Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Mưa Qua Sân Thượng- Tấu khúc thứ ba: Sinh Nhật
Và như vậy tâm hồn chúng tôi tìm nhau trong âm vang hư ảo của những bản nhạc tình. Tôi mất tan trong tiếng hát của mình, như giọng hát vang lên từ một thể xác mà linh hồn đã thoát ra và không chịu trở về. Chỉ cần tôi chưa tỉnh dậy thì buổi tiệc không thể tàn.
Mưa Qua Sân Thượng- Tấu khúc thứ nhì: tháng tư
Mẹ đã có chuẩn bị sẵn, trữ thêm gạo và mua một số bao cát chất chung quanh phòng. Mẹ còn cột vào người mỗi đứa một bao nhỏ đựng ít tiền, lương khô và giấy ghi rõ tên tuổi cha mẹ đề phòng chạy loạn bị thất lạc, và giao mỗi đứa cho một người giúp việc. Chúng tôi ngồi bệt trên nền nhà, trong tầm che chở của những bao cát,
Mưa Qua Sân Thượng- Tấu khúc thứ nhất: Hồ Nước
Sân thượng im lìm tựa đám mây treo trên cao ngắm nhìn những hình ảnh bận rộn không âm thanh của nhịp đời dưới phố. Đôi khi sân thượng thở nhẹ bằng những hơi gió đứt đoạn làm nhiễu mặt nước của chiếc hồ to nằm lặng lẽ chờ những trận mưa qua.
Thư gởi con trai nhân Ngày Lễ Cha
Bất cứ cha mẹ nào khi nghĩ đến con, không phải chỉ nghĩ đến lời cám ơn của chúng dành cho mình, điều vẫn xảy ra, mà còn nghĩ đến lòng biết ơn của họ đối với con cái. Nhờ trẻ con mà chúng ta lớn lên, nhờ có chúng mà chúng ta được hạnh phúc làm người đi trước, che chở, chỉ đường.
cơn mơ chơi ván bài tình ái
chơi trò trí trá
thầm truyền câu phù chú làm mờ hai mắt
để khiến cái đầu tôi nặng nề như đội một khối sắt
nhưng tai tôi vẫn nghe dù không thính
Liên sô 1991.II
Đánh thuế nhà thơ như thể một nhà buôn
và canh giữ hơn nhiều lần thế nữa
hơi thở của ông được đếm chính xác từng giây
Tan Theo Sương Mù
Một cái gì u ám, bí mật phủ trùm, ám ảnh quanh trí nàng, như một lớp mù sương. Và hình như đêm qua, sau một buổi chiều dài ngồi chờ không thấy bà Mishio về, trở lại nhà trọ ngủ cho qua đêm trước khi tới chỗ hẹn với ông bà Mishio, nàng đã chiêm bao, thấy một điều gì lạ lùng, liên quan tới bà Mishio và bức tranh.
HUỲNH NGỌC CHIẾN NGƯỜI ĐI, CHUYẾN TÀU SỚM.
Huỳnh Ngọc Chiến hiểu ra chỗ vi diệu này, nên càng làm việc nhiều anh càng cẩn trọng. Hầu hết sách tái bản, Chiến đã ra công chỉnh sửa, hiệu đính. Lại khiêm tốn, luôn tìm gặp những người Chiến tin là uyên bác hơn mình để tham vấn, học hỏi
ÚP MẶT BÙI NGÙI*
Các bạn trẻ lăn tăn về chương cuối của một cuộc hôn nhân viên mãn. Người ta vẫn thường chúc cô dâu chú rể trăm năm hạnh phúc mà không có ý niệm gì về số liệu. Một trăm cho một đời người không phải chỉ là chuyện đếm cho đủ rồi cười khà khà đắc thắng vì đã đạt chỉ tiêu.
Loài khỉ
Tôi vẫn thường nghĩ người ta hơi quá đáng khi vẽ những nhà độc tài Mỹ La Tinh như loài khỉ trong các bức biếm hoạ.
Cho đến một ngày nọ…
Rền vang tiếng sấm / The Thunder Rolls
Mặc dù anh không thu âm Lời 4 của ca khúc, đoạn cuối của video ca nhạc vẫn gợi lên một kết thúc kiểu cao bồi cho câu chuyện tình tan vỡ. Kết quả là một số đài truyền hình thời đó quyết định không chiếu video này!
Ngày Qua
Ngày qua, trên mảnh đất còn da lông mọc
chồi đà nảy cây
nhưng cây còn vương khói súng bốn, năm thập niên
còn phủ bụi đường BOT đen đúa
BÊN HỒ XUÂN PHƯỚC
Lần đầu được mời đến nhà anh, Phở Xuân Phước bên hồ Xuân Phước, chúng tôi lái xe theo con đường vắng vẻ thênh thang những bãi cỏ úa sau mùa Ðông, ngoằn ngoèo dẫn vào xa tít tắp cuối hồ. Nhà không khóa, như anh luôn để cửa mở đợi bạn, gọi cũng không ai trả lời. Chúng tôi bước vào, hương phở thơm lừng xông ra thay lời chào đón.
Vô cùng dịu dàng hoàn toàn nguy hiểm
Có người nhìn thấy cô ta leo qua thành cầu, bước theo tay vịn đi lần ra xa. Đây là cây cầu bắc qua khe núi, rất xa mặt nước, có sáu tuyến đường, hai bên có đường dành cho người đi bộ, xe đạp, thành cầu khá cao, ở giữa những nhịp cầu chỗ dây cáp treo có thêm những ô nhỏ…
ngụy tín với chính mình
thâm căn nỗi hận thù trào ra khỏi não
mấp máy khẽ môi phơi nhiễm cường độ bức bối lồng ngực
muốn vò nát con chữ đớn hèn mang khuôn mặt sợ hãi
co quắp trên giấy thèm được bức tử
Li La Do
Trước đây, người tình chung thủy của nàng là Li, không phải La. Như số mệnh được vạch ra trong chỉ tay nàng là phải muôn đời thủy chung với màu bệnh viện, màu trắng, Li cũng màu trắng, viên tròn phốp pháp, có một gạch chia ở giữa bụng.
Nhật ký citizen Kane: QUYỀN CÔNG DÂN
Thật giống như đầu dê treo lủng lẳng trước mặt cử tri, còn thịt chó thì để bán cho mấy quán nhậu. Nghe đồn, để trông có vẻ dân chủ, họ bày đặt kêu gọi cử tri sáng suốt chọn đúng người tài đức làm đại biểu Quốc Hội khóa XV và đại biểu Hội Đồng Nhân Dân các cấp nhiệm kỳ 2021-2026, chứ thực ra
tuổi hai mươi
ở cát tường những ngày làm thầy giáo
tu hú kêu rộn rã mùa chà là
tuổi hai mươi bắt đầu tập nói xạo
chiều ngó lung lên đỉnh ngọn núi bà
Tuổi Bến Tàu
Tôi lại nhìn lên tượng Trần Hưng Đạo và nhìn theo ngón tay. Ông đang chỉ về một nơi không phải nước hoặc đất mà tôi cho là đang chỉ vào những vô hình lịch sử đã xảy ra. Đây là một cửa sông hàng ngày tiếp nhận bao hàng hóa, con người từ những nơi xa xôi du nhập đến. Cũng nơi này một ngày đưa bao hàng hóa và con người ra đi. Nơi này trao đổi và sản sinh một văn hóa vừa địa phương vừa ngoại lai, nó trộn lẫn vào nhau và cũng giữ được bản chất đa dạng. Đức Thánh Trần đang cảnh cáo về một sự lựa chọn hoặc bài trừ…
Hoa cỏ mùa xuân / Le temps des fleurs
Từ hơi men ấm tôi nghe đời dâng tràn
Niềm xuân phơi phới rung lên từng cung đàn
Lời ca êm ái xin riêng tặng cho nàng
Cho thanh xuân ta tình luôn bao la
Sở thú Sài Gòn, vẫn yêu dù có thế nào
Chúng ta đều muốn có thứ mình không thể có. Thứ mà mình chỉ nhìn được nhưng không chạm được. Thứ đong đưa trước mặt nhưng lại ở ngoài tầm với, giống như quả táo ngon lành đang lủng lẳng trên cành, chỉ cách chiếc lưỡi đang thè ra của con hươu cao cổ một vài phân.
Đó là tôi trong trận đại dịch COVID-19.
Đường đến Escoubet
Dù gì vẫn không thể hiểu sao chủ tàu không bớt vé, chừa chỗ chứa thêm nước để chia sẻ với người đồng hương đồng nạn. Lênh đênh bất định trên biển, nước ngọt là sự sống. Với số vàng khổng lồ thu được, chia với công an, đóng tàu xong, vẫn còn vô số vàng. Cuối cùng, đám thuyền nhân chỉ là những con số trong bài tính bội thu tối đa giữa chủ tàu và công an. Sự bất nhân vẫn luôn xảy ra và còn được khuyến khích trong chế độ.
phơi nhiễm sắc thể
cái tiễn biệt biếng tiếng
dung môi cho những gì xảy ra bên trong chiếc móc thời gian nghiêng 6 độ
“bỏ thuốc lá như tự tay bức tử người thân”
nàng trịch thượng ươm ý tưởng dọn mình cai hắn
Tạp hóa vs Cửa hàng tiện lợi
1.000 đồng thì mua được gì?
Chẳng đủ để trả cho một thanh kẹo cao su, một cái trứng luộc hay một cú phôn. Cũng chẳng đủ để gửi con xế của bạn ở bất cứ bãi giữ xe nào. Tôi đoán có người thà dẫm lên tờ 1.000 mà đi luôn…
Con bọ trong guồng quay
Tôi nhìn gã trắc diện và mọi động tác tập thể dục của gã không ra ngoài tầm nhìn của tôi. Không hiểu tại sao mỗi khi nhìn thấy gã, tôi cho rằng mình đang nhìn một thế kỷ đi qua? Thật lạ lùng và vô nghĩa!
Ba Mươi Tháng Tư Thế Võ Lật Bánh Tráng
Bấy nay chúng ta “say” bởi một loại thuốc an-thần-tư-tưởng. Bị đẩy tới chỗ mù lòa trong tư thế chọn lựa.
Trong một thực tế hối hả, đần độn, có không ít chúng ta, mỗi con người, một thời, đã trỗi dậy những giấc mơ. Mơ, và Mong. Mơ làm anh hùng, và mong được chết anh hùng.
VỤ MƯU SÁT LỘNG LẪY
Hắn bắt đầu lên kế hoạch giết nàng, người đàn bà đã chiếm trọn trái tim hắn.
Những chi tiết giả định được đặt ra, sao cho thật hoàn hảo, giống một tay đầu bếp giỏi bày biện các món trên bàn ăn đãi quốc khách.
Chuyện cái áo tơi- nghèo rớt mồng tơi
Nhưng chữ áo tơi vẫn chưa chịu chết hẳn! Nó đã ẩn náu vào tục ngữ từ thời còn thịnh hành và còn sống được đến bây giờ chính là nhờ cái thế mạnh của ngôn ngữ. Đấy là câu nói “nghèo rớt mồng tơi” đó các bạn ạ. Vậy “mồng tơi” là cái gì nhỉ? Có phải là cây rau mồng tơi xanh mướt, xanh dờn dùng để nấu canh với tôm khô ngọt lịm không? Thưa không.

Bình Luận mới