Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Từ những phố dài anh đi
Anh thèm điếu thuốc ẩm mưa trên tay Nguyễn Tất Nhiên
Hay một kẻ bỏ nhà đi vào rừng
Rồi trở về bằng khuôn mặt mơ hồ
mầu. của sắc ♦ một người yêu nào đó ♦ di trú
tôi đến thăm em rất mù mờ
bỏ quên lý lịch trong chiếc hộp an toàn ngoài khách sạn
đừng gọi tôi là khách
cũng có thể tôi là thổ công
đã rơi từ khi nào ♦ tháng mười & chùm ý tưởng
bao giờ mới chính là ngày mai
bừng thức dậy
thấy mây xám bay ngang qua bầu trời
ta đang hít thở không khí sực nức mùi thú vật
Hàm Răng Kể Chuyện- Cuốn II Ngụ Ngôn (kỳ 2/2)
Bán đấu giá là một hoạt động khiến tôi cảm thấy bị ghiền không thể nào cưỡng nổi, cũng như đối với người khác là bài bạc, thuốc men, dục tính hay nói láo vậy. Càng đấu giá thêm một món, tôi càng muốn đấu giá thêm nhiều thứ nữa. Khi còn trẻ, tôi thường rời khỏi những cuộc bán đấu giá với tham vọng bán đấu giá hết mọi thứ khác: những chiếc xe tôi thấy trên đưởng phố, những ngọn đèn xanh đèn đỏ, những con chó, những người già nua chậm chạp, những con côn trùng lơ đãng đi qua tầm mắt của tôi.
Hiện tượng Trump dưới cái nhìn của nhà ngôn ngữ học
Giữa tháng 11/2018, nhà ngôn ngữ học George Lakoff lên tiếng phê phán truyền thông Hoa Kỳ đã “không đã không làm tròn công việc của mình”[1] trong cuộc đối đầu với những sai trái của tổng thống Trump. Tạp ghi lần này trở lại với đề tài Trump.
George Lakoff là một trong những người sáng lập ra môn “Ngữ Học Tri Nhận” (Cognitive Linguistics) từ những năm đầu thập niên 1970.
HÀM RĂNG KỂ CHUYỆN – CUỐN II NGỤ NGÔN (kỳ 1/2)
Tôi mất hết mấy ngày suy nghĩ đến bộ sưu tập thích hợp nhất để mang ra bán đấu giá trước một cử toạ gồm những người đấu giá già nua. Tôi nảy ra một ý tuyệt hay. Trong Những món đồ sưu tập của tôi có một bộ gồm những hàm răng của một số người vừa đàn ông vừa đàn bà tai tiếng nhưng, theo cách riêng của của họ, cũng rất đỗi tài ba.
bt
Cứ mỗi tháng đến kỳ kinh nguyệt, nàng không thể đến lớp vì bị tôi tra tấn. Nàng chịu trận với những mảnh gương sắc nhọn cắt xé trong ổ bụng. Nàng trùm chăn, quằn quại. Những cô gái rình rập chung quanh. Giang mai? Lậu? Da liễu? Mụn rộp sinh dục? Họ xì xào.
Người làm vườn mùa thu
người làm vườn mùa thu
nhặt hoa tàn bên chậu rạn nứt
vẫn là điệp khúc rơi xuống từ vòm cây
những ngón tay héo gầy vì đã cố bám vào tự do
một tối xem tranh Van Gogh
rằng để đi bộ bình thường
hai chân anh không được cùng lúc nằm trên một đường thẳng
thơ cũng là dao động giữa trái và phải
Khúc ngẫu nhiên ♦ Tĩnh vật
Trên cánh rừng giác quan
ngồi nhớ tên mình một cách bất lực
nhìn cảm tưởng cũ ra đi cùng những bội âm buổi chiều
Trắng
Ngay cả đêm gọi lên
như một điều ước tối, cũng trắng;
và giữa giấc ngủ khi tôi trở mình
trong thời tiết những giấc mộng
trắng từ tấm trải giường
NGƯỜI ĐÀN BÀ NẰM
Tôi nhìn cái lọ Pénicilline trong veo một hồi lâu rồi bỏ vô giỏ xách. Trong đó có những con vật li ti đang ngọ nguậy; có con đen sì, có con …
THẾ GIỚI MỚI TƯƠI ĐẸP
Lời người dịch: Truyện ngắn “Thế giới mới tươi đẹp” sau đây được chúng tôi dịch từ nguyên tác Nhật ngữ “けがれなき新世界” trong tập truyện “Đường đến thiên đường” (天国からの道) của tác giả Hoshi Shinichi …
Một Ngày Khi Trở Về
hãy để cho dòng sông trôi qua ký ức tôi
dòng sông không có rác
những chiếc thuyền trôi trên mênh mông sóng nước
những chiếc thuyền mầu hoa mộc lan
“Đôikhibấtchợt”
“Đôikhibấtchợt” nhìn lui lịch sử thấy quá nhiều lịch rơi hơn trang viết. Sử gia tệ hơn thi sĩ, họ hân hoan loan truyền tin giả một cách thật. Thi sĩ thông báo tin thật một cách giả.
Te Amo
tôi phát hồi tưởng lại tiếng đạp
máy may
thời gian bấy giờ chỗ ngã tư bến vân đồn & cầu dừa
má ẵm tôi còn đỏ hỏn
Hoa Cúc Trắng
“Đếm đi,” lão bảo tôi. Căn hầm ẩm và tối. Chung quanh chúng tôi đầy những chậu hoa, thược dược, lay-ơn, cẩm chướng và huệ tây, màu sắc chúng lẫn cả vào nhau. Tất cả đều nhợt nhạt. Ngọn đèn nằm trên những chân kệ chống bằng gỗ trên bàn. Sau lưng tôi là những bậc thang dẫn lên tầng trên, chỗ cửa tiệm. Cánh cửa ấy đóng kín. Lần nào xuống hầm, lão cũng luôn khóa cửa ấy lại. Tôi cầm tiền trong tay.
ÁN CHUNG THÂN
Người ta vạch ra một kế hoạch tỉ mỉ, đưa cho hắn khẩu côn 45 và bảo giết tên đồn trưởng. Hắn được dẫn theo ba người. Giờ ám sát vào trưa thứ bảy, lúc tên đồn trưởng thường ở nhà một mình, tưới hoa trên ban công tầng 13, uống nước và hóng mát.
Một góc Hà Nội
Tôi đặt chân tới Hà Nội vào một ngày tháng Năm 2018 cho một chuyến viếng thăm Việt Nam từ bắc xuống nam sau 43 năm xa cách.
Bích chương cờ quạt mừng 43 năm …
Có Thể ♦ Vuột ♦ Bầu Trời
có thể là một lá cờ đã chết
có thể là
lúc đói
tôi thèm nuốt cả thành phố, bóng cây, tiếng còi, lịch sử
nào đâu có gì khác biệt nơi đây
anh chẳng xé nát bìa sách khi ngốn hết câu chuyện bên trong
vì anh biết vật chứa đôi khi lại đẹp hơn thứ nó chứa đựng
anh lật ngược bìa vào trong và đảo trang cuối sách ra làm bìa
cũng như đôi khi ta cần biết trước kết thúc để quyết định có sống cuộc đời này hay không
Giấc Mơ Giao Mùa
Tôi đang chuyển hoá thành một nhành hoa
Trước khi lũ chim bay về
Giấc mơ của tôi đã sang mùa
Vạn vật dần bóc mình ra khỏi giấc mơ mùa đông lạnh lẽo.
đêm, rồi đêm,
chạy nhanh ngang qua biển
những băng đá run rẩy dưới ánh trăng
những ngôi sao dường như đốt cháy
những lỗ hổng trong bóng tối
VƯƠNG QUỐC ĐIÊU TÀN
Cái tựa đề “Vương quốc điêu tàn” có được là do tôi ngẫu nhiên đọc được trong tờ báo chiều hôm đó nói về một vương quốc điêu tàn ở Châu Phi. “Một vương triều rực rỡ đã suy tàn”. Bài báo viết như vậy. “Điều đó còn thê thảm hơn nhiều so với khi nước cộng hòa nhỏ bé vô danh tàn lụi”.
MUỐI NHẠT
Muối nhà Lâm nhạt thì nhà bên cạnh cũng nhạt, cả đồng muối An Hải cũng thế. Tiếng “muối nhạt” lan nhanh khắp vùng. Báo chí lại đưa tin kiểu nửa nạc, nửa mỡ: “Vấn đề trong cách làm muối ở An Hải.” Tức là muối An Hải đang có “vấn đề”. Thế là hỏng rồi…
NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 9)
Tôi không văn minh văn miếc gì cả. Muôn đời tôi vẫn là Thằng Bờm. Cũng như chị Dậu, muôn đời vẫn là chị Dậu. Nhưng tôi không ăn bánh vẽ như chị Dậu. Chị Dậu vẫn ngây thơ vác đơn đi kiện. Nếu là tôi, tôi cho nổ mìn nhà bọn ăn cướp. Đừng hỏi tôi tại sao vào hùa với bọn ăn cướp?

Bình Luận mới