Trang chính » Âm Nhạc, Dịch Thuật, , Nghệ Thuật, Sáng Tác, Song ngữ Email bài này

ĂN KEM Ở ORLEANS- UNE GLACE À ORLÉANS


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 29.07.2021


. Trần Thị NgH. chuyển ngữ

 

Viết cho Dana

 

OẢI HƯƠNG

Tháng giêng 2021. Trời mùa đông. Mưa lạnh và giông gió. Đã một tuần nay trời đổ tuyết và mấy đứa nhỏ lấy làm vui thích đắp ông già tuyết Paris đầu tiên. Đã 14 ngày kể từ buổi học cuối với bà Carlie (bà giáo bận lu bu ghi âm CD, rồi còn thêm nghỉ lễ Giáng Sinh nữa). Đang thời kỳ giới nghiêm đây: 6 giờ chiều là mọi người đều phải ở nhà. Giờ học luôn luôn được sắp xếp sao cho hai mẹ con có thể về đến nhà trước 6 giờ. Anvy luôn sốt ruột muốn gặp lại bà giáo. Hai tuần lễ hơi lâu quá. Hành trình đến nhà bà Carlie lần nào cũng vất vả và luôn luôn là một nỗ lực xuất phát từ niềm khao khát đầy khắc khoải.

Đi học lại sau 2 tuần, Anvy cầm bó oải hương khô trong tay suốt mấy chặng xe buýt, mùi thơm tỏa xuyên qua khẩu trang của hai mẹ con và không khỏi khiến các hành khách trên xe chú ý.

Khi đến nhà bà giáo, thằng nhỏ nói:

– Con có ngạc nhiên dành cho cô, nhưng cô khoan nhìn đã!

Giấu cái ngạc nhiên sau lưng, nó bước thụt lùi trên các nấc thang dẫn xuống phòng đàn ở tầng hầm. Bà Carlie theo nó đến tận chân thang. Anvy đưa ra bó hoa khô. Bà giáo kề sát mặt vào ngửi rồi lấy những nhánh hoa khô của mình ra khỏi bình để thay bằng bó oải hương của Anvy. Có niềm vui lấp lánh trong mắt người nhận quà. Còn Anvy thì tung tăng hớn hở khi gặp bà giáo. Nó vội vã ngồi vào đàn.

clip_image002

– Con chạy một thang âm đi!

– Gam gì ạ?

– Gì cũng được mà.

Nó chọn gam si trưởng có 5 nốt thăng: do, ré, fa, sol, la. Trong khi nó chạy gam, bà Carlie sửa dáng bàn tay, chỉnh cho các ngón tay tròn trịa và cổ tay mềm mại.

– Đều nhịp, đừng vội, lắng nghe tiếng đàn sao cho cùng âm vực, cảm nhận từng đầu ngón tay, cảm nhận sự tiếp xúc giữa móng tay và các phím đen, luôn luôn có cái hốc dưới lòng bàn tay. Đừng để bàn tay chẹt bẹt như làm bánh kếp! 

Cả hai phá ra cười khi nghe hai chữ “bánh kếp”.

Anvy chạy lại gam với nhiều chăm chút hơn.

– Ngón cái sao vậy? Nó đuối hả? Nó bị gì vậy? 

Cố gắng hết sức lực, Anvy nhấc ngón cái bên tay phải lên sau mỗi lần tréo ngón. Carlie tiếp tục: 

– Ê, ngón cái!!

Vậy chứ khi đàn “Harmoniques/bội âm” trong bài “Mikrokosmos” của Bartok thì ngón cái phải được thả lỏng khi không dùng đến. Làm vậy để phân biệt sự tương phản giữa các ngón tay đang ấn vào phím và các ngón tay đang được nghỉ ngơi. Không được để lộ bất cứ sự căng thẳng nào nơi cơ thể. Bà giáo đặt tay lên vai thằng nhỏ, chạm vào cánh tay nó. Bà nhận biết được những chỗ gồng cứng. Có lúc bà bảo Anvy đặt tay nó lên tay mình trong khi bà đang đàn: “…để cảm nhận được sức bật, những đoạn thả lỏng, và cường độ của chuyển động”.

Những lúc như vậy Carlie vừa nói vừa nhìn phụ huynh. Giải thích của bà giáo là để cho cả hai mẹ con.
– Đã đến lúc phải tính chuyện mua cho thằng nhỏ một cây đàn cơ loại tốt  – tôi nói với bà giáo.  Có cây đàn nó sẽ đánh có lực hơn. Cây đàn điện ở nhà phím mềm quá.

– Rất có lý – bà giáo nói.

Tôi cảm nhận được sự khẳng định trong cái nhìn của bà.

Về nhà, tôi nói chuyện với ba nó về vụ mua đàn. Không thấy có gì quan trọng hay khẩn cấp trong chuyện này, anh gằn giọng:

– Em muốn làm gì thì làm.

– Bà ngoại làm quà cho Anvy mà. Là vì thằng nhỏ thôi. Nó cần một cây đàn tốt.

– Dù gì nó cũng không theo cái nghiệp đàn địch.

– Chuyện đó tính sau đi. Hiện giờ mua đàn là điều bức thiết.

LOANH QUANH TRONG MƯA
– Carlie có piano hồi 10 tuổi! Giờ con 10 tuổi, cũng muốn có một cái cho con! Mẹ ra đời là có sẵn cây piano cơ cho mẹ rồi. Thật bất công! – Thằng nhỏ nói với mẹ.

Nghiên cứu trên mạng, tôi tìm được một mẩu tin rao bán đàn cơ đã qua sử dụng, nhãn hiệu uy tín, không xa nhà. Thế là dẫn Anvy với thằng em 8 tuổi của nó đi thử đàn ở nhà một bà sống gần Gambetta trong quận 20 Paris. Trời mưa li bì. Nhưng mấy mẹ con quyết tâm đi xem cây đàn bất chấp thời tiết u ám. Bà chủ nhà ngạc nhiên thấy Anvy ngồi vào đàn chơi liền một bài của Debussy rồi Bach, người hãy còn mặc áo khoác. Chủ nhà nói:
– Đàn này tốt. Tôi để giá hữu nghị cho cô! Cậu nhỏ này có khiếu ghê! Tôi có biết một người lo việc chở đàn, sẽ cho cô tên và thông tin liên lạc.

– Mình đi về, mẹ. – Thằng nhỏ nói sau khi chơi hai bài.

Trước khi đi tôi có nói cây này ít đắt tiền hơn đàn mua ở tiệm, thế nên nó nói:

– Giá tiền và phím đàn thì được, nhưng con không thích tiếng đàn. Bà giáo vẫn nói hoài là mẹ phải tin ở lỗ tai của con.

– Con nghĩ sao, Antoine? – Tôi nhìn thằng em nó.

– Ư, con nghĩ giống anh Anvy. Mình đi về đi.

Đưa ba mẹ con đến tận thang máy, bà chủ nhà vẫn cố thuyết phục:

– Tôi bảo đảm với cô tình trạng cây đàn tốt mà.

– Dạ, xin chào bà ạ. – Hai đứa nhỏ đồng loạt nói.

Rời nhà bà chủ đàn, tôi hỏi hai đứa nhỏ:

– Giờ mình làm gì? Về nhà hay đi đến tiệm đàn?

– Tiệm đàn! – Hai đứa mừng rỡ reo lên.

– Vậy mình đi!

Ba mẹ con bắt xe bus. Vừa xuống trạm hai đứa nhỏ đã chạy ù về phía tiệm bán đàn, dẫm bừa lên lối đi trải đầy lá cây dầm dề nước mưa. Trên cửa tiệm có treo tấm bảng: “Đóng cửa vì dịch COVID”. Thế là hai thằng dán mắt vào cửa kính. Trong tiệm bày toàn piano và piano, thấy phát thèm. Anvy không muốn về. Nó cứ đứng ngây người, chỉ tay vào một cây đen mun, phấn khích: 

– Con muốn thử cây đó quá! 

Tôi hứa với nó thế nào rồi cũng sẽ trở lại.

Gần một tháng sau mấy mẹ con trở lại tiệm bán đàn. Trong đợt phong tỏa mới, tiệm đàn đã phải đóng cửa một thời gian vì kinh doanh nhạc cụ không được nhà nước xếp vào loại “nhu cầu thiết yếu”. Anvy thử gần như mọi cây đàn trong tiệm, cuối cùng ngây ngất mê mệt trước một cây Yamaha Silent mới tinh khôi vừa được nhập về từ xưởng.

Với đàn Silent, chỉ bằng một cái nút bấm người chơi có thể chuyển từ đàn cơ sang đàn kỹ thuật số mà phím đàn và âm thanh của hai hệ thống vẫn như nhau, có thể mang tai nghe chơi đàn đêm khuya tránh làm phiền xung quanh. Hàng xóm bên dưới căn hộ của chúng tôi không thích âm nhạc, vậy cây Silent này quá hợp rồi, kích thước tuy đồ sộ nhưng va chạm giữa ngón tay và phím đàn lại nhỏ nhẹ hơn.

Trong đợt phong tỏa đầu tiên hồi tháng ba 2020, bà hàng xóm tầng dưới đã trèo lên tận cửa căn hộ chúng tôi, quát mắng:

– Mở cửa! Tao báo công an đây! Thật chịu không nổi mà!

– Thưa bà, ban đêm chúng tôi chơi đàn có mang tai nghe, đàn kỹ thuật số mà!

– Thì cũng vậy! – Bà hàng xóm trả lời. Đàn số hay đàn không số thì cũng vậy. Tao nghe tiếng ngón tay của tụi bây đập trên phím đàn mà! Mở cửa ra mau!

Tôi mở he hé cửa, muốn nói với bà vài lời phải quấy. Thấy Antoine lấp ló, bà ta chụp lấy cánh tay nó như muốn bắt giữ thằng nhỏ…

Sau đó thì tôi hiểu ra là cây đàn của chúng tôi được kê trực tiếp trên lớp gỗ lát sàn, hẳn đã gây ra những rung chấn ở sàn nhà, và cũng rất có thể phòng khách căn hộ chúng tôi nằm ngay trên phòng ngủ của bà hàng xóm tầng dưới.

Anvy muốn có cây Yamaha Silent thì phải đặt hàng và phải chờ. Cô bán đàn nói với tôi:

– Cô ơi, có cả một danh sách chờ đây này. Đàn phải được nhập về từ xưởng ở tận bên Nhật. Tôi có một ông khách đặt hàng hồi tháng tư 2020 mà mãi đến tháng 11 mới có đàn. Cô thông cảm vậy. Ngoài ra thì vì COVID việc chuyên chở đâm ra lâu lắc và mắc mỏ hơn.

– Thành thật mà nói, thằng con tôi sắp phải biểu diễn, vì vậy lý tưởng là nó nên tập dượt trên một cây đàn cơ… Tôi cố làm áp lực, nhưng vô ích.

– Tôi hiểu, nhưng hiện giờ tôi không thể nói khi nào thì cô có được cây đàn. Cô phải đặt hàng và đặt cọc. Có tin gì là tôi liên lạc với cô ngay.

Vậy là tôi móc quyển chi phiếu ra. Anvy nhìn chăm chú cái chi phiếu, lo lắng:

– Mình sẽ có cây đàn hả mẹ?

– Chắc rồi!

Mấy mẹ con về nhà, tay không. Phải chờ thôi. Không biết đến chừng nào.

 

BRIN D’HERBE: CỎ

Dạy thằng nhỏ xong, Carlie nói với phụ huynh:

– Giá như Anvy đi thi tranh giải piano quốc tế Brin d’Herbe ở Orléans thì hay biết mấy! Orléans đâu có xa Paris bao nhiêu! – Bà giáo nói thêm.

Tôi có biết Brin d’Herbe là cái gì đâu. Tôi gửi tin nhắn hỏi thăm bà giáo về kỳ thi và được cho biết đó là giải piano quốc tế dành cho thiếu nhi và thiếu niên của tổ chức Brin d’Herbe/Nhánh Cỏ. Tìm hiểu thêm trên Google, tôi gặp một trang mạng www.oci-piano.com/evenement/concours-junior-fr có ghi rõ các thể lệ ghi danh. Để tham gia cuộc thi, thí sinh phải thực hiện một video dài 5 phút ghi âm và ghi hình hai tác phẩm được sáng tác từ đầu thế kỷ 20. Sau khi ban tổ chức nhận được video, 10 em dưới 18 tuổi (5 em trình độ trung cấp và 5 em trình độ nâng cao) sẽ được chọn để dự vòng chung kết, biểu diễn trực tiếp ở Orléans, một thành phố cổ kính thuộc vùng Centre-Val de Loire cách Paris 120 km về phía tây nam, mất khoảng 1 giờ 30 phút đường xe lửa. Chưa bao giờ tôi ghi danh cho thằng nhỏ dự thi tranh giải piano này nọ vì thấy chuyện này có vẻ nhiêu khê quá. Hơn nữa nhà cũng chẳng có đàn cơ để tập dượt cho ra gì, vả lại không có gì bảo đảm nó sẽ lọt được vào vòng sơ tuyển.

– Tôi đã đặt mua một Yamaha Silent ở tiệm bán đàn, mà chưa có. – Tôi tiết lộ với Carlie.

– Tuyệt! – Bà giáo mỉm cười đáp.

– Hiện giờ mấy mẹ con phải đợi thôi, nhưng vẫn chưa thấy tăm hơi.

Tôi cố ý lây nhây để xem liệu bà giáo có bỏ ý định cho Anvy đi thi chăng nhưng coi bộ việc chúng tôi chưa có cây đàn chẳng làm bà ấy nao núng.

Tôi hỏi ý kiến Anvy, hỏi đi hỏi lại cả chục lần để biết chắc đó là quyết định của chính nó chứ không phải của bà giáo hay của mẹ nó. Anvy đọc danh sách các giải thưởng trong phần «thể lệ dự thi», sau khi đã suy nghĩ, nó nói: 

– Con cần tiền mua một hộp lego nên con muốn thử coi sao… 

– Dù gì thì con vẫn có thể tập hai bài sẽ chọn rồi cuối cùng cứ việc nói với mẹ thôi đừng ghi danh dự thi. Mãi đến 19 tháng 4 mới phải nộp cái video.

Tôi cố trấn an thằng nhỏ. Nó có 3 tuần để suy nghĩ, để tập dượt trước khi chính thức đăng ký.

Hồ sơ dự thi đòi hỏi nhiều loại giấy tờ có chứng thực: hộ chiếu, thư giới thiệu của thầy dạy, chọn chương trình dự thi, chọn nơi tạm trú trong thời gian đi thi… vân vân…Ghi danh xong là phải bắt tay vào việc tập dượt những bài sẽ phải thi, bao gồm tám tác phẩm, trong đó có 5 bài do ban tổ chức ấn định và một sáng tác ngẫu hứng. Phải ghi rõ trong văn bản WORD thật chi tiết thời lượng của mỗi bài diễn, bao nhiêu phút bao nhiêu giây. Một số tác phẩm không được cho biết trước, do một nhà soạn nhạc đương đại, Michael Urquiza, đề nghị cụ thể. Những bài này sẽ được thông báo sau khi có kết quả sơ tuyển. Nói tóm lại, để có thể trình diễn những bài này trong ngày chung kết, thí sinh phải vượt qua vòng sơ tuyển và phải là một trong 10 em đứng đầu được chọn trong số tất cả các thí sinh quốc tế đã ghi danh.

Chuyện này đối với Anvy thật là mới mẻ, vì lâu nay thằng nhỏ không hề học đàn trong tinh thần thi đua. Nó nghe lời Carlie và gần như mù quáng làm theo lời khuyên của bà giáo, vì Carlie là bà thầy yêu dấu, mối-tình-sét-đánh của nó từ hồi tháng giêng 2020. Tập xong 2 tác phẩm do chính mình chọn, thí sinh sẽ phải ghi âm ghi hình hai bài liền nhau. Carlie cùng Anvy lựa hai tác phẩm tương phản, khác nhau về đặc tính lẫn phong cách: «Brin» của Luciano Berio và «Harmonique» của Bartok. Sau khi đàn xong bài thứ nhất, Anvy phải chứng tỏ mình có khả năng «hóa thân» vào bài thứ nhì trong một tâm thái khác. Cái tiện là, đối với vòng sơ tuyển, chỉ cần gửi đến ban tổ chức một video, và Anvy không nhìn thấy các thí sinh khác. Vậy là hai mẹ con đến nhà bà giáo để ghi âm và ghi hình. Carlie cho mượn điện thoại, máy vi âm, và tất cả những gì cần thiết cho buổi quay phim. Bà có mặt ở đấy với hai mẹ con nên Anvy cảm thấy rất an tâm.  

– Khi nào con muốn và khi nào con thấy sẵn sàng thì bắt đầu quay. Đừng nhìn ai hết, cũng đừng mỉm cười, chỉ có con và âm nhạc thôi nhé!  – Carlie nói.

Quay xong, bà giáo để cho hai mẹ con cái máy vi tính đã được mở sẵn đặt trên chiếc bàn thấp trong phòng khách kết nối trực tuyến với Youtube để gửi đi đoạn phim. Ở nhà chúng tôi không xem được băng ghi hình này vì các thiết bị không tương thích (hệ thống PC và Mac khác nhau). Hai mẹ con ngồi lại đấy một tiếng rưỡi, trong khi đó bà giáo lo tập dượt cho buổi hòa nhạc sắp tới của bà trong phòng đàn dưới tầng hầm. Cuối cùng cái video đã được gửi đi trong cùng buổi sáng ghi hình. Ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

 

MỒ HÔI VÀ NƯỚC MẮT

Anvy lọt vào vòng sơ tuyển. Nó khoái lắm. Giờ là giai đoạn chuẩn bị. Phải tập dượt chuyên cần trong hai tháng. Trong thời gian này người ta giao Yamaha Silent ngày 27 tháng 4, và cây đàn đã được kê trên một tấm thảm cách âm. Đêm hôm trước tôi đã báo với Anvy:

– Ngày mai em ấy về nhà mình, vừa kịp để con tập dượt cho kỳ thi.

– Mai em bé về? – Thằng nhỏ hỏi vặn lại.

Nó bắt đầu sắp xếp phòng khách để dọn chỗ rước cây đàn. Sau đó thì thao thức cả đêm.

– Lỡ người giao đàn đi nhầm tầng lầu thì sao? Lỡ bà hàng xóm nhận bừa cây đàn thì sao? Mình có làm tiệc ăn mừng không? Bà hàng xóm có tặng mình quà để mừng ngày nó nhập hộ khẩu nhà mình không?

Người giao hàng đến trễ vài phút. Anvy bấn lên vì lo.

Cuối cùng nó kia kìa. Một cây Yamaha đẹp đẽ và kỳ diệu. Nó đã đến đúng lúc. Là em bé của Anvy đó. Từ nay trở đi Anvy sẽ làm làm việc cùng em bé của nó.

Giờ thì bắt đầu tập dượt 2 tiếng mỗi tối sau cả ngày trời túi bụi ở trường. Rồi tất cả những ngày thứ bảy học ở nhà Carlie kể cả lễ. Trừ ngày 9 tháng 6, đó là một thứ tư ngoại lệ bà giáo dạy thêm cho nó tại nhạc viện. Trước đó, trong thời gian phong tỏa vì COVID nhạc viện đóng cửa, các thầy cô dạy trực tuyến, chỉ có Carlie muốn dạy Anvy trực tiếp, vì vậy trong suốt thời gia này nó được đặc quyền học ở nhà bà giáo, hoàn toàn trong lén lút.

Ngày thứ tư ngoại lệ sau khi hết phong tỏa, tôi đưa Anvy đến trước cửa trường nhạc. 18 giờ 16 phút. Thằng nhỏ tự chạy đi tìm phòng đàn có tên «FRANCK», phụ huynh không được vào theo. Đó là lần đầu tiên Anvy học đàn mà không có mẹ bên cạnh (như một nhân chứng thường trực trong tất cả các giờ học với Carlie). Buổi học đặc biệt này kéo dài thật lâu.

Trong 3 tuần nữa Anvy sẽ có một buổi trình diễn trước công chúng trong một chương trình hòa nhạc tổ chức ở nhà thờ quận 16 Paris. Trong bốn tuần nữa sẽ đến ngày thi tranh giải piano quốc tế ở Orléans. Thằng nhỏ lo lắm. Nó cũng năng động hẳn. Lúc phấn chấn, lúc eo sèo, lúc hăng hái lúc không. Có hôm tập xong một bài thì khóc: 

– Không được mẹ ơi. Con không có đủ thời gian.

Không khóc thì lại để lộ vẻ lo lắng trong giờ học với bà giáo.

– Không ai bắt con phải làm đến cùng, lúc nào muốn con vẫn có thể nói con không dự thi, hay là cứ xem như một buổi biểu diễn kỳ vĩ trước một cử tọa đông đảo, trong một khán phòng có 300 chỗ ngồi. Để cho vui thôi mà! – Carlie nói thêm.

Hai mẹ con cùng lên thời dụng biểu làm việc cho mỗi ngày và mỗi tuần, và nó cố gắng bám sát kế hoạch đã vạch ra. Các mảnh giấy ghi nhớ được dán đầy cả phòng khách. Bà giáo tìm cách trấn an nó, gặp nó nhiều hơn thường lệ, hy sinh thời gian của mình cho cậu học trò nhỏ. Ở mỗi buổi học, làm như đang thi thật, bà giáo bảo nó đi sang một phòng khác rồi gọi to tên họ thằng nhỏ: «Thí sinh Anvy Marquant» để nó bước ra chào nghiêm chỉnh trước khi ngồi vào đàn. Tuần này Carlie đã gặp nó 2 lần. Về phần phụ huynh, tôi phải đóng vai khán giả mỗi buổi tối nó tập đàn, có cả vỗ tay và cúi chào. Cuối cùng hai mẹ con thấy như đã sẵn sàng, còn lại là do thằng nhỏ quyết định kết quả của nó thôi.
Gặp thằng nhỏ rồi», bà giáo nhắn tin cho phụ huynh khi Anvy đã tìm được phòng đàn «FRANCK». Bốn mươi lăm phút đã trôi qua mà chưa thấy nó ra. Chắc vẫn còn đang học với Carlie. Khoảng một giờ sau hai người xuất hiện. Bà giáo tìm gặp tôi ở cổng trường, và sau cái khẩu trang màu đen, bà giải thích cho phụ huynh biết hai thầy trò đã làm gì:

– Nó tập lại «Belvedère» hai tay riêng. Hai thầy trò cùng đếm nhịp.

Chủ nhật tôi dẫn Anvy đến nhà thờ Javel để thư giãn, nơi Carlie sẽ chơi Concerto số 8 của Mozart cùng dàn nhạc thính phòng. Thật là thích. Nhà thờ Javel cách công viên Citroen 200 mét. Hai mẹ con đến sớm nửa tiếng. Người ta xếp hàng dài bên ngoài nhà thờ nhưng Anvy nhào tới tự giới thiệu là “học trò của Carlie” để được cho vào cửa sớm hơn giờ niêm yết trên chương trình. Một bà phụ trách tiếp tân bảo nó vô chọn chỗ ngồi tốt trước khi đám đông tràn vào, để thấy rõ bà thầy của nó.

– Cho cô xem hai bàn tay nào – bà ấy nhẹ nhàng nói – A, đúng là tay của người chơi dương cầm mà. Tin lời cháu rồi đấy!

Anvy chịu lắm. Hôm đó chỉ cách ngày thi chung kết Brin d’Herbe vỏn vẹn hai tuần.

Ngồi chờ sốt ruột, thằng nhỏ dán mắt vào tờ chương trình. Khi buổi hòa nhạc bắt đầu, nó siết lấy tay mẹ: “Chừng nào bà giáo ra?” Mắt thằng nhỏ lấp lánh ánh sao trong suốt buổi diễn. Carlie mặc áo đen mang giày đỏ ở tiền cảnh, dàn nhạc ở hậu cảnh. Nó nhìn chăm chú chuyển động của chiếc giày đỏ trên pédal bên phải của cây đàn. Mê mẩn.

Sau tràng pháo tay, trong lúc giải lao, mọi người vây quanh Carlie. Anvy rời chỗ ngồi mon men tới gần. Từ xa tôi thấy nó đứng cạnh bà giáo và có mấy người có vẻ như đang hỏi han gì nó. Sau đó khi trở về chỗ ngồi thằng nhỏ giải thích:

– Bà giáo giới thiệu con với mọi người.

– Bà giáo nói sao?

– Con cũng không nhớ, Carlie vuốt tóc con.

Carlie vuốt tóc con”, có lẽ đó là điều làm nó nhớ nhất.

Lần đi chơi ngoài này thật tốt cho Anvy. Đó là concert thứ nhì của Carlie mà Anvy tham dự. Buổi diễn lần trước được tổ chức trước ngày phong tỏa. Còn lần này là hậu COVID, đầy cảm xúc. Rời nhà thờ hai mẹ con vô công viên Citroen. Giống như tất cả những đứa trẻ khác, thằng nhỏ cần leo trèo một chút.

Một tuần sau đến phiên nó biểu diễn ở nhà thờ, trước khán giả. Rõ ràng bà giáo đã cố ý tạo điều kiện cho cậu học trò nhỏ làm quen với công chúng trước khi tham dự kỳ thi quan trọng. Trước khi nghỉ hè, Carlie đã dạy Anvy buổi cuối. Thằng nhỏ ôm lấy bà giáo, còn bà giáo thì chúc trò bằng tiếng Ý: “Forza! Mạnh mẽ lên! Can đảm lên con!”

NHÀ TÌNH THƯƠNG

Giải piano thiếu nhi và thiếu niên được tổ chức mỗi hai năm, chăm lo luôn cả việc ăn ở miễn phí cho các thí sinh đến từ mọi nơi. Ban tổ chức tạo điều kiện cho chúng tôi liên lạc với gia đình thiện nguyện ở Orléans, chuyển cho cả địa chỉ chỗ ở, điện thoại và điện thư của bà Bonnemaison.

Thế là hai bên bắt đầu thư qua tin lại.

Chào phụ huynh, qua các tin nhắn của cô, tôi thấy cô lo lắng quá đi”.

Bà Bonnemaison là người sẽ đón tiếp hai mẹ con. Bà cẩn thận gửi trước cho xem ảnh hai phòng ngủ, hai giường, một đại dương cầm hiệu Erard đặt trong phòng khách. Tin nhắn của bà: “Một cái quiche sẵn sàng cho hai mẹ con khi đến nơi, có được không há?”- “Xuống xe lửa sẽ thấy tôi đứng sẵn ở đấy, mặc áo Polo màu cam”.

Hành lý sẵn sàng. Anvy không quên nhét vào ba-lô cục ghiền Pipounette, con búp bê bằng vải mềm èo của nó, cùng các bản nhạc cho ngày trọng đại.

 

clip_image004

 

Lên đường trực chỉ nhà ga Austerlitz. Cũng vì lo xa, hai mẹ con đến sớm cả tiếng. Anvy ngồi khoanh chân trên cái ghế màu đỏ của nhà ga chơi ô chữ trong khi chờ người ta cho thông tin về đường tàu của chuyến xe. Đối với thằng nhỏ, chuyến đi này bắt đầu cho một cuộc phiêu lưu có mẹ đi kèm, bỏ lại em trai ở nhà với ba.

Hành trình một tiếng rưỡi, phải nói là khoảng cách 120km giữa Paris và Orleans quá vừa phải. Đến nơi rồi đây! Một bối cảnh hoàn toàn khác!

Nhà Tình Thương đứng chờ hai mẹ con ngay lối ra ở đầu đường tàu.

– Chắc bà ấy kia kìa! – Anvy reo lên vui mừng.

Bà cầm trong tay tờ chương trình Brin d’Herbe in logo hình bàn tay vươn tới con bướm với đôi cánh có vẽ trên đó những phím đàn. Đúng bà ấy rồi, nhầm sao được? Tôi đã tưởng sẽ nhìn thấy một áo Polo toàn cam, nhưng cái áo mà người phụ nữ đang đứng trước mặt chúng tôi thì tưng bừng một rừng hoa cúc màu cam. Bà Bonnemaison vừa cười vừa nói với hai mẹ con:

– Cái tên Bonnemaison của tôi đã nói lên tất tần tật: tôi tiếp đón tất cả mọi người về nhà mình. Rồi hai mẹ con sẽ thấy, tôi sống sát bên nhạc viện và phòng hòa nhạc, đi bộ chỉ mất 5 phút, không thể nào đi lạc được!

Chúng tôi đi bộ về Nhà Tình Thương dưới ánh nắng chói chang của mặt trời hè.

– Căn hộ nằm ở tầng 3. Anvy có thể chạy nhảy ở cái sân bên dưới. Đối diện bên kia cũng có một công viên.

Giờ nghĩ lại thấy thằng nhỏ đã chẳng có thì giờ để chạy nhảy trong cái công viên đó. Ba ngày ở Orléans thật là căng thẳng.

Chỗ ở của bà Bonnemaison là một căn hộ rộng rãi đầy hoa. Tôi nói “đầy hoa” là vì đâu đâu cũng thấy hoa: ngoài ban-công, trên bàn, trên rèm cửa, trên vải trải giường ; tất cả mọi thứ trong nhà đều có họa tiết hoa và hoa.

– Cô biết không, tôi nghỉ hưu rồi. Đã 25 năm nay tôi theo dõi các kỳ thi tuyển dương cầm quốc tế, lâu ngày trở thành niềm say mê. Trước đây tôi ở trong một cái nhà, còn gần nhạc viện hơn căn hộ này nữa. Bấy lâu nay tôi vẫn luôn tiếp đón các thí sinh. Một số đã đoạt giải khiến tôi vui lắm.

Sau đó bà chủ nhà lấy ra từ trong tủ các tờ chương trình của tất cả những kỳ thi piano hàng chục năm qua. Trên tủ lạnh có chưng ảnh bà chụp chung với người đoạt giải kỳ thi thứ 12 ở Orléans năm 2016, Takuya Otaki. Bà cũng đưa cho xem một bài báo có tựa “Người đoạt giải dương cầm quốc tế đã ở trong căn nhà này” viết về chính bà chủ nhà với tư cách gia đình thiện nguyện trong các kỳ thi ở Orléans.

– Tôi từng tiếp đón một cô từ Ba Tây. Cô ấy ở lại Orléans 2 tuần để tranh giải piano dành cho các thí sinh trên 18 tuổi, nhưng không qua được vòng tuyển vào chung kết. Tôi đã phải an ủi cô ấy suốt thời gian cô lưu lại đây, đưa cô ấy đi chơi, thậm chí dẫn đi thăm các tòa lâu đài ở Loire.

5 giờ chiều. Chúng tôi ngồi ở ban-công uống trà, và cho Anvy ăn nhẹ buổi xế. Tôi có mang biếu bà chủ nhà một hộp trà sen Việt Nam. Để chứng minh mình biết loại hoa này, bà mang ra khoe một tập ảnh toàn hoa sen chụp ở Việt Nam hồi năm 2016 khi đi du lịch cùng con gái.

Anvy đã tìm thấy phòng của nó, trong có cái giường nhỏ phủ tấm drap in hình khóa Sol và các nốt nhạc.

– Mở cái tủ đó ra con sẽ thấy đồ chơi của mấy đứa cháu của bà.

Anvy thoải mái ngồi trên tấm thảm lát sàn lắp ráp một căn nhà gỗ thay vì nhào vô tập đàn. Tôi giải thích với bà chủ nhà:

– Nó cần phải chơi. Trọn tuần vừa rồi tập đàn căng quá.

– Hai mẹ con cứ thong thả. Tôi đi chuẩn bị bữa ăn đây. Sau đó mình ra ngoài một lát để xem qua thành phố.

Một thành phố của vua chúa, theo quan sát của Anvy. Cứ mỗi 5 phút lại có xe điện đi qua. Thằng nhỏ nhận thấy điều này thật là đẳng cấp, vì xe sơn màu vàng rực rỡ và trên thành xe không có vẽ graffiti. Đường phố sạch bong, không có lấy miếng rác dưới đất. Nó nói:

– Y như mình đang ở một xứ khác!

Từ xa chúng tôi nhìn thấy thánh đường “Sainte-Croix” tọa lạc trên một quảng trường lớn, đẹp lộng lẫy, theo kiến trúc neogothique, rõ là nhan sắc của một bà hoàng. Cao đến 114 mét, ngôi nhà thờ thật vòi vọi và ngạo nghễ như thể giám sát cả thành phố. Khán phòng của nhạc viện chỉ cách đấy hai bước, nơi các phần thi tranh giải Brin d’Herbe sẽ diễn ra vào ngày hôm sau. Bà Bonnemaison đưa chúng tôi đến tận nơi. Anvy đã có một tấm ảnh được chụp trước nhà thờ, mục đích để gửi cho Carlie báo tin hai mẹ con đã đến Orléans. Thấy có một người bán kem gần đấy, Anvy hỏi:

– Mẹ, nếu con làm tốt mẹ mua cho con cây kem nhe?

 

ĐƯỜNG VÀO TRONG ẤY

Sáng thứ bảy. Anvy phải có mặt lúc 9 giờ 30 để tập đàn. Hai mẹ con vào phòng đàn của nhạc viện bằng lối đi dành riêng cho nghệ sĩ và đã được giao chìa khóa của phòng tập mang tên “GIROUST”. Tên phòng và thời gian tập dượt đã được ghi trong quyển sổ đặt ở cửa ra vào. Đó là một phòng lớn rất đẹp, giống như phòng của vua. Anvy nói: 

– Toàn là đại dương cầm. Sướng quá đi! 

Từ cửa sổ phòng đàn có thể nhìn thấy tòa đô chính trông như một lâu đài trong chuyện thần tiên. Vài du khách tạo dáng chụp ảnh lưu niệm. Một cô dâu mặc toàn trắng có dàn nhạc đi kèm, đứng tựa người vào cánh cổng tòa đô chính để chụp ảnh. Thằng nhỏ thì thầm: 

– Chắc tháng bảy là mùa đám cưới quá.

Tập đàn chưa được 10 phút thì một bác phó nhòm gõ nhẹ cửa phòng đàn rồi bấm lia bấm lịa trong suốt thời gian thằng nhỏ tập khiến nó phát hoảng.

– Con nhức đầu quá, không biết tại sao.

– Nói chuyện với Carlie đi, bà giáo sẽ giúp con yên tâm.

– Con lo cho bài “Carillon” quá.

Carillon là bài cuối cùng nó tập trong tám bài.

Tin nhắn của Carlie: ”Sẽ gọi cho hai mẹ con lúc 13H.00”. Đúng 1 giờ trưa bà giáo gọi. Lúc ấy hai mẹ con đã về nhà, đang ngồi ăn trưa với bà Bonnemaison. Đầu giờ chiều là thi rồi. Cuộc gọi của Carlie đã trấn an Anvy và nó cũng hết nhức đầu luôn. Tôi không rõ nội dung cuộc trò chuyện giữa hai thầy trò, còn Anvy thì muốn giữ kín cho riêng nó.

Quay trở lại khán phòng của cuộc thi để bắt đầu tập thực sự trên cây Steinway. Anvy có đúng 20 phút để luyện, và các thí sinh khác tuần tự tập phần mình. Hai mẹ con đi vào theo lối dành riêng cho nghệ sĩ. Đó là một đại khán phòng sáng choang với những ngọn đèn chùm. Hàng năm căn phòng này chào đón các buổi trình diễn của các dàn nhạc hòa tấu ở Orléans, những cuộc tranh tài quốc tế cùng các buổi biểu diễn của học sinh nhạc viện trong khu vực. Công trình xây cất khán phòng hoàn tất năm 1844 nhờ Francois Pagot, kiến trúc sư nguyên quán Orléans. Khán phòng được thiết kế tuyệt vời cho đàn cơ với một vẻ đẹp rất cổ kính. Ghế ngồi màu đỏ, thảm lát lối đi cũng đỏ trải dài đến tận sân khấu.

Sau lần tập cuối cùng này của Anvy, một nhân viên hướng dẫn đưa chúng tôi sang phòng “RAVEL”, tất cả các thí sinh đều phải làm như vậy, theo lời ông ta giải thích thì đó là nơi “để khởi động các ngón tay” và “để dễ tìm thấy thí sinh lúc phải sẵn sàng ra sân khấu».

Ở đây cũng có một đại dương cầm, ông ta mở nắp cây đàn.

– Tôi sẽ đến tìm cậu bé lúc 15H.20 để đưa em ấy đi thẳng ra sàn diễn. Phụ huynh có thể nghe em đàn trực tiếp trong khán phòng.

Nói xong ông ta đi mất. Tôi nói với thằng nhỏ:

– 15H.20 mẹ phải để con lại đây. Gặp con sau nhe.

– Con sợ quá…

– Sợ gì mà sợ…Con làm đúng như Carlie đã nói là được! (mà tôi đâu có biết bà giáo đã nói gì với nó trên điện thoại đâu)…

Trong khi chờ người phụ trách quay trở lại, Anvy vọc cây đàn harpe mà nó tìm thấy trong góc phòng. Nó chơi một bài quen thuộc.

– Sao con không tập trên piano?

– Ông đó nói “khởi động ngón tay” thì con đang khởi động nè.

Lát sau ông ta quay lại rồi Anvy lót tót đi theo.

Tôi đứng chờ ở lối vào khán phòng (lối dành cho công chúng) và bắt gặp cái nhìn của một cậu bé Châu Á trạc tuổi Anvy. Cậu ấy cũng đang chờ một thí sinh tập xong bài sẽ thi, để vào nghe Anvy đàn. Nhóc này nằm trong 10 thí sinh được chọn; tôi nhận ra nhờ ảnh chụp in trên tờ chương trình giới thiệu nhiều thí sinh khác đến từ Mỹ, Estonia, Tây Ban Nha… Dáng vẻ bình tĩnh và tự tin, cậu bé ngồi chờ ở cái ghế trước cửa, vây quanh là phụ huynh, thầy dạy và gia đình tiếp đón thiện nguyện. Raphael CAI – tên của cậu bé – đại diện cho Trung Hoa, còn Anvy đại diện cho nước Pháp.

15H.30 đến phần trình diễn của Anvy. Tôi nín thở. Từ hàng ghế thứ nhì của khán phòng tôi quay phim thằng nhỏ. Hai tay run. Raphael ngồi ngay sau lưng tôi ở hàng ghế thứ ba, đang chăm chú nghe Anvy.

Anvy đã hoàn thành tốt phần thi. Vỗ tay râm ran, và thế là xong.

Cuối buổi diễn một bà đến gần tôi nói: 

– Tiếng đàn của cậu nhỏ nhà cô thật là hiếm có!

Tôi cũng chẳng biết nữa. Chỉ muốn kiếm thằng nhỏ để ôm lấy nó. Trong tháng qua nó đã nỗ lực khủng khiếp. Mới học năm đầu với Carlie đã đi thi tranh giải. Hai giờ tập luyện mỗi ngày trong vỏn vẹn hai tháng với 8 tác phẩm phải hoàn chỉnh, biểu diễn trên sân khấu trước một công chúng có thật, trong một thành phố lạ hoắc.

Thi xong nó chạy ra, hỏi liền:

– Kem của con???

– Có mà, mình đi. Con vừa ý phần thi của mình không?

– Con vừa ý.

clip_image006

Đang ăn kem thì Carlie gọi:

– Con có vấp vài chỗ, nhưng chắc không thấy đâu. – Thằng nhỏ báo cáo.

– Khi nào con có kết quả?

– Dạ ngày mai. Tối nay giao lưu với nhà soạn nhạc Michael Urquiza.

 

HƯỚNG DƯƠNG

Buổi giao lưu với nhà soạn nhạc Michael Urquiza tối thứ bảy kéo lê thê. Qua các câu hỏi và trả lời giữa ông và Giám đốc nghệ thuật của cuộc thi, ông giải thích với mọi người trong phòng về khuynh hướng sáng tác của mình đồng thời cho biết ông lấy cảm hứng từ đâu. Anvy nhấp nha nhấp nhổm vì bà Giám đốc hứa sẽ thông báo kết quả sau buổi trao đổi với nhà soạn nhạc. Tôi không chắc nó có lắng nghe hai người đó nói gì.

Tám giờ đêm. Mòn mỏi, thằng nhỏ gần như ngủ gục trên ghế nhưng vẫn chờ, mắt thâm quầng.

– Con muốn đi về không? Mai mình xem kết quả.

– Không, con chờ. – Nó nói.

Ngay tối đó người ta cho biết kết quả. Không biết từ lúc nào thằng nhỏ đã quên bẵng cái hộp lego vốn là mục tiêu ban đầu. Có vẻ như nó không còn mong đợi giải thưởng cho mình nữa, chỉ mong mang về cho bà giáo vinh quang từ Orléans. Nó siết chặt tay mẹ.

– Raphael CAI, giải nhất!

Anvy nín thở.

– Anvy MARQUANT, giải nhì – bà Giám đốc thông báo. Đây chưa phải là kết quả chính thức. Kết quả này sẽ được công bố ngày mai, trước đông đảo công chúng sau buổi trình diễn bế mạc kỳ thi.

Anvy buồn hiu. Hay là đang chết ngộp trong vô vàn cảm xúc và cũng đang mệt đứ đừ.

– Raphael theo học CHAM (classe à horaires aménagés) – chương trình văn hóa đặc biệt dành cho học sinh chuyên khoa piano, có nhiều giờ dành cho dương cầm chứ đâu chỉ tập 2 tiếng mỗi ngày như con sau khi đã học văn hóa mệt nhoài 10 tiếng ở trường. Phải nói là Raphael đàn rất điêu luyện, bình tĩnh và thanh thản, rất xứng đáng được giải nhất. Ngoài ra bạn ấy đã từng dự thi nhiều giải và tham gia nhiều buổi hòa nhạc lớn. Con không thể so sánh mình với bạn ấy được.

Tôi thủ thỉ giải thích cho Anvy hiểu. Khờ quá mà, mới đi thi lần đầu nên đâu có biết gì, tưởng đâu cứ nỗ lực là đủ để đứng nhất rồi.

Hai mẹ con về lại Nhà Tình Thương. Bà Bonnemaison đang ngồi chờ.

– Con hài lòng với kết quả không? – Bà chủ nhà hỏi.

Thằng nhỏ không trả lời. Lạ thật. Ngoài tâm cảnh náo động, chắc nó cũng đang cảm thấy như được giải thoát.

Trước khi ngủ, hai mẹ con đã trò chuyện lâu với Carlie trên điện thoại. Bà giáo rất mừng, khen Anvy: “Mới tranh giải lần đầu mà được hạng nhì rồi. Hay quá xá!!

Sáng hôm sau kết quả được chính thức công bố, tất cả các thí sinh dự thi đều được tặng một cành hoa hướng dương và một túi đựng đầy quà: CD, sách, nhạc, sô-cô-la; một ngân phiếu dành riêng cho thí sinh đoạt giải, có giá trị tương đương với kết quả tính theo thứ hạng. Trên sân khấu rộng lớn và trước đông đảo công chúng, bà Giám đốc làm hiệu cho nó bước sang đứng cạnh ban giám khảo để chụp ảnh lưu niệm nhưng nó không nghe thấy, chỉ lo chăm chăm nhìn cái hoa hướng dương. Trong các bức ảnh chụp chung xem lại hôm sau không thấy mặt mũi của nó đâu cả.

Sau đó Anvy giải thích là trên cái hoa có một con kiến, điều quan trọng cấp bách lúc ấy là làm sao cho con kiến rớt xuống sàn sân khấu mà không bị dẫm chết dí.

 

clip_image008

 

Hai mẹ con quyết định để cành hướng dương lại cho Nhà Tình Thương. Đó là ánh mặt trời mà chúng tôi mong cho rực rỡ lâu được chừng nào hay chừng ấy. Anvy phải để cái hoa lại thì tiếc lắm. Phụ huynh bèn giải thích: 

– Cái hoa để lại cho bà Bonnemaison là đúng quá rồi còn gì. Con mang về đến Paris nó sẽ héo queo biết không?

Anvy chào tạm biệt bà Bonnemaison ở sân ga. Bà đi theo đến tận toa xe của hai mẹ con. Khi đã an vị trên xe lửa, thằng nhỏ nói với mẹ trong nước mắt:

– Con không muốn xa Orléans.

Lát sau thì lại cười cười hỏi:

– Chừng nào con học lại với Carlie?

– Tháng 9. Đang nghỉ hè mà, con quên sao? – Tôi đáp.

Thế là nó đưa mắt nhìn ra cửa sổ toa xe để ngắm cảnh, không nói chi với mẹ nữa.

 

 

 

UNE GLACE A ORLEANS

Pour Dana

 

LE BOUQUET DE LAVANDE

Janvier 2021. Un temps d’hiver. Pluie froide et vents. Il y a une semaine, c’était la neige et les enfants s’amusaient à fabriquer leur premier bonhomme de neige parisien. 14 jours déjà depuis le dernier cours chez Carlie (elle est très occupée avec ses enregistrements de CD et en plus des vacances de Noël). Nous sommes en période de couvre-feu: à 18h00, tout le monde doit être chez soi. L’heure du cours est toujours fixée de manière qu’on puisse arriver à la maison avant 18h00. Anvy attendait impatiemment à la revoir. Deux semaines lui semblent un peu longues. L’excursion chez elle a toujours été à chaque fois la réalisation d’un temps de travail assidu et l’aboutissement d’un désir suspendu.
Il tient dans sa main sur tout le trajet en bus le bouquet de lavande séché dont le parfum traverse nos masques et se fait sans moins remarquer par les passagers du bus.
– J’ai une surprise pour toi – lui dit-il en arrivant -, mais ne regarde pas!
Cachant dans son dos la surprise, il descend à reculons dans l’escalier menant vers la salle de piano au sous-sol. Elle le suit jusqu’en bas de l’escalier. Il tend le bouquet. Elle s’y approche son visage et sort d’autres fleurs séchées de son vase pour les remplacer. Plus tard, aux cours suivants, Anvy vérifie toujours si le bouquet est encore là, à sa place. On y voit la joie dans les yeux de Carlie. Quant à Anvy, il sautille en la voyant. Il a hâte de s’installer au piano.
– Une gamme! C’est ma demande!
– Laquelle?
– Comme tu veux!
Il choisit Si majeure, une gamme contenant 5 dièses: do, ré, fa, sol et la. Carlie insiste sur la forme des mains, l’arrondi des doigts et la souplesse dans l’articulation du poignet.
– A la mesure, ne te presse pas, écoute les sons (ils doivent être ensemble, au même volume) et sens le bout de tes doigts, le contact de l’ongle aux touches noires et laisse toujours un creux sous la main – dit Carlie. Puis, elle rajoute

– Ne fais pas de crêpes!

Tous les deux se mettent à rire à l’entente du mot “crêpes”.
Anvy recommence la gamme avec plus d’attention.
– Et le pouce? Est-il fatigué? Qu’est-ce qui lui arrive? – insiste Carlie.

D’un effort surhumain, Anvy soulève le pouce de sa main droite à chaque rotation. Carlie continue:

– Allez, le pouce!!
Pourtant, pour jouer “Sons harmoniques” de “Mikrokosmos” de Bartok, le pouce, lorsqu’il n’est pas mobilisé, doit être lâché et pas tendu. L’idée est de distinguer ce contraste: entre les doigts qui appuient et ceux qui se reposent. Aucune tension ne doit être remarquée dans le corps. Carlie pose la main sur son épaule, touche son bras. Elle reconnaît les points tendus. Ça lui arrive de lui demander de poser sa main sur la sienne pendant qu’elle joue: “pour sentir les rebonds, les lâché-prises, la force”.
Elle me regarde à des moments. Ses explications sont pour nous deux, mère et fils.
– Il est temps que je lui achète un bon piano acoustique – lui dis-je. Comme cela, il fera plus d’efforts d’enfoncement. Le numérique à la maison, les touches sont sûrement trop légères.
– Oui, vous avez raison – me dit-elle. Je sens son soutien dans le regard.
J’en parle au Papa, en rentrant. Lui, ne voyant pas l’importance et l’urgence de cet achat:
– Comme tu veux, me rétorque-il.
– Mamie lui offre le piano. C’est pour Anvy! Il lui faut un bon.
– Il ne fera pas carrière de toute façon!
– On verra. Pour l’instant, c’est primordial!

 

LA COMMANDE DU PIANO

– Carlie, elle a eu son piano à dix ans! Moi aussi, j’en veux un de bon pour mes dix ans! – me dit-il. Et toi, tu as ton piano acoustique à ta naissance. Ce n’est pas juste!

Après des recherches sur le Net, j’ai trouvé une annonce de vente de piano acoustique, d’une bonne marque, à prix raisonnable et non loin de la maison. Je l’emmène avec son frère chez une habitante pas loin de Gambetta, dans le 20ème arrondissement de Paris. Il pleuvait toujours. Mais déterminés, nous avons entravé le mauvais temps pour aller voir ce piano. La dame étonnée, de voir Anvy s’installer aussitôt au piano, encore en manteau, jouer Debussy et Bach. Elle insiste:
– C’est un bon piano. Je vous fais un prix! Il est bien doué, cet enfant! Je connais le déménageur, je vous donnerai ses coordonnées!
– On rentre, maman! – me dit-il après deux morceaux.

(Je lui disais, avant de partir, qu’il est moins cher qu’un piano en magasin).

– J’aime bien le prix et les touches, mais pas les sons. Carlie nous avait toujours dit de faire confiance à mes oreilles.
– Qu’en penses-tu, Antoine? Je regarde son petit frère.
– Et bien, je pense comme Anvy. Rentrons!
Nous accompagnant jusqu’à l’ascenseur,
la dame essaie de nous convaincre:
– Il est en bon état, je vous assure.

– Au revoir, Madame, disent les garçons en chœur.
En partant de chez la dame, je demande aux garçons:
– Que devons- nous faire? Rentrer? Passer au magasin de piano?
– Magasin! Me répondent ils en sautillant, l’air heureux.
– Ok, allons-y!!!
Nous avons pris le bus. A la descente de la station, ils courent à toute vitesse vers le magasin de piano,
piétinant les feuilles mortes mouillées sur le sol et sur leur passage. On y voit une pancarte sur la porte d’entrée “Fermeture exceptionnelle pour cause COVID”. Alors, ils collent leur visage aux vitres. Derrière la porte vitrée, on y aperçoit des pianos et des pianos. Et cela laisse à désirer. Anvy ne veut pas rentrer. Il reste planté là, et montre du doigt un piano couleur noir laqué, l’air intrigué: “Je voudrais bien l’essayer!”. Je lui promets qu’on repasserait…

On est revenu presqu’un mois plus tard (avec le nouveau confinement, le magasin était fermé pour un temps, considéré “commerce non essentiel” par le gouvernement). Anvy essaie presque tous les pianos du magasin et craque pour un Yamaha Silent. Il est tout neuf, et vient directement de l’usine.

Un Silent: on passe de l’acoustique au numérique via un bouton “déclencheur” et peut jouer tard le soir, au casque, mais le toucher reste identique. Notre voisine du dessous, elle, n’aime pas la musique, alors, le Silent est un bon compromis, et on entendra moins les touches au vu de la taille du piano…

En mars 2020, lors du premier confinement, notre voisine a plusieurs fois toqué à la porte, énervée:

– Ouvrez-moi cette porte! Je vais appeler la Police! Ce n’est pas possible!

– Madame, mais nous jouons au casque le soir, c’est un piano numérique!

– Et même! – Me répond-elle – Numérique ou pas, j’entends vos doigts sur les touches du piano! Ouvrez-moi cette porte!

J’ai entre-ouvert la porte, essayant de lui parler. Apercevant Antoine, elle tend le bras, voulant l’attraper…

Plus tard, j’ai compris que le piano, posé directement sur le parquet doit sans doute provoquer des vibrations au sol et c’est très possible que notre salon est au-dessus de sa chambre à coucher.

Le Yamaha Silent Noir que désire Anvy, pour l’avoir, il faut passer une commande au magasin et l’attendre.

– Madame, il y a une liste d’attente, et c’est livré depuis le Japon. L’usine est là-bas. J’ai un client qui a commandé en avril 2020 et il a eu son piano vers novembre. Vous voyez un peu? – me dit la vendeuse – En plus à cause du COVID, le transport est plus cher et plus long.

– Ecoutez, mon fils va faire un concert, alors dans l’idéal, qu’il travaille sur un acoustique… – J’essaie de lui mettre la pression, en vain.

– Je comprends bien, mais je ne peux pas vous dire maintenant quand vous allez le recevoir. Vous devez le réserver et payer la réservation. Dès que j’ai les nouvelles, je vous tiens au courant.

Alors, j’ai sorti le chèque. Anvy regarde attentivement, l’air inquiet:

– On va l’avoir maman?

– Oui bien sûr.

On est rentré, les mains vides. On doit attendre. Le délai est indéterminé.

 

LA PRESELECTION “BRIN-D’HERBE”

– Ce serait bien qu’Anvy passe le concours de piano d’Orléans, “Brin d’herbe” – me dit Carlie à la fin de son cours – Ce n’est pas très loin de Paris, Orléans! – Rajoute-elle.

Je n’ai pas retenu le mot “Brin d’herbe”. Je lui ai redemandé par messagerie le nom du concours, qui s’avère être le Concours International de Piano Junior “Brin d’herbe”. J’ai fait mes recherches “Google” pour mieux comprendre. Je tombe alors sur le site du concours www.oci-piano.com/evenements/concours-junior-fr qui précise les modalités d’inscription. Pour pouvoir y participer, il faudrait faire une vidéo de 2 pièces composées à partir de 1900 et d’une durée maximale de 5 minutes. Si l’enfant est sélectionné suite à la vidéo (10 enfants de moins de 18 ans seront choisis 5 pour le niveau intermédiaire, et 5 pour le niveau avancé), il pourra alors participer à l’épreuve finale sur place à Orléans, une ville historique qui se trouve dans la région Centre-Val de Loire, à 120 km au Sud de Paris (environ une heure trente en train TER entre Paris et Orléans). Je n’ai jamais inscrit Anvy à un concours de piano. Cela me semble difficile. De plus, nous n’avons pas encore notre piano acoustique et rien n’assure qu’il pourra réussir la présélection.

– J’ai fait une réservation sur un piano Yamaha Silent au magasin de piano, mais je ne l’ai pas encore – avoue-je à Carlie.

– C’est super – me répond-elle avec un sourire.

– Maintenant, on attend notre piano. Et je ne l’ai toujours pas reçu – J’insiste pour savoir si elle abandonne son idée de concours pour Anvy mais cela ne semble pas la perturber.

Je demande à Anvy son avis. Je lui redemande une dizaine de fois, je tiens à ce que la décision vienne de lui, non de Carlie ou de moi. Il regarde la liste des prix sur la fiche “Règlement du concours” et réfléchit: “J’aurais besoin d’argent pour acheter une boîte de Lego et je voudrais bien tenter…”. “De toute façon, rien ne t’empêche de travailler les deux morceaux et à la fin me dire de ne pas faire l’inscription. On a jusqu’au 19 avril pour l’envoi de la vidéo” – J’essaie de le rassurer. Il se passe 3 semaines entre la réflexion, le travail sur les deux morceaux et l’inscription finale. Nous avons dû fournir des tas de documents et justificatifs: passeport français, lettre recommandée du professeur, programme choisi, choix d’hébergement (nous avons choisi un hébergement gratuit dans une famille d’accueil) etc. Il faudrait dès l’inscription se projeter sur le programme où il sera joué le jour du concours, comprenant huit morceaux dont cinq imposés et une improvisation. Chacune des pièces doit être détaillée sur un document WORD, en minutes voire en secondes. Certaines, nous n’en avons pas connaissance à l’avance, c’est une commande spécifique du concours auprès d’un compositeur contemporain, Michael Urquiza. Ils ne seront dévoilés qu’après la présélection des candidats. En somme, pour pouvoir jouer ces huit morceaux le jour du concours, il faudrait d’abord réussir la présélection, surpasser tous les candidats internationaux inscrits et être choisi dans les top dix.

C’est une nouveauté pour Anvy, qui fait du piano dans un esprit non compétitif (il écoute Carlie et suit ses conseils, presqu’aveuglément, sa Carlie, sa professeure bien-aimée, son “coup-de-foudre” depuis janvier 2020). Dès les répétitions, il faudrait enchaîner les deux pièces, l’une après l’autre. Carlie a avait choisi avec lui deux pièces bien contrastées, de caractères différents, de styles différents: “Brin” de Luciano Berio et “Harmoniques” de Bartok. Lors que la première est finie, Anvy doit prouver sa capacité “d’habiter” un autre esprit pour la deuxième. L’avantage, c’est que pour la présélection, il suffit d’envoyer une vidéo et Anvy ne voit pas les autres candidats. Alors, nous sommes allés chez Carlie pour faire cette vidéo. Elle nous prête son téléphone, son micro, enfin, tout le matériel nécessaire pour faire cet enregistrement. Elle est là avec nous et Anvy est rassuré.

– Quand tu veux et dès que tu es prêt, on te filme. Ne nous regarde pas, ne souris pas, il n’y a que toi avec la musique! – dit Carlie.

Carlie nous a laissé son ordinateur ouvert sur sa table basse du salon pour la mise en ligne sur Youtube de la vidéo et pour son envoi au concours. Je n’ai pu récupérer la vidéo chez moi, faute de matériel différent (systèmes Mac et PC incompatibles). J’y ai passé une heure et demie, pendant qu’elle répète pour son prochain concert dans la salle de piano. Finalement, l’envoi est parti dans la matinée même de l’enregistrement. On est soulagé.

 

EN PREPRARATION POUR LA FINALE “BRIN D’HERBE”

Anvy est reçu pour la présélection. Il est tout content. Commence maintenant l’étape de la préparation. C’est une étape laborieuse sur deux mois.

Entre-temps, notre piano est livré, le 27 avril et posé sur un tapis coupe-son.

– Il arrive demain – Annonce-je à Anvy la veille – Juste à temps pour ton concours!

– Notre bébé arrive demain? – me redemande-t-il.

Il s’est mis à ranger tout le salon pour l’accueillir.

Toute la nuit, il n’arrive pas à fermer l’œil.

– Qu’est-ce qui se passe si le livreur se trompe d’étage et de maison? Et que c’est la voisine qui recevra notre piano? Est-ce qu’on fête son arrivée? La voisine va-t-elle nous offrir un cadeau de naissance?

Le livreur a quelques minutes de retard. Anvy est dans tous ses états.

Il est enfin là, le Yamaha, beau, magique! Il est là au bon moment. C’est son bébé à lui.

Anvy travaille avec lui désormais.

Commencent maintenant les répétitions quotidiennes, deux heures de travail après chaque journée chargée d’école et tous les samedis, avec Carlie, vacances y comprises.

Pendant la période de confinement COVID, le conservatoire était fermé. Les professeurs devaient donner des cours par visioconférence ou webcam. Carlie préférait le cours en direct avec Anvy, alors qu’il avait le privilège de venir chez elle, en toute discrétion.

Sauf le 9 juin, c’est un mercredi exceptionnel après le confinement, Carlie le reprend en au conservatoire. 18h16. Il court la chercher salle “Franck”. Je ne peux entrer. C’est le premier cours sans ma présence (tous ses cours avec elle, j’ai toujours été là comme témoin) et il y reste longtemps. Dans trois semaines, c’est son premier concert solo devant un public, à l’église de réforme du 16ème arrondissement de Paris. Dans quatre semaines c’est le concours. Il s’angoisse. Il se motive. Des hauts des bas. Des envies, des “pas envie“. Il lui arrive d’être en pleurs après un morceau:

– Je ne vais pas y arriver, je n’ai pas assez de temps.

Ou alors, il montre son angoisse lors du cours avec Carlie.

– Rien ne t’oblige de faire la finale. Tu peux toujours dire que tu ne la fais pas. Pense plutôt comme un grand concert, devant un vrai public dans une très belle salle de 300 places. Fais-toi plaisir surtout! rajoute elle.

On a fait un planning à deux et semaine par semaine, jour par jour. Il essaie de s’y tenir. Des post-it sont collés par-ci, par-là au salon… Carlie le soutient, le voit plus que d’habitude. Elle consacre son temps pour lui. A chaque cours, elle l’envoie dans une autre pièce, recréant la situation du concours, l’appelle par son prénom “Candidat Anvy Marquant” pour qu’il vienne et salue sérieusement avant de se mettre au piano. Cette semaine, elle le voit 2 fois. Moi, de mon côté, je dois jouer le rôle du spectateur tous les soirs et à chaque répétition, applaudissements et saluts y compris. Enfin, nous sommes deux à montrer qu’on est là et que tout dépend quand même de lui pour le résultat.
“Je l’ai” – elle m’envoie un message quand Anvy arrive dans la salle. Quarante-cinq minutes passées. Il n’est pas sorti. Il doit être bien avec elle. Ils en ressortent au bout d’une heure. Elle me cherche à la sortie et explique ce qu’elle a travaillé avec lui derrière son masque noir.

– Il a refait “Belvédère” mains séparées. On a compté le rythme ensemble – Me dit-elle.

Le dimanche suivant, je l’emmène à l’église Saint-Christophe de Javel pour se détendre. Carlie y joue le concerto n°8 de Mozart avec le Chamber Orchestra. C’était un délice. L’église de Javel se trouve à 200 mètres du parc André Citroën. Nous sommes allés à deux pour y assister. Arrivés à 30 minutes en avance, Anvy s’est présenté “l’élève de Carlie” pour pouvoir y entrer plus tôt que l’heure initialement prévue sur l’affiche alors qu’une queue se forme depuis l’extérieur de l’église. Ainsi, la dame de l’accueil lui dit de bien choisir sa place avant l’arrivée de la foule pour mieux voir sa professeure.

– Montre- moi tes mains – Dit la gentille dame – Ah, ce sont des mains de pianiste. Je te crois sur parole!

Anvy était ravi. Nous sommes à deux semaines de la date de son concours.

Assis et impatient, les yeux collés sur le programme, il me serre la main dès le début du concert: “Quand arrive-t-elle?”. Je vois des étoiles dans ses yeux pendant tout le concert. Carlie, habillée de robe noire, chaussures rouges sur le devant de la scène et l’orchestre au second plan. Il fixe son regard sur le mouvement de sa chaussure rouge sur la pédale droite. Il est captivé.

A l’entracte et après les applaudissements, Carlie est entourée de monde. Anvy quitte le siège pour la rejoindre. Je le vois de loin auprès d’elle et des personnes lui poser des questions.

– Elle m’a présenté aux gens – m’explique Anvy plus tard lors qu’il me rejoint au siège.

– Qu’a-t-elle dit?

– Je ne m’en rappelle plus, elle m’a caressé les cheveux.

“Elle m’a caressé le cheveux”, peut-être là, c’est ce qu’il a le plus retenu.

Cette sortie lui a fait du plus grand bien. C’est donc le deuxième concert de Carlie qu’il a pu assister. Le premier c’était juste avant le confinement. Celui-ci est une reprise post-COVID, sensationnelle. On quitte l’église, pour le parc. Il a besoin de grimper sur les arbres, comme tout enfant de son âge.

Une semaine après, c’est à son tour de jouer devant un public dans une église (c’est sans doute une intention de Carlie pour l’habituer au public avant la grande épreuve). Elle le voit la veille pour une dernière fois avant les grandes vacances. A la fin du cours, il l’entoure de ses bras. Elle le souhaite en italien: “Forza!” (“Sois fort! Courage!”).

 

MME BONNEMAISON

Le concours, qui se déroule une fois tous les deux ans, propose un hébergement gratuit aux candidats de tout horizon. L’organisateur nous met en lien avec notre famille d’accueil à Orléans, Mme BONNEMAISON et nous donne ses coordonnées (adresse, téléphone, mail).

Commencent alors nos divers échanges mails.

“Madame, je vous sens inquiète dans vos messages”.

Prévenant, elle nous envoie d’avance des photos des deux chambres, des deux lits, du piano à queue Erard de son salon. “Une quiche à votre arrivée vous convient-elle?” “Vous me voyez en polo orange à votre descente du train” – m’écrit-elle par texto.

Valise prête, sans oublier de mettre dans son sac à dos son doudou préféré, une poupée en tissu tout doux, qu’il appelle “Pipounette”, et les deux partitions pour le jour-J.

Direction Gare d’Austerlitz. Nous sommes à une heure d’avance. Anvy joue aux mots croisés, jambes également croisées sur le fauteuil rouge à la gare, en attendant l’affichage du numéro de quai pour notre train. L’aventure commence pour lui. Une aventure à deux car accompagné de sa maman, laissant petit frère et papa à la maison.

Une heure trente de trajet, il faut dire que la distance est raisonnable. Nous sommes partis de Paris.

Orléans le voici. Nous sommes déjà dans un autre contexte.

Madame Bonnemaison nous attend à la sortie à la tête du train.

– C’est elle, sûrement! – exclame-t-il avec joie.

Elle tient dans sa main le programme “Brin d’herbe”. On y voit le logo de la main tendu vers le papillon dont les ailes sont ornées de touches de piano. On ne peut se tromper. C’est bien elle. J’attendais à voir un polo tout orange, mais celui que je vois devant moi est tout fleuri de chrysanthèmes oranges.

– Comme mon nom indique, nous dit-elle, en rigolant, je m’appelle Bonnemaison, j’accueille tout le monde chez moi!  Vous allez voir, j’habite tout près du conservatoire et de la salle du concert. 5 minutes à pieds, vous ne risquez pas de vous perdre.

Sous un soleil brûlant, nous marchons jusqu’à chez elle.

– Je suis au 3ème étage. Il y a un jardin en bas, si Anvy voulait courir un peu… En face de la maison, vous trouverez aussi un grand parc.

En y repensant maintenant, Anvy n’avait jamais eu de temps pour courir dans ce parc. Les 3 jours étaient bien intensifs.

C’est un grand appartement bien fleuri. Je dis “fleuri” car on y trouve des balcons fleuris, des tables remplies de vases de fleurs. Les rideaux, les draps, le tout est orné de motifs en fleurs.

– Je suis à la retraite, vous savez. Depuis 25 ans, je suis ce concours et ça devient ma passion. Avant, j’habitais dans une maison, elle était encore plus proche du conservatoire. J’ai toujours hébergé les candidats. Certains m’ont ramené des trophées. Ça me ramène de la joie!

A la suite, elle sort de son armoire tous les programmes du concours depuis plus d’une dizaine d’années. Sur son frigo, une photo d’elle avec un des gagnants du 12ème concours d’Orléans, Takuya Otaki, en 2016. Elle me montre un article de journal “Concours international, un pianiste à la maison”, écrit sur elle en tant que famille d’accueil pour ce concours international.

– J’ai eu une brésilienne. Elle était prévue pour 2 semaines pour le grand concours (celui pour les plus de 18 ans vous voyez), mais comme elle n’a pas gagné la sélection pour la finale, alors, je la console pour tout le reste de son séjour. Je la sors même visiter les châteaux de la Loire.

Nous sommes installés au balcon pour un petit thé et un goûter pour Anvy. Il est 17h00. Je lui ai ramené une boîte de thé au lotus, fabriqué au Vietnam. Pour montrer qu’elle connaît la fleur, elle me sort un album de photos de fleurs de lotus prises au Vietnam en 2016, lors de son voyage avec sa fille.

Anvy a trouvé sa chambre, le petit lit et son drap aux motifs de clés de Sol et de notes de musique.

– Ouvre l’armoire, tu trouveras les jouets de mes petits-enfants.

Anvy est détendu. Il s’installe sur le tapis et y construit une maison en bois, au lieu de se jeter sur le piano pour répéter.

– Il a besoin de jouer – lui explique-je – La semaine passée, les répétitions étaient bien trop intensives.

– Prenez votre temps. Je vous fais à manger. On sort un peu après pour visiter la ville.

Une ville royale, comme pense Anvy. Le tram passe toutes les cinq minutes. Il le trouve très classe, car de couleur dorée, et sans graffitis. Les rues sont propres, et pas une seule ordure par terre.

– On se croirait dans un autre pays! – me dit-il.

De loin, nous voyons la grande Cathédrale Sainte-Croix sur la grande place. Elle est d’une beauté extraordinaire, de style néogothique, telle une reine. Haute de ses 114 mètres, elle semble hautaine et fière de sa présence. On dirait qu’elle veille sur la ville toute entière. La salle de l’Institut est à deux pas de là, les épreuves “Brin d’herbe” vont s’y dérouler le lendemain. Mme Bonnemaison nous conduit jusqu’à la salle. On a pris une photo d’Anvy devant la Cathédrale pour envoyer à Carlie, signalant notre arrivée à Orléans.

Voyant un marchand de glace tout à côté, il demande:

– Maman, si je réussis l’épreuve, tu m’achètes un cornet?

 

L’ENTREE DES ARTISTES

Samedi matin. Anvy devait se présenter dès 09h30 pour la répétition. Nous entrons par l’entrée des artistes et avons pris une clé d’une salle du conservatoire. Elle porte le nom de “GIROUST”. On note son nom sur le cahier à l’entrée et la durée de la répétition prévue. C’est une grande et belle salle, on dirait la chambre du roi.

– -Les pianos sont tous ici à queue – me dit Anvy- Quelle chance!

Par la fenêtre, on voit l’hôtel de ville, tel un château au conte de fée. Quelques touristes se posent devant pour les photos de souvenir. Une mariée à la robe blanche accompagnée d’une fanfare, s’appuie sur le portail de l’Hôtel de Ville qu’on peut voir depuis la fenêtre de la salle de répétition.

– Juillet doit être la saison des mariés” – murmure-t-il.

A peine 10 minutes au piano, le photographe toque à la porte et des clics et des clacs pendant toute la durée de répétition. Anvy sent le trac l’envahir.

– J’ai mal à la tête, je ne sais pas pourquoi.

– Essayons de parler à Carlie, elle pourra sûrement te rassurer.

– J’ai peur pour “Carillon”! – il s’agit du dernier morceau qu’il a travaillé sur les huit.

“Je vous appelle à 13h00” – message Carlie. Alors, elle l’appelle à 13h pile. Nous étions déjà en retour à la maison et à table avec Mme Bonnemaison. Le concours se déroule en début d’après-midi et son passage prévu pour 15h30. Son appel a rassuré Anvy et le mal de tête est parti. Je ne sais absolument pas le contenu de leur conversation et il ne souhaite pas le partager.

De retour à la salle de l’Institut, la vraie répétition sur le piano Steinway du concours démarre. Anvy a 20 minutes piles puis les autres candidats à tour de rôle. Nous y entrons par l’entrée des artistes. C’est une grande salle, éclairée uniquement par des lustres. Cette salle accueille chaque année des performances de l’orchestre symphonique d’Orléans, des concours internationaux et aussi des performances des élèves du conservatoire à rayonnement régional. Sa construction a été terminée depuis 1844 grâce à l’architecte orléanais François Pagot. La salle a une excellente acoustique, en plus de sa beauté historique. Les sièges sont rouges et les allées tapissées de couleur rouge également, menant jusqu’à la scène.

Après cette dernière répétition, un guide nous accompagne à la salle “RAVEL”, passage obligatoire de tous les candidats, m’explique-t-il, pour “échauffer les doigts” et pour “retrouver facilement le candidat afin qu’il soit prêt pour la scène”.

Il nous ouvre ensuite le piano à queue.

– Je viens le chercher à 15h20 et je l’emmène directement en coulisse. Vous pouvez l’écouter en direct dans la salle.

Sur ce dernier mot, il est parti.

– Je vais te quitter à 15h20 – dis-je à Anvy – et je te retrouve après.

– J’ai peur…

– Mais non! – lui dis-je – Fais comme dit Carlie! (sans savoir ce qu’elle lui a dit au téléphone)…

En attendant le retour du guide, on l’appelle ainsi, Anvy joue à la harpe. Il a trouvé une harpe dans un coin de la pièce. Il y joue une mélodie connue.

– Tu ne répètes pas sur le piano?

– Il m’a dit d’échauffer les doigts! Là je les échauffe non?

Le guide est revenu et Anvy est parti avec lui.

J’attends devant la porte d’entrée de la salle (l’entrée du public et non des artistes). Je croise le regard d’un petit asiatique. Lui aussi, attend la fin d’une épreuve d’un candidat pour y entrer écouter Anvy. Il fait partie des 10 candidats sélectionnés parmi ceux qui viennent d’autres pays: Etats-Unis, Estonie, Espagne. Je reconnais son visage sur le programme. Assis dans le fauteuil devant l’entrée, entouré de ses parents, de son professeur et de sa famille d’accueil, il semble être si calme et si sûr de lui. Raphael CAI, son nom. Il présente la Chine. Anvy, la France.

Epreuves à 15h30. Je retiens mon souffle. Je le filme depuis mon 2ème rang. Mes mains tremblaient. Raphael s’asseoit tout juste derrière moi au 3ème rang. Il l’écoute attentivement.

Il s’en est sorti. Applaudissements et puis c’est fini.

Une dame se rapproche de moi à la fin de sa présentation:

– Il a une belle sonorité, bravo! C’est rare cette sonorité-là! – me dit-elle. Je ne sais pas qui elle est.

Je ne me rends pas compte. Je voulais juste le retrouver et le serrer dans mes bras. Il a fait d’énormes efforts ce mois-ci. Première année avec Carlie et déjà un premier concours. Deux heures de travail quotidien sur deux mois et huit morceaux à accomplir, présentation sur scène devant un vrai public, dans une ville qu’il ne connaît pas.

Le voilà sorti après l’épreuve, et de suite:

– Et mon cornet de glace?

– Oui chéri, on y va. Es-tu content?

– Oui

Carlie l’appelle, en pleine glace.

– J’ai fait quelques fautes, – lui dit-il, mais presqu’invisibles.

– Quand sais-tu pour le résultat?

– Demain. Ce soir, rencontre avec le compositeur.

 

LE TOURNESOL

La rencontre avec le compositeur dure longtemps le samedi soir. Il explique à la salle sa création, ses inspirations via des questions – réponses à la Directrice artistique du concours. Anvy s’impatiente car la Directrice promet d’annoncer le résultat après ces échanges. Je ne sais pas s’il écoute tous ces échanges.

20h du soir. Fatigué, Anvy est presque couché sur son siège mais il attend, les cernes aux yeux.

– Veux-tu rentrer? On verra demain pour le résultat.

– Non, j’attends – me répond-il.

Le résultat a été annoncé ce soir-là. On ne sait depuis quand il avait oublié sa boîte de Lego qui était son objectif premier du concours. Ceci-dit, il ne semble plus viser un trophée pour lui-même, car il aimerait tant partir d’Orléans avec un prix pour Carlie. Il me serre fort la main.

– RAPHAEL CAI – PREMIER PRIX!

Il retient son souffle.

– – ANVY MARQUANT – DEUXIEME PRIX! – annonce la Directrice. Mais ce n’est pas encore officiel, publiquement. Il sera annoncé demain devant le grand public après le concert de clôture.

Anvy semble déçu. Ou alors, il est émotionnel et fatigué.

– Raphael est en CHAM (classe à horaires aménagés). Il suit un programme de scolarité adapté et réserve plus de temps au piano et non 2 heures de répétition après une journée de 10 heures d’école comme toi. Et il faut dire qu’il est très professionnel, calme et serein en jouant. Il mérite sa place. Il a déjà fait des concours et grands concerts. Ne te compare pas à lui. – j’essaie de lui faire comprendre. C’est son premier concours et il croit qu’il suffit des premiers efforts pour atteindre le Premier Prix.

Nous rentrons chez Mme Bonnemaison. Elle était là dans la salle avec nous.

– Es-tu content? – lui demande-t-elle.

Il ne répond pas. Etrange. En même temps, il doit se sentir délivré.

Nous avons longuement parlé à Carlie au téléphone avant le coucher. Elle est ravie pour Anvy.

– Premier concours et déjà deuxième prix, bravo! – lui dit-elle.

Le lendemain, à l’annonce officielle du prix, on a offert à tous les candidats un Tournesol et un sac rempli de cadeaux (CD, livres, partitions, chocolat et un chèque en plus pour les gagnants à la valeur du prix gagné). Sur la grande scène, et devant le public, La Directrice lui fait signe de passer au plus près des membres du jury pour une prise de photo mais il ne regarde que le Tournesol. Sur les photos de groupe après cette journée, nous ne voyons pas son visage.

Plus tard, il m’explique qu’il y a une fourmi sur le Tournesol et toute l’importance à ce moment-là est de la faire descendre par terre sans l’écraser.

Nous avons laissé le Tournesol chez Mme Bonnemaison. C’est un rayon de soleil que nous souhaitons faire vivre pour un maximum de temps. Anvy regrette la fleur en partant.

– – Une fleur de plus pour sa maison, c’est bien. Tu la ramènes à Paris, elle sera morte! – lui explique-je.

Sur le quai, il dit au revoir à Mme Bonnemaison qui nous accompagne jusqu’au train.

– Je ne veux pas partir d’Orléans – me dit-il dans le train, les larmes aux yeux.

Puis, il s’interroge aussitôt, sourire aux lèvres:

– A quand le prochain cours avec Carlie?

– Septembre – lui réponds-je – C’est les vacances, n’oublie pas.

Alors, il tourne son regard vers le paysage depuis la fenêtre du train et ne m’adresse plus de parole.



Tgan Mrq Paris 11 juillet 2021

bài đã đăng của Tgan Mrq.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)