Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

SẮC MÀU




sacmau

– Gái tơ, trẻ đẹp, đủ cỡ, ông thích không?

– Mệt rồi, cám ơn!

– Gái trẻ đẹp biết cách chìu chuộng, mời ông vô?

– Mệt rồi, cám ơn!

– Gái…

– Mệt rồi, cám ơn!

Gái, gái và gái. Hắn đang hoa mắt mắt với những poster cởi truồng đủ cỡ to lớn, màu mè dán đầy trước cửa những dãy tường trước mặt. Những gã đàn ông tay phát giấy quảng cáo, những gã đàn ông đứng cầm bảng biểu ngữ mời mọc ghi đầy số điện thoại như những người đang đứng biểu tình trước phố. Đèn néon chói mắt từ tiệm chơi pachinko, xào xạc từng viên banh sắt không lối thoát, đang thôi miên người ngồi trước mặt. Bên kia những tên choi choi đứng phát giấy kleenex cho thiên hạ tấp nập qua lại. Hắn thọc tay vào túi, chen lấn đi. Hắn quẹo sang trái rồi lại qua bên mặt, không biết bao nhiêu lần hắn cũng không nhớ rõ, hắn chỉ biết mình đang đi đúng hướng.

Trời về đêm ở Osaka lạnh ẩm, cái áo hắn đang mặc không đủ ấm, vậy nhưng hắn biết rõ, có một người đang chịu cái lạnh hơn hắn nhiều. Nàng người miền bắc hay miền nam hắn không biết, chỉ nhớ nàng có cái tên nghe rất hay. Rosé, của màu rượu vang, dạo đó.

oOo

Dạo đó vào tháng bảy, nóng nực, có những con ve sầu đập cánh ca hát, ngoài đường phố đã bắt đầu lên đèn. Hắn không ngủ được, đang nằm cựa quậy tìm thế ngủ trên cái giường cứng như sàn gỗ. Căn phòng hotel hãng mướn cho chỉ nhỏ bằng cái bếp nhà hắn ở California, đủ kê một cái giường một người nằm. Ở góc tường có bàn viết, ghế mây trông ra cửa sổ của tầng số mười chín. Bên cạnh là cái TV màu được dựng trên cái bàn sắt bốn chân. Tủ lạnh, máy đun nước sôi. Tường gần lối ra vô lồi vào một khúc dùng để mắc quần áo, đang treo sẵn áo yukata và đôi giày gỗ xếp ngăn nắp dưới thảm. Bước lên một bước là phòng tắm, hơi khai khai mùi nước tiểu hay mùi ẩm mốc của lâu ngày còn đọng lại.

Tiếng điện thoại reng, hắn nhấc lên. Một thằng bạn rủ đi chơi đêm. Hắn nhìn đồng hồ tay. Mới chín giờ tối bên này, hắn bấm nút tay đếm, tức là khoảng hai giờ trưa bên California. Hắn không ngủ được. Hắn ậm ừ vài câu rồi cúp điện thoại.

Nửa tiếng sau hắn có mặt dưới lầu. Hắn nhăn mặt khó chịu mùi thuốc lá của một người Nhật đang hút gần kề. Hắn vừa bỏ thuốc ngay hôm qua đây. Lại một sai lầm nữa khi ở một nước mà quá nửa đàn ông lẫn đàn bà đều hút thuốc. Người tập bỏ thuốc lá là người khắt khe nhất giữa đám đông. Hắn đang đi tìm một chỗ đứng xa nhóm hút thuốc thì bạn hắn đến. Đúng giờ không sai một phút, đó là nhận xét đầu tiên ngay từ lúc hắn vừa đặt chân đến đất này.

– Mày định đi đâu? Hắn thắc mắc hỏi thằng bạn.

– Tao dẫn mày đến chỗ này vui lắm chắc mày sẽ thích.

– Tao không chơi đĩ hôm nay đâu, mệt lắm rồi. Hắn chỉ tay xuống quần.

Tên bạn cười, đưa tay lên lắc.

– Nguyên đêm qua chơi quá trời rồi còn sức đâu mà chơi nữa. Sức người có hạn, tối nay tao mời mày đi nhậu.

Hắn gật gù đồng ý. Hắn thấy phục cái giống dân bên này. Ngày làm việc như trâu bò, tối đến thì đi chơi bời đến gần sáng mới về nhà, thế mà nước nó mỗi ngày mỗi giàu mạnh.

– Tối nay đi đâu vậy? Hắn hỏi.

– Đi đến Colors.

– Colors! Hắn lẩm nhẩm trong miệng.

– Cái tên nghe hay phải không mày. Tí đến đó sẽ biết.

oOo

Colors mới nhìn vào như nghĩa địa xe hơi. Nằm mãi tít trong ngõ hẻm vòng vèo. Quẹo qua quẹo lại không biết bao nhiêu lần mới tới. Hắn bị lạc hướng bởi ánh đèn néon sáng rực như ban ngày, chớp từng hồi những bảng quảng cáo. Thiên hạ lũ lượt chen lấn nhau đi. Lớp trẻ tan trường trễ đang đứng một dãy trước cửa tiệm mì.

Phía ngoài Colors được che bằng một tường nhôm, loại mái tôn giống hồi nhỏ hắn còn ở Việt Nam, mà mỗi khi trời mưa, hắn ưa nghe tiếng mưa rơi lách tách từng hột một. Ở trong bày đầy những bức tượng đồng với đủ hình thù uốn nắn của những họa sĩ local mang đến để triển lãm.

Có một lô chòi bán rượu, mực và cá khô nướng nằm rải rác chung quanh. Bàn ghế kê la liệt không thứ tự. Một ban nhạc rock của Nhật đang gào thét ở mãi bên trong.

Hắn bước vào. Nơi đây đúng ý nghĩa của cái tên Colors với đủ loại người từ các nước đổ đến. Có mấy cô Nhật đang bá cổ một gã da trắng hôn. Bên kia một cô người Úc ăn mặc theo lối thấp niên 70, quần ống voi, áo chemise thắt nút trước rốn, đang õgng ẹo lắc người theo điệu nhạc. Một đám đàn ông đứng bu quanh hò hét. Hình như con nhỏ hơi say.

Hắn đi ngang qua những dãy người đứng tụm năm tụm ba, lúc hắn bắt gặp được vài ba câu tiếng Pháp, lúc tiếng Đức, giọng Ăng-lê đặc xịt khó nghe. Nhóm choi choi Nhật được dịp mang khoe tiếng Anh mà không sợ bị người khác sửa miệng. Thằng bạn hắn quay qua hỏi.

– Mày thấy nơi này ra sao?

Hắn gật gù ra vẻ thích.

– Tụi này trông vậy chứ toàn thứ giỏi không. Mày muốn quen bác sĩ, kỹ sư hay thầy giáo, cứ việc vào đây tìm. Nhất là cái bọn văn sĩ và họa sĩ, khi mà say rồi thì tụi nó dính cứng ngắc gỡ không ra.

Hắn cười. Nhận thấy nơi đây một không khí dễ chịu không gò ép như hàng ngày bước chân ra khỏi cửa. Có một tên Nhật cắt tóc kiểu Beattles, cặp eo một cô tóc vàng, đứng dậy rời bàn. Hắn tới ngồi xuống cái ghế còn nóng hổi hơi người… Thằng bạn biến đi từ lúc nào. Hắn cũng chẳng buồn tìm kiếm.

Nếu phải chấm từ một đến mười, thì cô nàng này ít ra cũng được số tám. Kể ra đối với con người hắn, thường không mấy khắt khe về nhan sắc phụ nữ. Miễn sao họ không xấu tàn xấu tệ là được. Tối qua nằm đè lên một cô, chỉ nhìn thấy có đôi mắt một mí, hắn thấy cũng có duyên. Ánh đèn chớp từng hồi lên cửa áo người con gái đang ngồi cách hắn không xa, lờ mờ ẩn hiện làn da căng phồng. Có một vài người đi ngang, hắn nghiêng đầu để tìm lại hình ảnh vừa mất.

Trên mặt bàn lủng củng cả chục chai Kirin, không biết của cô nàng hay của người ngồi trước bỏ lại. Con nhỏ có đôi mắt tròn, mũi hơi hểnh, và bờ môi chúm chím nhai khô mực. Nàng ngồi rung đùi theo điệu nhạc nhìn thiên hạ qua lại. Ở kẽ đuôi mắt, hắn vừa bắt gặp được thằng bạn hắn cạnh một cô Nhật đang đứng yên cho chàng sờ mó vào bộ mông có điều tương đối lép.

Con nhỏ đưa tay lên vẫy. Hắn vừa chổng đít ra khỏi mặt ghế mới biết mình mừng hụt. Tên bồi bàn giơ tay ra hiệu như hiểu con nhỏ muốn gì. Tên này là giáo sư dạy Anh văn ở Osaka, mùa hè không có chuyện gì làm vác thân vô đây bán rượu. Gã tốt nghiệp đại học Boston, nhưng chán lối giáo dục bên Mỹ, thầy giáo không được sự kính nể của học trò nên qua bên Nhật sống. Vừa ăn lương nhiều mà lại được học trò coi trọng.

Gã bán rượu mang đến trước mặt con nhỏ bốn ly thủy tinh bé. Hắn nhìn về phía nàng. Con nhỏ cầm một miếng chanh đưa lên cổ tay thoa, rắc tí muối lên trên, đưa lưỡi liếm, tay kia với ly rượu uống một hơi cạn, rồi bỏ múi chanh còn dở lên mồm cắn. Mặt con nhỏ hơi nhíu lại. Ở thập niên này, hắn tự nhiên thích và dễ cảm thông với cử chỉ tự nhiên không điệu bộ của cô nàng.

Chờ đến khi con nhỏ uống cạn ly thứ ba hắn mới lò mò tới. Cử chỉ tự nhiên của người vừa bắt gặp cái ghế bỏ trống. Hắn kéo ghể ngồi xuống và bắt chuyện một cách thân thiện như dân trong này.

– Nói tiếng Anh?

– Yes! Con nhỏ nhìn thẳng vào mặt hắn. Đôi mắt hơi bén. Hắn chỉ tay hỏi.

– Mày uống gì vậy?

– Tequilla, con nhỏ trả lời. Muốn thử không?

– Tao chỉ biết uống rượu vang.

Con nhỏ cười, nụ cười hình như không chế giễu. Hắn nói tiếp.

– Tao thấy mày uống có vẻ rắc rối quá.

– Để tao chỉ cho.

Con nhỏ làm điệu bộ như trước. Nàng thoa tí chanh lên cổ bàn tay trắng nuột nà thiếu nắng, rồi rắc ít muối đưa về phía hắn.

– Liếm đi!

Lối nói chuyện của cô nàng làm hắn phì cười.

Rượu vào đến cổ hắn muốn sặc. Cổ họng hắn nóng bỏng, con nhỏ đưa miếng chanh cho hắn cắn. Mặt hắn nhăn lại. Hắn buột miệng.

– Rượu mạnh mà uống một mạch tao uống không quen. Mày uống vậy mà không say, hay thật.

– Hôm nay tao muốn say mà hết tiền rồi.

– Để làm gì?

– Để quên đời. Con nhỏ nói cộc lốc. Tao chỉ có bấy nhiêu Yens trong người, uống beer thì rẻ nhưng đi đái nhiều không thể nào say. Nó chỉ tay lên đống tiền để trên bàn.

– Vậy tao mời mày được không? Hắn giơ tay vẫy anh giáo sư bồi bàn.

– Cho chai rosé và thêm vài ly tequilla. Hắn móc túi tìm tiền.

– Ở đây không có rosé, uống tạm rượu trắng được không?

Hắn nhún vai. Gã bồi bàn quay lưng bỏ đi. Hắn hơi ngà ngà say, chỉ một ly tequilla mà tự nhiên hắn thấy con nhỏ thật đẹp.

– Đừng nghĩ tao nịnh hót đàn bà. Tao thấy mày đẹp.

– Không sao. Đàn bà vẫn thích được nịnh hót. Mày là đàn ông, dĩ nhiên mày phải hiểu như vậy.

– Vậy à! Hắn buột miệng nói. Cách đây vài hôm thằng bạn rủ tao đi chơi gái. Mới bước vào phòng, nàng đưa cho tao mấy sợi dây thừng để tao trói cô ta. Lần đâu tiên trong đời tao thấy đàn bà thích làm tình trong sự đau đớn. Tao đánh nó vậy mà nó thích.

– Đó là nghệ thuật làm tình ở nước này, the art of bondage, bộ mày không biết hay sao. Đàn bà Nhật không có quyền sung sướng khi làm tình, họ nghĩ chỉ có đàn ông mới có quyền như vậy. Một cách để họ sung sướng là bị người khác trói, như vậy họ có cảm tưởng như mình bị bất lực, không chống cự được.

– Lần sau đó tao cũng làm y chang với người khác, ai ngờ con nhỏ quay qua đấm vào mặt tao rồi la hét om xòm. Xém nữa là vào bót cảnh sát nằm. Hắn kể, không biết câu chuyện có mang đến lợi lộc gì không, nhưng ở đây, hắn có cảm tưởng như chuyện gì cũng nói được.

Nàng cười nắc nẻ, để lộ hàm răng không đều.

– Không sao đâu. Nếu là tao, tao sẽ cho mày biết tao muốn gì. Đừng bao giờ tự động đọc ý nghĩ của người khác, nhất là phái nữ.

Hắn phì cười. Con nhỏ đưa ly rượu lên uống cạn.

– Mày thấy Colors như thế nào?

– Tao thích không khí ở đây, và cũng thắc mắc không biết người nào khéo đặt cho cái tên hay như vậy. Hắn hỏi.

– Một nhóm trí thức cảm thấy như bị xã hội đè nén không lối thoát. Họ tìm vào đây để chia xẻ những kiến thức mà không sợ bị người khác phán đoán. Colors không phân biệt màu da hay văn hóa, mày có thấy vậy không?

– Vậy mày vào đây với lý do gì? Hắn muốn biết thêm về con nhỏ.

– Mày thấy tao màu gì? Con nhỏ buột miệng hỏi.

– Tao không hiểu? Hắn hỏi.

– Ở Colors thiên hạ như con kỳ đà. Họ muốn đổi thành màu gì họ sẽ thành màu đó. Ở ngoài xã hội, tao thấy tất cả chỉ toàn một màu xám đen, chán lắm.

– Vậy tối nay mày muốn trở thành màu gì?

– Hôm nay tao cảm thấy quan trọng, tao thích làm màu hồng. Còn mày?

– Tao à? Hắn ngập ngừng suy nghĩ. Tao muốn trở thành màu trắng.

Hắn hơi thẹn với câu vừa trả lời. Một mặc cảm trong tiềm thức của bao nhiêu năm ấm ức muốn được hội nhập vào một quốc gia mà hắn cho là quê hương mình, vẫn bị những con mắt chối từ. Tất cả cũng chỉ vì màu da. Như thân chuối trắng bị bao phủ trong lớp vỏ vàng.

Hắn nhìn chung quanh. Những bức ảnh lõa thể hắn cho là đẹp chỉ có thể bày ở đây cho thiên hạ nhìn ngắm bằng con mắt nghệ thuật. Không ai dại gì mang chưng bày trong phòng triển lãm để bà con phản đối là những hình ảnh có tính cách dâm dục. Hắn nghĩ đến Robert Maplethorpe, tiếc cho người nhiếp ảnh gia tài giỏi đã khuất, nếu anh chàng biết đến Colors có lẽ hình ảnh của anh chàng này sẽ bày đầy nơi đây cho bao nhiêu người thưởng thức. Ở Colors văn chương không giới hạn. Màu da không phân biệt. Văn hóa theo lối ăn mặc và chính trị, đôi khi chỉ hơn thua nhau bằng mức độ say của rượu.

oOo

Con nhỏ đưa dao lên nghịch. Nó cắt quả chanh thành từng múi nhỏ. Lưỡi sao Nhật sắc bén nhọn như thanh kiếm samurai, ngọt xớt hớt trên vỏ chanh. Nước đỏ chảy ra.

Hắn vừa than thở.

– Phải chi có chai rosé thì thích hơn. Rượu trắng của Nhật hơi chát.

Con nhỏ đưa bàn tay lên trên miệng ly. Trong một khoảnh khắc, ly rượu trong tay hắn trở thành một màu hồng tươi.

Hắn vội rút khăn trong túi quần ra, cột ngón tay nó.

– Đau không?

– Hơi hơi, nhưng mày không uống ly rosé à?

Hắn lắc đầu cười chịu thua. Nàng giật lấy ly trên tay hắn, kề miệng uống một hớp rồi đưa trả lại. Hắn áp môi lên vết son còn in trên miệng ly. Hắn uống một hơi cạn.

– Tao vẫn chưa biết tên mày.

– Gọi tao là Rosé. Con nhỏ trả lời.

– Tao muốn gặp lại mày, được không? Hắn hỏi.

– Cứ việc ra Colors.

Cơn gió lạnh thổi đến, hắn rùng mình nhìn người con gái trước mặt. Cái áo cụt tay hở đến tận nách, nút khuy áo lỏng lẻo trước ngực. Hắn choàng tay lên vai nó.

– Mày lạnh không?

– Không. Nàng ngồi xích lại hơn. Cái đau làm tao ấm người.

Hắn đưa tay lên cầm tay nó. Nhìn khăn trên ngón tay đang đổi màu. Hắn đưa môi lên vết thương hôn nhẹ.

– Mày đúng là khùng. Con nhỏ lắc đầu không nói. Hắn thấy mặn ở môi. Đẩy lưỡi lên liếm. Mùi máu ngây ngất.

– Về hotel tao băng lại cho mày.

Con nhỏ gật đầu. Colors đã vắng bớt người. Bọn nhạc Rock đang thu dọn dụng cụ, thằng bạn hắn cũng đã bỏ đi từ lúc nào.

oOo

– Colors đóng cửa vào mùa này, bộ ông không biết sao?

Hắn quay lại, một cô Nhật cỡ 18 tuổi mặc váy mini để hở hai bắp chuối to hơi hình vòng cung. Con bé nói tiếng Anh sành sõi.

– Qua Zombie không? Ở đó cũng có nhiều người ngoại quốc.

– Không, tôi muốn tìm một người. Hắn vẫn không biết tên thật của con nhỏ ngoài cái tên Rosé.

– Tìm ai? Nếu người đó hay đến Colors thì tôi biết.

– Tôi không nhớ rõ tên cô nàng. Hắn khó khăn lắm mới mô tả được hình dáng.

– À, bà ta tên là Shoko Kobayashi. Tôi biết luôn cả ông chồng. Ông ấy hay qua Mỹ làm việc, ông có muốn tôi đưa địa chỉ không?

– Không cần thiết, cám ơn cô. Hắn xua tay.

Colors đóng cửa. Colorless – không màu. Thiên hạ đi ngang chen lấn, biết đâu con nhỏ không là một trong những người đang đi. Ai cũng giống như ai. Con kỳ đà đã đổi màu xám, không tìm được, và hắn cũng chẳng buồn tìm kiếm chi cho mệt. Hắn quay lưng bỏ đi. Cô bé người Nhật lên tiếng mời.

– Ông không qua Zombie à?

– Không, cám ơn! Tối nay tôi hơi mệt. Hắn lắc đầu từ chối.

Kỳ đà là cha cắc ké

Cắc ké là mẹ kỳ nhông

Kỳ nhông là ông kỳ đà

Kỳ đà là cha cắc ké

Cắc ké là mẹ kỳ nhông…

Cứ thế hắn vừa đi vừa hát. Nhìn thiên hạ chung quanh, hắn mỉm cười và tự dưng, hắn thấy thèm được uống một ly rosé./.


VQNh., Cali 1992

(*) Trần Vũ đánh máy lại tháng 9-2019 từ bản in trên Hợp Lưu số 3 phát hành tháng 2-1992, trang 68 đến 75. Ảnh minh họa các ca sĩ trong ban nhạc Tokyo Girl.

bài đã đăng của Vũ Quỳnh Nh.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)