Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Tạp ghi tháng Bảy
Ẩn dụ quả đã được sử dụng một cách hồn nhiên. Nói theo quan điểm “ẩn dụ ý niệm” thì người ta đã dùng ý niệm chiến tranh để hiểu ý niệm về đá banh. Chưa màu mè đủ, người ta còn dùng những ý niệm khác để hiểu đá banh, như ý niệm về ẩm thực chẳng hạn,
CHIM LẶN
Tôi cắm cúi bước đi, hoàn toàn không suy nghĩ điều gì cả. Nơi đây không có khoảng cách cũng không có cả thời gian. Ngay cả cảm giác mình tiến lên phía trước cũng không có nữa. Nhưng dù sao cứ phải bước đi thôi nhỉ. Và đột nhiên tôi thấy mình đứng giữa ngã ba đường.
cá voi mắc cạn
dưới mặt biển; đến giờ giấc trong ngày;
đến đêm trăng mới, đêm trăng đầy; đến
những bờ biển hoang tây
bắc. trong đêm vắng, hay ngày
Năm bài thơ tình
Em còn trẻ và em không thể biết
Người ta sống lại khi đã chết
Những người yêu nhau thường cách biệt
Những người ghét nhau ở bên nhau
Khớp nối khái niệm tròn
Người bạn đồng hành hồn nhiên lướt web
Mặc kệ ngày sủi tăm
Hoan hô chiến dịch giải cứu đội bóng Lợn Hoang thành công
Hình ảnh thuyền nhân chập chờn ký ức
Đích thực tù nhân
Người ngồi như khuyết tật bao giờ
Người ngồi vòng tay ôm lấy ngực
Người ngồi dưới bầu trời nghẹt thở.
Đừng hỏi người ngồi: người Việt Nam?
ĐÂU ĐÓ TRONG ĐỜI
Hôm nay chắc không viết về những cái ở gần mình- chẳng hạn như nhìn qua cửa sổ thấy trời xanh, mây trắng, hoa nở, vương vấn chút mưa hôm qua sót …
TRƯA TỚI XẾ CHIỀU
Có thể anh ta ưa Cioran ở chỗ nhà văn Đông Âu này cảm nhận về buổi trưa: Chỉ những ai cực kỳ yêu đời hoặc cực kỳ chán đời mới chịu được thời khắc giữa trưa. Anh ta mắc chứng mất ngủ, lại càng ưa Cioran với tình trạng nhà văn này cũng mất ngủ trầm trọng.
Tản văn
Bà cụ 100 tuổi mới mất hôm qua. Thực ra đấy là bà ngoại ta. Con chó đá ở đầu đình thở dài đánh thượt, 100 năm sao qua nhanh như chớp …
Tôi đi du lịch bụi ở Nhật
Từ sáng tới khuya, bất cứ lúc nào, vừa leo xuống các bậc thang dẫn vào thế giới ngầm dưới lòng đất, bạn sẽ thấy sự tất tả, bận rộn xuôi ngược của khối lượng khổng lồ những con người đang di chuyển nhanh như máy. Họ gần như chạy chứ không phải đi, từ ga này qua ga khác.
Thử Thôi
khóa facebook ngang tàng
loanh quanh vờ chém gió
bao buồn vui bỏ ngỏ
bên hông đời trống trơn
ĐƯỜNG BỜ BIỂN THÁNG NĂM
Mặc dù trước đây tôi chưa từng nhận ra nhưng trong lòng phố không khí đang mất cân bằng. Cứ đi khoảng mười mét là nồng độ không khí lại trở nên khác biệt. Trọng lực, ánh sáng và độ ẩm khác đi. Tiếng bước chân trên con đường nhẵn bóng cũng khác. Ngay cả thời gian quả thật cũng trở nên mất quân bình như cỗ máy hao mòn cũ kỹ.
BẢN CHÍNH
Không thể chối cãi niềm đắm đuối mê say giữa nàng với Vũ Anh, nhưng nàng đã nghĩ, đó là một thứ tình vượt khỏi tình bạn thông thường, mà vẫn chưa phải là tình yêu. Tiếng “yêu” từ Vũ Anh làm nàng thấy sờ sợ. Từ xã hội chung quanh, trong phim ảnh sách báo nàng xem đọc, nàng chưa bao giờ được nghe, nhìn hai người đồng phái nào nói yêu nhau
Chiều trên Vũng Rô
trên bìa vực giấc ngủ bóng
tối đổ xuống nhanh thầm bên
tai gọi tên những vùng đất
mất dần
đồng lõa của lặng im
bạo lực tràn lan ngoài phố
trong con hẻm mù
mắt nhắm và tai điếc
máu em sẽ
đổ xuống
NGƯỜI CON GÁI CÓ MÓNG TAY SƠN ĐỎ GẮT
Tôi lúc đó mới có thì giờ quan sát kỹ hơn. Cô ta trông không có vẻ gì là từng trải hay đã làm nghề này lâu. Cô ta có một hàm răng đẹp, những chân răng trắng và đều. Bàn tay có những ngón hơi thô, móng cắt ngắn, sơn màu đỏ gắt. Cô ta có bộ ngực thật đẹp, nhấp nhô theo mỗi nhịp thở. Chiếc mành trúc xao động
Biển San Hô -7
Ðường nhận ra lần đầu tiên anh mới nghĩ đến đàn bà và trẻ em trên tàu. Suốt thời gian từ khi đụng san hô anh gần như không chú ý đến họ, chỉ lo cho riêng sinh mạng của mình và đứa em. Trong sống chết, con người trở nên ích kỷ. Ðường đã biết mà không ngờ chính anh cũng tàn nhẫn với đồng loại. Nước biển mỗi lúc một lạnh,
Biển San Hô -6
Tiếng la hét của đám người đi bè vang vang, không có tiếng dội, chỉ có tiếng sóng từ xa trả lời. Tiếng sóng mỗi lúc một lớn dần, gầm gừ, rồi sầm sập trong đêm.
“Có sóng, Ðường ơi… Sóng…”
Dzũng và các bạn anh nghe rõ mồn một tiếng sóng lớn dập vào bãi.
“Có sóng tức là có bờ…”
Ngày Lễ Cha, Hai Vì Sao
Tiếc thương không phải là cảm xúc u buồn, trái lại nó có thể làm cho tình yêu sáng lên, trở nên sâu thẳm vững bền. Tiếc thương là một hành động, là tấm gương chiếu rọi bất ngờ, thách thức
Biển San Hô -5
Về sau, mỗi sáng mở mắt dậy đều có vài người chết vì kiệt lực, vì xuống tinh thần, hay do rơi ngã xuống biển chết đuối ban đêm, nó không buồn ra xem nữa. Tuy nhiên Biên bị ám ảnh bởi hai cái xác của một ông già và một đứa bé cùng chết trong lúc động kinh. Cái bụng của ông già Tàu chướng lên như phụ nữ mang thai trong khi xác của đứa bé teo lại. Gia đình chủ tàu thắp nhang khấn vái liên tục, mùi nhang u uất phả từng lúc trong khoang
(chuyện chụp& chép.) chúa nhật,
Quả là, dần dà tôi chẳng còn ý thức gì nhiều, nhất là, về mảng thời gian, tôi nhận thấy, mình càng ngày càng tỏ không mấy quan tâm tới thời gian …
cảm nghiệm từ chữ
chữ trong trong họng trào ra
nằm úp mặt xuống cỏ
ngửi mùi cầu vồng âm bản
mây bay luân hồi cổ tích

Bình Luận mới