Bí ẩn của một thi sĩ
Đôi lúc muốn nhớ một ai đó
mà không biết nhớ ai
nhà thơ bắt đầu làm một bài thơ
bắt đầu bằng chữ NHỚ viết hoa tô đậm
Đôi lúc bực bội muốn gây lộn với một ai
nhìn quanh căn phòng trống vắng
chỉ có một mình với cái máy tính nhỏ
nhà thơ không biết gây lộn với ai
(vợ đang xem phim ngôn tình thì không dám gây)
lên facebook tìm người không chịu khen thơ mình hay
nhấn nút hủy kết bạn
Đôi lúc muốn một người đẹp để ý tới mình
không gì nhanh hơn là vào trang cô ấy
comment dưới tấm ảnh đại diện:
(thơ dở nhạt nhẽo, ảnh xấu tệ mà còn tỏ ra nguy hiểm)
có thể cô ấy sẽ chặn bạn
nhưng thế nào trước khi chặn cô ấy
cũng ngắm bạn một đôi lần và kỳ diệu thay
tình yêu sẽ nảy ra từ đó
nhờ những cái đôi lúc đó
mà các thi sĩ để lại đời những bài thơ
hay được truyền tụng
điều này các thi sĩ tài danh thường giấu kỹ cho tới lúc lìa đời
(bởi họ hy vọng chết đi sẽ được ca ngợi là một thiên tài lỗi lạc trăm năm hiếm có)
Tôi xoàng xĩnh không phải một nhà thơ tài danh
nên tôi hy vọng nổi tiếng ngay ở kiếp này .
Bạn có hy vọng giống tôi không?
tôi chỉnh đốn tôi
nhiều lần tôi chỉnh đốn tôi
chỉnh eo thì cái rốn lồi lộ ra
chỉnh vòng hai lép vòng ba
chỉnh môi cái lưỡi thành loa xóm phường
chỉnh dương cụ có phương cương
lại quên căn dặn người thương, rớt đời
chỉnh trong mấy chục năm rồi
vẫn là một cục rối nùi tối tăm
chỉnh bao nhiêu mỗi khi nằm
cũng làm thân xác băm vằm tả tơi
chỉnh làm chi nữa tôi ơi
chỉ thêm đau khổ nón cời, chiếu manh
nghe chỉnh đốn rất chân thành
thật ra tôi chỉ lừa mình. Vẫn nguyên.