Bài đã đăng của Lê Vĩnh Tài
Uống
uống đi rượu lửa phỏng tay
cánh đồng tuyết trắng đạn bay xoá rừng
tự dưng mất nước lưng chừng
vác vai tên lửa nỗi mừng cháy thui
Một người đàn bà đang đợi chờ ta
Một người đàn bà đợi chờ ta—nàng có tất cả, không gì là không có,
Nhưng tất cả chỉ là số không, nếu như thiếu sex, hay sự ẩm ướt từ một người đàn ông của đời nàng còn thiếu.
Nhưng Hôm nay Đá Thét gọi Chúng ta
Đừng sống mãi với
sợ hãi, buộc vào ách
Của ngu đần.
Chân trời cúi rạp
Nhường chỗ cho ngươi đặt những bước chân
Lên những đổi thay.
Những gã đàn ông / Men
họ thít chặt lại. Chỉ một chút. Lần
thít chặt đầu tiên thật dễ chịu. Một lần ôm nhau nhanh chóng
thật mềm vào trong sự không thể chống đỡ của bạn. Một chút
rồi sâu hơn. Nỗi đau bắt đầu. Vặn xoắn
không nói những lời để tương lai hối tiếc
sự chuyển động của đại dương như những con sóng sụp đổ trong
câm lặng của em. như em chầm chậm bắt đầu mất trí
trên các ngôn từ không bao giờ chạm đích
và như mọi lưỡi dao có bao giờ chạm được vào mạch máu
Thơ Hỏi Thơ – tập thơ
Thơ Hỏi Thơ tập thơ Lê Vĩnh Tài từ đó bài thơ mới biết chỉ cần yêu thương hay tha …
Chùm thơ Lê Vĩnh Tài (#30)
như thể họ muốn bịt lại
cái lỗ thủng mà thơ tìm mọi cách trồi lên
họ cũng chẳng phải một nhà biên tập
mộng mị ân cần chữ nghĩa
họ phất những lá cờ trắng
trên những cái tên
trích “rồi sớm mai im lặng sương mù…”
khi cái tên gục xuống
vì những cái sống còn
có một bữa tiệc buồn
đãi bằng sự thật
8% & Một Mai Qua Cơn Mê
thành phố mơ một ngày chỉ lá xanh rơi
không còn rơi những bé em đỏ hỏn
rơi xuống những ngón tay ngoi lên bên mép tã
rơi xuống giọt nước mắt ghim vào người lớn
đang nằm ngửa trên giường
đêm và những khúc rời của Vũ
ngày tụi mình ngồi với nhau, Vũ ơi có người con gái
lặng lẽ leo lên leo mãi lên những ngón tay
gảy những tổ khúc muộn phiền
vào chiếc ly của đêm toàn nước
nước ơi, lớn lên!
chưa mua đã bán
(hay không mua vẫn bán), ôi chao…
tặng thi sĩ 4 chữ
1. không phải bao giờ những cơn mơ đẹp nhất cũng bắt đầu từ giấc ngủ. …

Bình Luận mới