Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Nào chốn bình yên
không chỉ mình tôi vọng động đi tìm
ai cứu cuộc cười tắt lịm
nở trên môi triệu con tim
xa, tôi nghe tiếng chim nghìn kêu rêu
Cặp đôi giáo hoàng (kỳ 3)
Benix:
Benix: – Tôi rất buồn, thưa Ngài! Chúa Thánh Thần sai khiến chúng ta tự tìm kinh nghiệm của cuộc sống vợ chồng, chỉ trong vòng 24 giờ … chỉ có một bữa ăn chung, vậy mà chúng ta vẫn không làm được suông sẻ. Chúng ta làm sao hiểu được tất cả những khó khăn của các cặp vợ chồng sống với nhau, từ năm này qua năm khác, cả đời, cho đến chết.
Cặp đôi Giáo hoàng (kỳ 2)
Facisca: – Nếu ăn chỉ để sống, tại sao chúng ta có nhu cầu khoái khẩu: ăn nhiều, và ăn ngon? Nếu làm tình chỉ để có con, tại sao Chúa tạo ra cơ thể con người có thể làm tình nhiều hơn những lúc có thể có con? Người nam có thể làm bất cứ lúc nào, cả người nữ cũng gần như thế.
Cặp đôi Giáo Hoàng (kỳ 1)
Benix: “Ngài nói phải. Ngay cả linh mục, phụ nữ cũng không làm được, huống chi là giáo hoàng. Mary đúng là mẹ Chúa Giê Su, nhưng Bà không thể là Giê Su. Phụ nữ có thể đẻ ra đàn ông, đẻ ra linh mục, đẻ ra giáo hoàng, nhưng họ không thể là đàn ông, là linh mục, hay là giáo hoàng.”
một triển lãm, đôi cá nhân
tam giác ngửi đầy mùi nắng, những tia nắng vùng vịnh nơi một mạng người chỉ vài đồng yen.
màu đỏ câm, màu đỏ vô nhiệm vụ, màu đỏ tên Đê
Tôi là một chiếc máy tính… ♦ Thời gian này, tôi bị đánh cắp…
Những ngón tay gấp tôi thành hình chai nước
Tôi thấy cổ họng mình đang khát đến cháy khô
Những ngón tay lại gấp hình trái táo, nhìn tựa như khuôn mặt của tôi
Tôi muốn uống được chai nước lúc nãy nhưng cái chai rỗng không
Vào mùa hè
những sinh vật phù du làm cổ họng chúng ta ngứa ngáy
có thể, vào lúc nào đó
với thanh quản bị đứt, và tay chân mọc đầy vẩy
chúng ta đã bơi được một hải trình dài
ngày mai của nơi chốn ám muội không ngờ
em nghịch ngợm bứt lìa ánh sáng chảy ra từ những ngón tay
ném thẳng vào vách thời gian ngân vang lung linh sắc giới
tôi lom khom quỳ mọp cúi đầu sát trên hai bàn tay ngửa
Người Tình Ký Ức
Chàng có lắm người tình. Tôi là một. Vợ chàng biết rõ tôi, và lâu lâu cũng nổi cơn nhưng không đến mức phải đánh ghen hay hạ nhục, như mụ thường xử các ả kia. Vì tôi biết phận mình, tôi xuất hiện và rút lui đúng lúc đúng chỗ.
Em đẹp, lẳng lơ nhưng bịa chuyện. Một lần chàng buột miệng.
Tôi là một chung cư
Cứ tưởng tượng tôi là một chung cư, tôi gom mọi người vào đấy. Tôi là chung cư, tôi đã hụt hơi khi nghĩ đến cảnh này.
Khi tôi đứng co một chân, đó là kiểu …
NGƯỜI NÔNG DÂN XEM BẢN ĐỒ
Người nông dân ít học xem kỹ đường biên bản đồ các quốc gia trên bản đồ toàn thế giới. Thấy rõ tất cả các biên giới đều uốn lượn khúc khuỷu ngẫu nhiên như hình những con trùng biến hình Amip của bệnh kiết lị.
Tạp ghi tháng Bảy
Ẩn dụ quả đã được sử dụng một cách hồn nhiên. Nói theo quan điểm “ẩn dụ ý niệm” thì người ta đã dùng ý niệm chiến tranh để hiểu ý niệm về đá banh. Chưa màu mè đủ, người ta còn dùng những ý niệm khác để hiểu đá banh, như ý niệm về ẩm thực chẳng hạn,
CHIM LẶN
Tôi cắm cúi bước đi, hoàn toàn không suy nghĩ điều gì cả. Nơi đây không có khoảng cách cũng không có cả thời gian. Ngay cả cảm giác mình tiến lên phía trước cũng không có nữa. Nhưng dù sao cứ phải bước đi thôi nhỉ. Và đột nhiên tôi thấy mình đứng giữa ngã ba đường.
cá voi mắc cạn
dưới mặt biển; đến giờ giấc trong ngày;
đến đêm trăng mới, đêm trăng đầy; đến
những bờ biển hoang tây
bắc. trong đêm vắng, hay ngày
Năm bài thơ tình
Em còn trẻ và em không thể biết
Người ta sống lại khi đã chết
Những người yêu nhau thường cách biệt
Những người ghét nhau ở bên nhau
Khớp nối khái niệm tròn
Người bạn đồng hành hồn nhiên lướt web
Mặc kệ ngày sủi tăm
Hoan hô chiến dịch giải cứu đội bóng Lợn Hoang thành công
Hình ảnh thuyền nhân chập chờn ký ức
Đích thực tù nhân
Người ngồi như khuyết tật bao giờ
Người ngồi vòng tay ôm lấy ngực
Người ngồi dưới bầu trời nghẹt thở.
Đừng hỏi người ngồi: người Việt Nam?
ĐÂU ĐÓ TRONG ĐỜI
Hôm nay chắc không viết về những cái ở gần mình- chẳng hạn như nhìn qua cửa sổ thấy trời xanh, mây trắng, hoa nở, vương vấn chút mưa hôm qua sót …
TRƯA TỚI XẾ CHIỀU
Có thể anh ta ưa Cioran ở chỗ nhà văn Đông Âu này cảm nhận về buổi trưa: Chỉ những ai cực kỳ yêu đời hoặc cực kỳ chán đời mới chịu được thời khắc giữa trưa. Anh ta mắc chứng mất ngủ, lại càng ưa Cioran với tình trạng nhà văn này cũng mất ngủ trầm trọng.
Tản văn
Bà cụ 100 tuổi mới mất hôm qua. Thực ra đấy là bà ngoại ta. Con chó đá ở đầu đình thở dài đánh thượt, 100 năm sao qua nhanh như chớp …
Tôi đi du lịch bụi ở Nhật
Từ sáng tới khuya, bất cứ lúc nào, vừa leo xuống các bậc thang dẫn vào thế giới ngầm dưới lòng đất, bạn sẽ thấy sự tất tả, bận rộn xuôi ngược của khối lượng khổng lồ những con người đang di chuyển nhanh như máy. Họ gần như chạy chứ không phải đi, từ ga này qua ga khác.
Thử Thôi
khóa facebook ngang tàng
loanh quanh vờ chém gió
bao buồn vui bỏ ngỏ
bên hông đời trống trơn

Bình Luận mới