đi như một chiếc lá bay vèo vì gió thổi mạnh, thổi sang vườn khác, hay như vướng vào một chiếc cành quá cao không bay xuống thấp được nữa. Mất hẳn rồi, mất thật rồi, vướng vào ngọn cây nào hay đã bay hẳn sang một thành phố khác bên kia ngọn núi. Biết đâu mà tìm!

Chuyến bay trở về thành phố nhà của tôi, dầy đặc hơn ba trăm người chung quanh, sao tôi vẫn thấy mình như ngồi giữa một bãi đáp mênh mông, tôi nhẹ tênh và tôi lơ lửng như một chiếc đèn lồng giấy. Hơn 2 tiếng bay trên bầu trời tôi cứ lơ mơ nghĩ tới mấy chữ cuối của chiếc vé Alaska Airlines tôi mua trên mạng: Confirmation Letter – WGYRIP 07/13/21. Lúc vào máy để in vé ra tôi cứ lấn cấn trong đầu, sao lại là ba chữ RIP (Rest In Peace) Ba chữ đó cho người bạn vừa mất hút hay là cho chính tôi sắp lên máy bay? Thì đã sao, phó thác cho Thượng Đế thôi.

Khi tôi trở về, bước lên bực thềm khô ran không một dấu giầy, những chậu hoa thiếu nước, những đóa hoa nghẹo đầu sang một bên, gió chiều mùa Hạ cong như một hơi thở của người vừa bỏ đi hay một người vừa trở lại với mảnh hồn rạn đau?

Khi tôi trở về, vào đúng đêm rằm tháng Hạ, mặt trăng có mầu hỏa hoàng, to tròn như một chiếc đĩa bàn treo trên bầu trời, chiếu ánh sáng lung linh xuống hồ làm mặt nước như có bàn tay ai khua nhẹ.

Có phải người về khua vầng trăng
Có phải người khua nỗi tôi thầm
Những giọt lệ vàng rơi trong nước
Hay tiếng người cười đã vỡ tan

Tôi nhớ tiếng cười trong trẻo của bạn, tôi nhớ những giọt nước mắt cũng trong veo tự quẹt trên lưng bàn tay bạn.Tôi nhớ những đêm trăng, chúng mình đôi khi tình cờ được chia xẻ cùng nhau ở nhà tôi hay ở nhà bạn. Những mảnh trăng rơi trong mắt nhau, mềm như lệ, đôi khi trăng giòn như tiếng bạn mình cười. Bây giờ trăng ghé hiên nhà tôi sao không có bạn, không bao giờ có bạn được nữa.

Có phải người đi trăng cũng vỡ
Những mảnh vàng mỗi mảnh một nơi
Trên những con đường xa ngái đó
Có một người gọi mãi một người.

Nắng, Gió, Ánh Trăng, Câu Thơ, Đời Người. Cái nào có thật?

Nắng, Gió, Ánh trăng, Câu thơ đều có thật, vì nó mất đi rồi sẽ quay lại, dù đó không phải là vạt nắng cũ, ánh trăng xưa, gió sẽ quay về và câu Thơ sẽ được đọc lại. Chỉ có Đời Người là không có thật.

Bạn tôi đã mất là mất luôn không quay lại nữa, không vực được dậy, không hà hơi cho thức tỉnh được. Cho dù người ta có đánh lừa tôi bằng đủ mọi lời huyễn hoặc, tôi cũng biết “Chết là MẤT vĩnh viễn” Tôi đã trải qua nhiều kinh nghiệm đau thương này rồi, không ai đánh lừa tôi được nữa.

Ở cuối đường kia còn bóng nắng
Mặt trăng còn đọng ở bài thơ
Gió thổi mười phương còn quay lại
Người MẤT rồi, tôi đứng chơ vơ.

Khi tôi trở về, những tập sách báo, những lá thư, sách mới của bạn xa gửi tới tặng, xếp một chồng khá cao ở chân cầu thang. Lật, lật sơ qua, những chữ là chữ. Tôi nhớ đến bạn mình, người một đời với chữ.Chữ vui, chữ buồn, chữ cười, chữ khóc. Chữ đôi khi cô đọng, đôi khi sa đà, bay bổng kéo bạn tôi tới một con đường không có chân trời. Bạn tôi dạy chữ, dịch chữ, viết chữ, khi ra đi tình cờ như vậy chắc còn nhiều trang giấy dịch nửa chừng, nhiều bài viết chưa hết câu, chưa kết thúc. Chao ôi sao mà thương quá! Bao giờ cũng nửa vời, vầng trăng trên đầu bạn bao giờ cũng bán nguyệt, cũng khuyết một mảnh và bạn suốt một đời đuổi theo một vầng trăng huyễn hoặc.

Thôi nhé, bây giờ bạn tôi đã có cho riêng mình nguyên một vầng trăng rằm.Tôi hình dung ra bạn đang hạnh phúc trong vùng ánh sáng huyễn hoặc đó.

Tôi thấy người trong một cõi không
Những mảnh vàng rơi tiếng gọi thầm
Đánh dấu đời mình trong trang sách
Đặt giữa hai trang một mảnh rằm.

Dù ở thế giới nào chăng nữa, hãy giữ cho chặt mảnh trăng rằm, cho bạn và cho tôi.

Chẳng phải cả hai chúng ta đều yêu trăng đêm rằm hay sao.


tmt

7/25/2021 – Bùi Bích Hà mất 7-14-2021

bài đã đăng của Trần Mộng Tú

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)