không có gì chắc chắn
đinh đóng còn lung lay
đinh hương rù rịt ván đời
miệng sứa phừng lửa
con đò mộc rã reng
biết trao đổi gì với thửa vụn
sống sóng
sáng lô nhô tử thi úp mặt
trôi. cứ trôi đi luồng hải định
không nơi nào chắc chắn
chiếc la bàn vẹo xiêu
hướng là giả định
ly tán
trễ rồi xác thân
không cơn đau nào chắc chắn
cuộc hỏa thiêu
tôi nhấc một cây em một cây
chúng ta đập xuống cuộc sum vầy
ngàn năm vỏ lửa che tâm nái
mình nhe ra nanh vuốt cáo cầy
tôi cào một mà em cào hai
cào nát tâm si cửa khóa ngoài
bên trong mình tha hồ đục đẽo
bệ thần phù thành lỗ châu mai
tôi kêu má còn em kêu ba
khấn vái cách chi cũng chẳng là
nhà cháy thiệt rồi. ừ. cháy thiệt
còn chút tàn tro xanh mắt ma
24 fév. 2017