Chúng ta không còn gì gán cho nhau
ngoài những bài thơ nhạt thếch
dịch vô hình
người thì vô cảm
Chúng ta ẩn nấp trong từng kẽ răng
phun ra toàn điều nhân nghĩa
hở và kín
[lễ vẫn rườm rà]
ngù vai và huy chương
ngực bỏng
trí không còn chỗ để tín
Chúng ta tin ai bây giờ
chiếc mặt nạ vẫn còn bịt kín sự thật
khíu chặt những hàm răng giả
những phiên chợ rảo bước vào bên trong hóc đời
rau củ không còn sức tự giao
tự biến dạng thành phần
người không còn đủ sức
chui vào những túi xác
Khi cơn bão xúi dục những trụ đèn nổi loạn
(di biến động )không biết mình là ai
trời biết đất biết
cuộc tháo chạy trừng phạt
tội tổ tông
rền những cơn mơ phát tán
Em bé ôi em bé
miếng ăn lề đường nuốt chửng niềm đau
Sức nằm vạ của cơ động
thở khò khè
Chúng ta thở độc khí của nghi ngờ
không còn tin vào đường dẫn ống lương tâm
cái ác thông đồng đã phá vỡ mọi giá trị nhân tình
giá như còn nhân tình
bồi đắp thêm dữ liệu
ác nghiệt ngập tràn
ác lùa tới
ác ngập tràn
ác ác
dài lâu
Sáng nay tôi quỳ xuống
ngưỡng mộ chút hồn lành vừa tan
đường mây gãy gập
h o à n g x u â n s ơ n
cuối tháng tám năm 2021
Mừng được đọc một bài thơ đậm tính cảnh báo sâu sắc của nhà thơ Hoàng Xuân Sơn.
Ôi chúng ta là thứ “Quái vật” (dấu chỉ)! vô nghĩa! Nous sommes un monstre privé du sens ! Friedrich Hölderlin.
Sau một thời thi ca; nay mừng thi sĩ Hoàng Xuân Sơn làm một “chuyển” chính ngoạn mục đích thực là nội lực của ông. Làm nhớ đến the turn’ (die Kehre) của Heidegger khi nhắc dến Holderlin . Đồng thời ta thấy thật tình cờ khi Was heisst denken dịch Ein Zeichen trong Mnemosynè qua Pháp văn thành ‘un monstre” nghĩa cổ thay vì “un signe” là một ẩn dụ phù hợp lưỡng nghĩa thi ca cuả Friedrich Hölderlin. (Qu’appelle-t-on penser ?). Nơi triết học nhường lời cho thi ca!