Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
đẻ sách – chương 3: diễn đàn tóc (kỳ 3)
Như thường lệ, lưỡi luôn tận tụy với bất kỳ những gì không là nó. (Lưỡi chỉ phản bội lưỡi mà thôi!). Không sao. Hiện tượng tận tụy nào đó của kẻ bản chất không trung thành rất cần cho các thi sĩ. Lưỡi là gì? Lưỡi, thực ra, là cái bút của thân thể lên trang đời. Bút và các phương tiện tương tự trước và sau nó – từ cây que, lông ngỗng đến mouse – xét cho cùng là các biến thể lưỡi.
NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 6)
Ở gallery của Lý Hoàng Hoa, tôi gặp Thời Vụ trong tư cách của người cắt băng khai mạc cuộc triển lãm đồ họa tranh cổ động thời kỳ trước 1954.
Tôi nói …
Cái mũi ♦ Trên phía ngọn cây ♦ Một hình dung… ♦ Bạn cũ
Cái mũi cao quý không mọc trên khuôn mặt người
Mà mọc trên thượng tầng không khí
Thở ra những làn hơi thanh sạch nhẹ nhàng
Bà Dalloway và bộ đồ phi hành gia
Những suy nghĩ quái gở của nàng
không cứu chuộc được buổi chiều buồn tẻ của tôi
nên như bà Dalloway, tôi mua tặng nàng bộ đồ phi hành gia
Tận thế
con chó đực đi quanh hàng rào vào chiều xẩm tối
sương mờ mờ và gió lạnh căm khiến ta muốn khóc
cơn giận thượng đế kéo dài
Cụ thể của một bài thơ
lúc ngôn ngữ quậy phá không ngừng, tôi bỏ mặc căn phòng
ra ngoài thành phố, tôi bỏ thành phố
đi về trước mặt, rồi tôi bỏ
buổi chiều thành buổi tối, và con đường ngắn nhất
Nỗi Khát Khao Trong Lòng Tên Thảo Khấu
Tôi vẫn nghĩ trong cuộc sống những điều cần nói, phải được nói ra; nếu ta cất giấu chúng trong trí nhớ chúng sẽ thấm vào tâm tư, lâu ngày đọng lại thành một cục bướu độc.
Bao nhiêu năm tháng, tôi chờ mãi cái ngày cha tôi mắng tôi một lời để tôi nhẹ lòng.
NGUYÊN LÝ ARCHIMÈDE
Khi cặp sinh đôi hãy còn bé tẹo và khi Michela làm mấy trò ngốc nghếch như tự gieo mình xuống cầu thang trong cái xe tập đi của nó, hoặc nhét hạt đậu bo (petit pois) vô mũi đến phải đi cấp cứu để người ta dùng kẹp đặc biệt gắp ra, thì bố của hai đứa bé quay sang Mattia, đứa đầu tiên chui ra khỏi bụng mẹ…
đẻ sách – chương 3: diễn đàn tóc (kỳ 2)
Trang giấy của Nhà thơ Tự-ăn-tóc trở mình, bắt đầu lại muốn cong cong. Chúng nói với nhau lần thứ 101, tất nhiên bằng ngôn ngữ của giấy (đừng nhầm với ngôn ngữ trên giấy!): “Thiệt không gì ngán bằng việc phục vụ các tay chủ đã hiền lành lại chậm lụt.” Ngón tay út nhà thơ bèn buông các sợi tóc và khỏa thân trong không trung…
Khái niệm 10 ♦ Khái niệm 12
em thắp lên ngọn lửa nấu chín mùa Thu
bày biện buổi ăn với người đi vắng
ngoài ô cửa những hàng cây kí họa cuộc quang hợp
mùa huy hoàng của ảo ảnh vĩnh cửu.
nhập nhằng khái niệm về đàn bà ♦ đã thấy tôi…
mắt khép hờ chăng riêng chung hơi thở
hồn bay bổng tràn lửa khuya cháy tàn trò ngu dại
thiên niên kỷ cũ mèm sao cứ phải khát thèm xiềng xích chung thân
với khái niệm nhập nhằng em luôn trong ta
đất ♦ cánh đồng ♦ đánh vần
những hột cát nhiều hơn
đi một ngày không lấm chân
tối về hai bàn chân phủi với nhau rồi ngủ
cũng khó nhọc nuôi nổi những củ mì hột lúa
NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 5)
Tôi nhìn thấy phía trước, 15 năm sau.
Trong một nhà hàng Ý. Bất chợt một cô gái khá đẹp gọi “Anh” trong lúc tôi đang len qua các dãy bàn đến chỗ toilet. Tôi nhìn …
NGÀY VUI VỘI TẮT
Tôi gặp Vi Diệu trong một hiệu sách quốc doanh gọi là Hiệu Sách Nhân Dân. Tôi vào đó để mua bộ sách Lê-nin toàn tập, gồm mấy chục cuốn, giấy trắng mịn mỏng như giấy sách Kinh Thánh, những người mua giấy cân kí trả giá rất cao, gấp nhiều chục lần giá mua từ Hiệu Sách Nhân Dân. Với tiền bán bộ sách này, tôi có thể chi tiêu rộng rãi cả tháng, nên tôi cố mua bằng được
MƯA TRÊN LŨNG LÁT
Vì sao không cầu cơ hay hầu đồng múa bóng gọi vong, mời các ngài đại văn hào, thi sĩ, nhạc sĩ về cùng đàm đạo cho rõ nguồn cơn chứ lời con đĩ ngựa nào có giá trị gì? Thật khó quên cái phim ma của Mỹ ra rạp đầu thập niên 90 hồi thế kỷ trước, trong đó Demi Moore thậm chí còn nhẩy đầm mùi mẫn với linh hồn người chồng đã chết là Patrick Swayze mượn xác cốt Whoopi Golberg. Ma quỷ xem phim này phải gọi là thích mê!
CÂY CÔ ĐỘC
Cách đây ba mươi mấy năm, tôi đã viết về cha tôi như thế. Cảm xúc từ một đêm rất khuya đi ngoài ban công nhìn vào bàn làm việc cha bên cửa sổ còn ánh đèn, in trên gương mặt xương nét sầu muộn cô độc. Khi đưa cha đọc, ông bảo, sao tứ tuyệt mà con để thất niêm luật thế…
NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 4)
Tôi nói, “Anh nghĩ tinh thần quốc gia sẽ đến một lúc trở thành lỗi thời.”
“Với nhiều người thì tinh thần quốc gia đã thực sự lỗi thời. Bởi tinh thần quốc gia chỉ là một chiêu bài dễ kiếm ăn nhất cho bọn buôn máu người.” Cô nói.
Sự khởi động nhọc nhằn ♦ Mộng Kôn Giang
Tôi nhìn thấy hỏa ngục trong tim em
Máu chảy thành những ngọn đồi
núi lửa
Tôi nhìn thấy trong mắt em
Những hồ thu đầy ắp
trong chuồng mưa máu / in the pen of rain and blood
chiều mật độ phi thường xoay trục thành hình
phông chữ biểu bì xâm trên không khí tỳ vết
glow-in-the-dark insatiable boulder
the privatization of hope
Những câu cho mùa đông
Đêm nay khi trời trở lạnh
hãy ôn lại
mớ kiến thức, vốn chẳng là bao
ngoài âm khúc ngân lên tự xương
đẻ sách – chương 3: diễn đàn tóc (kỳ 1)
Các bác sĩ tỉnh Dharamphur (Ấn Độ) đã giải phẫu lấy ra cuộn tóc rối nùi như quả bóng nặng 1,2 kg từ bao tử của một thiếu nữ 16 tuổi. Suốt năm cô thường than phiền bị đau thốn bụng. Được biết từ thơ ấu, cô có chứng tật lạ đời: thường bứt tóc, bỏ vào mồm nhai nuốt. Cha cô nói: “Càng lớn lên nó mê ăn tóc nhiều hơn.
Em muốn nghe tiếng nước tiểu của anh
Thứ âm thanh nghe như tiếng nước đều đặn chảy không có điểm bắt đầu, không có điểm kết thúc với mức âm lượng không có điểm fade-in, không có điểm fade-out. Vì vậy, âm thanh này không nhất thiết là tiếng nước tiểu của anh, nó có thể là tiếng mưa rơi, tiếng thác đổ, tiếng suối chảy trong một khe núi, tiếng sóng biển… nó có thể là âm thanh của bất cứ nguồn nước nào
NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 3)
Thêm một người trong số những người tôi biết thuộc phong trào sinh viên tranh đấu trước 1975 vừa chết. Anh vốn là quá khứ và chỉ gìn giữ quá khứ. Vì …
Yêu
yêu những trang giấy không có chữ
như một mặt hồ phẳng không nói gì hết
không ẩn giấu điều gì hết
Tớ tịnh khẩu ♦ Phận Thúy Kiều số Tố Như
Xếp hàng thẳng băng
tuần tự (khiếp, kỷ luật Đức!)
sau rèm cửa xanh
những văn bản Truyện Kiều các kiểu
Đi tìm Dora Maar[1]
Thiết ngoặc lấy rồi nắm luôn những ngón tôi còn lại. Tim tôi bỗng lại dồn dập gõ trống, nhưng cả thân người ấm áp, dễ chịu. Thiết vuốt ve khuôn mặt tôi, kêu lên: đừng sợ. Tôi nghe hai chân mình như muốn rụng đi. Ừ, em không sợ. Nhưng vẫn run. Chúng ta sắp sửa làm gì đó? Chúng ta sắp sửa hết còn ngoan.

Bình Luận mới