Vincent van Gogh
Khi sự đố kỵ cắm cờ khô lâu trên núi
chúng ta cùng nhau đạo tặc
những lóng xương đợi chờ giải giao
sự thông thái tọc mạch vào đời tư
đọc vanh vách lý lịch từng hòn sỏi
triền rêu
và vách đá
hư văn giả dạng những bài thơ
thổi lụa lềnh lưu vực
có một loài hoa không kèn trống
bỗng dưng một ngày đáo nhiệm di dân
Mùa trăng xõa tóc điên
ta ôm giới tuyến vào những kẽ nấp bóng tối
vờ vịt nhận ra nhau
vờ vịt cuộc lòa xòa gươm dáo
đường lên dốc tưởng tới vùng bình nguyên dịu êm
ồ không
cỏ vẫn mai phục gai lùm đâm buốt chân
có chăng rơm rạ
rải khoán lên những vết trần rớm máu
mùa thực dụng kẻ thắng người thua
đâm lén mùi tạc đạn
làm sao những tràng kẽm gai mặc tình
vẫn trường kỳ thao túng
Người chui qua rào
mình chui qua một tình yêu không tưởng
khi con ong vò vẻ
bay vù từ một ổ rơm xanh
h o à n g x u â n s ơ n
25 tháng tám, 2021