Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 09, Sáng Tác, Thơ Email bài này

đêm và những khúc rời của Vũ

0 bình luận ♦ 21.10.2006

 

 

 

đêm và những khúc rời của Vũ

1.
ngày tụi mình ngồi với nhau, Vũ ơi có người con gái
lặng lẽ leo lên leo mãi lên những ngón tay
gảy những tổ khúc muộn phiền
vào chiếc ly của đêm toàn nước
nước ơi, lớn lên!

ngày… tháng… năm nào Vũ đi xa
một vỏ chai lăn bên khung cửa sổ
ai đã cắm vào đó bông hoa như giấc mơ
một giấc mơ tro bụi
tro bụi đã bay lên bay mãi phủ lên
người con gái để tang
ngực áo còn trễ nải

nàng phải rơi xuống
từng hạt nhỏ long lanh như nước
trên ngón tay không đỏ không vàng
máu phơ phất oan hồn tinh khiết
vòng quanh đêm những mảnh vụn ánh sáng
làm đau mắt của mẹ
giống như mẹ không phải rơi xuống
mà dòng suối
vấp phải đá ngầm đau đớn
không phải cỏ dại
mẹ quờ tay trong đêm
không phải cánh cửa
mẹ bật tung lao vào đêm tối

2.
bay vào thế giới
không nhìn ly rượu hàng ngày người con gái ngang qua nhăn mặt
như chiếc gai dẫm lên trái tim người
này Vũ,
hạnh phúc từng ngụm nhỏ
nó lâu hơn cuộc sống của chúng ta
chúng ta không chạy đuổi nó
chỉ thỉnh thoảng Vũ ném nó lên mặt nước tạo những vòng tròn
không có hình thù
như một phán quyết
khi mọi người lên án chúng ta
chúng ta nhặt những mảnh vỡ này
mở mắt biết mình đang sống
tháng ngày bám gót như tên cơ hội
vùng vẫy cũng chỉ vũng lầy làm người chèo đò
ngạt thở với mái chèo đã gẫy
xung quanh toàn người
lúc nào cũng nghe ngóng, câm nín và dẫm đạp
làm đôi khi mắt chảy máu

giống như không phải rơi xuống
mà hơi nóng mù loà
không phải tan chảy
vết phỏng bây giờ rộp da
một khối u làm ta hèn nhát
không dám tin cái chết nảy mầm
qua một lỗ thủng như ổ gà trên mặt đường PMU18
mọc ra đứa trẻ như nấm sau mưa
xoè hai bàn tay
hỡi trời, chúng đã thấy
vết phỏng lại vết phỏng
ung nhọt lại ung nhọt
trên cơn sốt bỏng da
thèm bàn tay làm tuyết
sờ lên trán chiếc lá
dấu hiệu của nước (hay là máu) đã đầy chiếc ly đêm ấy
sẽ có một ánh mắt
nhìn Vũ màu bầy quạ
mũi tên muộn màng, gió từ đâu? không phải từ bầu trời
cuộc đời đang phóng ra tiếng rít

3.
không cần phải bay
chúng ta không muốn làm chim trời mà cần giải thoát
cần bỏ trốn
cái chết không sao đuổi kịp
chúng ta vụn vỡ khi vị linh mục bẻ bánh thánh
ngày Vũ cưới vợ
(mãi không sao yêu được
người đàn bà hàng ngày băm thịt sau quầy phở
sau đó cuốn lại
một nắm tay trẻ thơ
xoe tròn ngơ ngác
từ chất liệu không là gì của Vũ)

vẫn còn run rẩy
vẫn chưa phủ lên gai trong bụi cỏ
chén rượu Sanlùng bay về như chim chóc
rốt cuộc chúng ta cạn khô chiếc bình vỡ
tình yêu của Vũ như đoá hoa đặt trên áo quan không quá nặng
vùi nhẹ tênh trong nấm mộ này

4.
ai nói về cỏ xanh ai xanh màu lo lắng
cái chết sinh ra không phải lãng quên
tụng niệm ngày ngày nến trắng
ngày ngày chuông chiều
lạm phát tiếng khóc
cái chết từ sự sống sinh ra
nỗi vui an táng
khi chúng ta loay hoay những bức tượng vàng
đúc ảo tưởng bán thân hay nguyên khối
quên rằng chúng ta nghèo mạt
trẻ con tả rách
quên rằng trên cát khô cằn xương rồng vẫn nở hoa
bất kể đôi môi nào cúi xuống
chiếc ly đầy nước của đêm
nước ơi, ngày hôm qua…

ngày hôm qua dấu chân đưa ta đến con đường
trang hoàng phì nhiêu nhận thức
chúng ta lớn lên dòng sông trôi mãi
nước chắt chiu rửa ráy đời mình
Vũ nhớ không đôi khi tụi mình sống thật buồn
tiếng cười châm biếm làm chúng ta cay mắt
nhìn đời qua cặp kính hỏng
đi qua cuộc đời trên đôi giày há mõm
nhìn thấu lòng nhau hợm hĩnh
và chúng ta đập vỡ cả nhau

sau này trong đất ẩm
Vũ thành chùm rễ sâu nuôi dưỡng cái chết
hát bài ca hơn cả nụ môi khô
hát bài ca màu xanh của cỏ
màu xanh phát chán vì phải đóng vai bất tử
nhờ vôi vữa xi măng
hát bài ca thời gian
lầm lẫn giả dối thành thói quen vô thức
lầm lẫn giả dối thành thói quen đau nhức
báo cáo thành tích cả khi đã chết

5.
rồi sớm mai im lặng sương mù
chúng ta thức dậy tiếng cọt kẹt tay quay giếng nước
rửa mặt bằng những giọt mồ hôi
biết mình đang sống

mấy mươi năm đời người nặng nhọc
Vũ đã thở những gì?
mầy triệu lần sương khói
khi mùa đông em quấn khăn im lặng
những triết thuyết cay đắng
không ai tắm hai lần…
những sách vở ta nhìn thẳng mặt
năm tháng phi nhân đói rách màu vàng
điều gì em đã biết?
ta phải chọn cách nào để nói dối
năm tháng trơn môi
không dám nhìn hàng mi em khóc nhiều màu đỏ
ở đó ẩn giấu sự khốn nạn
thằng đàn ông hoang đàng ảo tưởng còm cõi
tụng ca cuộc sống
dù vẫn biết không có chỗ cho kẻ ngoài cuộc

tội nghiệp đứa trẻ thuộc bài
thì thầm bóng tối
nói thật là một tội
Vũ không nói một lời
chỉ ngồi nghe bằng cách riêng của Vũ
một kiểu ngồi của rượu giờ không ai ngồi nữa
ngồi thì thầm kề bên hùng biện
thời cuộc lắp bắp lắp bắp
lắp bắp lắp bắp
lắp bắn lắp bắn
ôi chao há mỏ chim non
trái tim rạch những vết máu
càng ngày nói càng hay hơn

đêm rót đầy ly nước, nước ơi
đặt lên bàn khi đã khan giọng nói
những diễn giả vô ích chiếc kim giây đồng hồ
vang dội chiếc kim lồng ngực mình đang vỡ

đừng tìm môi trong môi
chỉ nước rơi trong mắt
chảy thương nhớ lên trời
nước ơi luân hồi sinh ra từ giấc ngủ
Vũ nghĩ gì khi cựa quậy trong áo quan
đứa trẻ bắt đầu cựa quậy trong tử cung
nước cựa quậy trong giấc mơ
người đàn bà là áo quan của đứa trẻ

ngộp thở
đêm tối là giấc mộng
ngày đầu tiên sự sống gặp nhau
trong cơn mưa và rượu
cà hai cùng nhanh quá
cùng mệt lả
lúc ấy hình như 3 giờ sáng
3 chìm
9 lênh đênh
lênh đênh đang cưỡi lên số phận
không còn hy vọng gì
cái thứ giống như mãng cầu xay không ngừng đổ vào
ly của đêm đầy ắp đại tiệc
ngã ra trên giường mệt mỏi
Vũ đã cố gắng ngủ
không còn hy vọng gì
cuộc đời này xanh xao màu xám
pha hai màu trắng đen
lá cờ màu cam
pha hai màu vàng đỏ
sự sống pha vào cái chết
Vũ mơ được nhiều không?
người chết không còn giấc mộng
người chết không còn yêu
Vũ yêu được nhiều không?
Vũ yêu được nhiều
Vũ yêu được
Vũ yêu
Vũ…

——————————————————————————–

 

ở đâu?

 

xanh màu xanh lá non
con gặp một khu vườn
đã thuộc về quá khứ
chìm nghỉm
giấc mơ ướt đẫm mồ hôi
bẩm Ngài
Ngài vọt ra những thứ
con không dùng được
ôi Ngài đã tống nó ra như tống cổ tên vô lại
những hy vọng còn tươi rói
con vô ý dẫm chân lên
cà nhắc
cà nhắc

ôi khu vườn
ngươi có quyền xanh màu xanh lá non
nhưng không có quyền làm con đi cà nhắc
con chỉ ngang qua chơi
và không biết tìm phòng tắm
ở đâu?

——————————————————————————–

 

thơ à?

 

những bước chân bọ ngựa trên cát
nóng
như em đang đáp trả
sau mỗi tỏ tình
ngôn ngữ lớp lông tơ viền làn môi êm dịu
nhẹ như là ngưng thở cũng không sao

nhưng màu đỏ
từng đợt sóng từng đợt sóng
cuối cùng phải được mô tả
là máu

như khi giăng bẫy
im lặng của người con gái đã mất
này em có biết
thế giới thật buồn
vào mờ sáng khi bọ ngựa thoát khỏi đêm tối
sự mơn trớn không sao ngủ được
những ý tưởng bị xẻ thịt
một lỗ thủng bấy lâu ngôn ngữ không được giải thoát
giờ tha hồ tuôn chảy như nước mắt

như thể họ muốn bịt lại
cái lỗ thủng mà thơ tìm mọi cách trồi lên
họ cũng chẳng phải một nhà biên tập
mộng mị ân cần chữ nghĩa
họ phất những lá cờ trắng
trên những cái tên

tràn lan những lá cờ trắng
chỉ câu thơ tìm mọi cách
trồi lên
t r o ^ i l e ^ n
t r o ^ i l e ^ n
t r o ^ i l e ^ n

——————————————————————————–

 

hy vọng tình yêu cũng ngày càng tăng giá

 

lâu lắm, lâu, lâu lắm
đôla không vượt 16 ngàn
đất nước tha hồ thi sĩ
ngựa hoang

chưa lâu lắm
giá xăng chồn chân mỏi
12 ngàn vì giá thế giới tăng chứ ta không có tăng
như ngày xưa chúng mình không thể đến với nhau chứ không phải em không yêu anh
để anh chào mẹ ra về
bình yên nước mắt
ngang phố huyện đèn dầu héo hắt

để sớm mai ngơ ngác giá vàng tăng
em như sóng bình minh tan bờ cát
mang cái nhìn tuyệt vọng
của anh
thành người khác

anh mệt mỏi bình yên giấc ngủ
khô cong
mơ làm cơn mưa
hy vọng mình tăng giá

——————————————————————————–

 

ở Lebanon…

 

1.
những mệt mỏi đã qua
không còn thì giờ để khóc
những đứa con trôi dạt miếng cơm ăn bom đạn

bây giờ mới có dịp xem lại những bộ đồng phục
ngày ở nhà xếp hàng sân bay
chuẩn bị lên đường
cắt từ người thợ may ngớ ngẩn

ký ức như chiếc phong bì bị xé rách
không kịp chiếc valy
không kịp còng lưng Ôsin
không kịp từ đâu đến đâu

nước mắt xếp hàng vào cửa tự do
không ai mua vé

2.

tôi thấy sợi khói bốc lên…
tôi chạy ra vùng ngoại ô…
tôi nhắm mắt…
chằng chịt những đồng tiền đang múa…

bất ngờ da vàng máu đỏ
hay cúi đầu vì mang nặng
tất cả những gì dưới đất
bỏ mặc những gì trên trời
không biết mình mang về lông hồng hay da ngựa
sau mỗi lần bom rơi…

bất động những tháng lương cay đắng
dọc theo những bức tường
dài theo những bức tường
chằng chịt mèo con đang ngủ

3.

rốt cuộc năm tháng chỉ là bước vào phòng cách ly
những chuyến bay về như khi đến
số ghế ngồi cũng cũ làm tim nhói đau
reo vang định mệnh
chúng ta không để lại máu
không phải như những anh hùng lên đoạn đầu đài
trong bộ phim ta đã xem và khóc
chúng ta đánh mất tinh mơ
không phải trò chơi mà cuộc đời này thua, được
những đồng tiền lẻ

lúc đó không phải 8h mà 12h
chúng ta dựng đứng lên
rồi rủ mềm như tóc
chuyến xe buýt chạy tung tăng
mất hút sương mù
những người bán bong bóng
thổi phồng cao su bên vườn hoa
mong manh cái chết

những đồng tiền lẻ reo vang trong tay
ngày trở về ta không quên được
tiếng gõ móng như là chiếc xe ngựa
rời bỏ bóng tối
chiếc xe gào rách cổ họng
về đến tận đồng cỏ
uất ức những bó cỏ buộc chặt
dựng đứng thẳng lên trời
chỉ còn nghe tiếng nghiến
trên đường sỏi…

——————————————————————————–

 

xa quá không sao biết được

 

1.
nước mắt tràn trên mặt
tôi quên mất mình còn gương mặt
không biết mình còn là người hay không
có người chết vì hạnh phúc
vì yêu…
dù người ta chết vì bệnh không có tiền mua thuốc nhiều hơn

trên gương mặt không còn nước mắt
từ tôi đến mắt tôi
xa quá không sao thấy được
từ tôi đến mũi tôi
xa quá không sao thở được

2.
hay là tôi chưa ra đời
năm phút trước khi tôi sinh ra
tôi vẫn còn có thể quay trở lại
vào đời sống âm của tôi
tôi đi trong đường hầm
với viễn cảnh lạ lùng
những bước chân không hề có tôi

tiếng dội nghe lớn biết bao
những bước chân đạp mạnh trong tử cung của mẹ
tôi sẽ không là một cái trứng lộn
mà người ta có thể đập vỡ
ôi ngón tay, dưới lớp da mỏng
máu của tôi đang chảy
tôi lấy sức mạnh ở đâu để kháng cự
tôi cứ buông xuôi

3.
tôi không nhớ gương mặt mình ở đâu
những đứa con gái bây giờ bán trinh báo hiếu
xây nhà cho mẹ 5 ngàn đô
thằng con trai là tôi làm được gì
loay hoay mẹ mang tội nợ

nước mắt tràn trên mặt
hay là tôi đeo chiếc mặt nạ đang cười
cho mẹ vui…
máu thắm đỏ giấc mơ thi sĩ
trong giấc mơ có kẻ mửa vào mặt tôi
không biết hắn say hay đói
hay hắn đang bị lãng quên
khóc như mưa trên tay đồng tiền giả
xé không rách

4.
sống để làm gì
tôi nghe tiếng kêu trong bệnh viện
tái nhợt những kẻ đang sống
cất tiếng cười không ai dám ngoái lại

sống sẽ làm gì
tôi nghe tiếng kêu trên phố
la hét vì vui và đau đớn
người đã buông tay vẫn đôi mắt mở to đe doạ

sống không cần gì
tôi nghe tiếng kêu trong khách sạn
em còn tuổi đánh vần thiếp ngủ
cuộc đời em là đêm tối này
(đêm tối đang hít thở
còn chiếc giường thắt nghẹn tôi)

sống sẽ còn gì
tôi nghe tiếng kêu trong quán nhậu
này tôi đột nhiên được giải thoát
vỉa hè đắng cay trên miệng
không cần ai mủi lòng
đừng cố nữa
những chai bia tiếp thị toát mồ hôi

5.
với cái chết trên môi
tôi bước những bước chót
vào cõi âm tái mét
bước ra một ông già mệt nhoài
phủ đầy bụi bặm

này đêm không muốn dứt
hãy để ngày ấy lụi tàn / những cơn hấp hối cũ kỹ
ông già sắp sửa tan nát
xoay tròn trôn ốc khi mua vé ra khỏi đường hầm
lờn răng mỏi gối
muốn nói tất cả
tại sao?
tại sao?
tại sao?
chúa ơi
con không máu lạnh
xin đừng im lặng
nữa

——————————————————————————–

 

chỉ còn giấc mơ là mù sương và thường trực

tặng Phạm Nguyên Tường

1.
duy có địa hạt lạ xa là của mộng
không có khói sương
tôi trở về đây tìm ngôn ngữ
thành phố của thơ
ngôi sao nép dưới tháp chuông nhà thờ
lăng mộ nằm trên giấc mơ tỉnh lẻ
ngũ phụng xoay vòng viên bi trẻ con chơi
lấm láp bờ sông héo úa

những bài thơ chúng ta tìm bay ở nơi đâu?
chúng ta rơi xuống
trôi dạt còi tàu đi qua ga
chén rượu nào bóng tối
đường về Vỹ Dạ đi tìm người quen
chúng ta không cần thêm gì nữa
ngôi nhà vườn chuối ai đã giấu đi
người về quên chỗ giấu
hay ngôi nhà tự dưng biến mất
năm tháng xoay vòng viên bi trẻ con chơi
sau khi bỏ đi xa, người
quay về cút tìm rơi nước mắt

nhiều thứ người đã bỏ rơi
và bỏ mặc chúng ta
thôi,
cũng chả ai trách móc
sự lén lút của bàn tay trong bóng tối

2.
chả ai bận tâm
khi tô bún bò đã nguội
những váng mỡ phủ đầy

kể từ lúc đó
người bỏ rơi những ấn tín
ngược gió nhặt những bông hoa ven đường
như mảnh vỡ
làm thành câu thơ
tranh giành thi sĩ

không thấy quanh mình trống không

——————————————————————————–

 

thế là chịu thua

 

1.
họ luôn nói
cần phải mở con đường
bềnh bồng như mắt ai đó
(hình như con đường mấy nghìn tỷ)
sau đó nứt vỡ. Dù đã được cứu nguy
bằng mọi giá

họ luôn nói
cần vượt qua thế kỷ
sau đó cây cầu bị lún
thế nên họ đem giấu nó
dưới gầm giường lặng lẽ
lòng vòng những đoàn thanh tra
có người sau đó làm đề tài tiến sĩ

họ luôn nói
cần nâng cao tri thức
trường làng biến thành trường chuyên
ngôn từ trở nên bí mật
thế là sau đó phụ huynh chạy trường không được, ghi âm
học sinh thi không đậu, cũng ghi âm
người người ghi âm
như là Khánh Ly đang hát

họ luôn nói
họ luôn nói

cuối cùng vỡ ra những ván bạc triệu đô
những cuộc thi khép hờ phòng trọ
những…
những…
chẳng còn ai giật mình

2.
thế mà nhà thơ viết câu thơ mỏng manh như gió
cứ muốn người ta giật mình
bất tri tam bách…

thế thì cho tôi hỏi
anh có còn hy vọng nữa k h ô n g ?

——————————————————————————–

 

những căn nhà bây giờ nền cát trắng

 

tặng Đỗ Phước Tiến

1.
trước khi buổi sáng vào bờ
những đợt sóng dừng lại một khoảnh khắc
ngay cạnh bên tôi
như thể giấc mơ suốt đêm xoay loang loáng
nan hoa nước mắt
mắt tôi khu rừng nguyên sinh
mắt bão mịt mù hơi nước

đám mây xoay phía ngoài bản đồ
nín thở hòn đảo trồi lên hụp xuống
như đứa trẻ tập bơi
xiêu vẹo với thùng mì gói A-one
giọng khàn qua điện thoại
tiếng gió rít làm người nghe ôm mặt
qua điện thoại cả ngôi làng đang biến mất
như chơi…

trong mưa
tôi mơ thấy anh tôi
người ra đảo lấy thuyền đi câu cá
lặng lẽ một hòn núi thật xa
khi tôi nhìn lên người không quay lại nữa
cũng không phải ngủ
mà người bất động
trong cơn gió không có ai chịu nổi
cuốn mọi thứ bay lên như chim

làm sao đêm lại tối mau đến thế
biển đã đi đâu?
ông tha mà bà không tha

2.
trong khi dọn dẹp gạch vỡ & cành cây gãy
người con gái yêu anh tôi mặc áo mưa màu xám
ướt mèm ngoài kia
mưa vẫn còn đùa với một người con trai khác
mẹ của anh đang thắp cây nến lớn

——————————————————————————–

 

nếu mỗi người dân sau bão

bị mua hoá giá một ngôi biệt thự

thế đã là hậu hiện đại chưa?

bạn hãy nín cười
khi sau cơn mưa
bạn đang leo lên ngôi nhà chồ trên sông
nhìn thấy mình đang cãi nhau với người bán tole tăng giá

bạn hãy nín cười
trong buổi sáng sớm
bạn thấy mình ngổn ngang ngủ quên
không gượng dậy
đêm xảo trá bò quanh các đồ vật
2 chiếc xô nhựa, bếp dầu chỏng chơ và nồi cơm điện
chưa kịp di dời…

những dòng tin trên báo làm nhiều người quan tâm
những em bé đang đập con heo đất
bạn hãy nín cười
thành phố đôi khi xanh non như chiếc lá me
rơi như là chưa kịp sinh ra
hay sinh ra đã héo rũ
chiếc lá hồn không treo cột buồm
mà nghiêng mình qua vách tường
hắt hơi rơi xuống

lát nữa
ta buồn khủng khiếp khi nghĩ đến những ngôi nhà tường 10 lợp tôn quay ra biển
cách bờ biển 100, 200 mét
(sức gió tính bằng ki lô mét)
ôi miền Trung
mỗi năm 7, 8, 9, 10, 11, 12…cơn bão
(bây giờ mới là cơn bão số 6)
cho dù Esenhin vẫn bảo chết chẳng có gì là mới
ấy thế nhưng căn nhà tường 10 lợp tole cứ buồn
như con mèo nhỏ mũi ướt và thở dài tiếng kêu đêm xé ruột

——————————————————————————–

 

qua cửa sổ, tôi nhìn thấy một con hẻm

 

1.
4 chiếc bàn nhỏ kê sát tường
ly cà phê lanh canh nép mình
những chiếc xe vẫn đi ngang con hẻm, cũ mèm và khói
đi đâu? Tiếng nói
của vài người làm thơ và tạm thời thất nghiệp
đang cãi nhau, vui đùa

này tôi hình như túng thiếu
cái thành phố quá nhỏ mênh mông và khốn nạn này
đã ngốn trọn sự yêu thích của tôi
với những đứa trẻ ngông cuồng của nó

những đứa trẻ thông thạo tiếng Việt
đọc ngược những câu chuyện về Aristote, Platon
làm tôi hơi bí
sáng hôm ấy tôi nghĩ
sao tôi không vào hùa một phe để cãi nhau với phe còn lại
chắc là sẽ vui

2.
nhưng đó không phải là ý định của tôi
tôi yêu con hẻm mắt người im lặng
những triết thuyết cay đắng
thức dậy trí nhớ của thân xác
của ngày mưa rùng mình…

ai cũng lắng nghe tiếng lao xao (thầm kín)
cũng nghĩ không ai nghe thấy gì (thở phào)
căng sức nghĩ xem có thể làm gì (tim đau muốn vỡ)
với tay ngỡ mình chạm tới (những ngày mưa ánh sáng)

chính chiếc áo mưa bèo nhèo 2 ngàn đã làm ta vỡ mộng
em đã yêu khi ta ba hoa cầu nguyện
trở về say và đói
mốc meo

cứ tưởng viết, cứ viết
vẽ, cứ vẽ
hát lên người ta nghe thấy cả tim mình
hát đến mức nốt nhạc rơi ra túi áo
lăn như những đồng xu
như diễn viên xiếc nuốt thanh gươm ta đi tìm chai rượu
cả vỉa hè cạn khô
từ trong hẻm diễu hành ra gặp những người
đi trên đường như thể họ đã chết

3.
tự dưng có ông già cầm một tờ báo
ngủ gục ở bàn bên kia
định sang lay ông dậy thì ông mất hút
chỉ còn lại trên bàn mấy trang quảng cáo
tuyển lao động phổ thông…

bài đã đăng của Lê Vĩnh Tài


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)