Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 5)
Tôi nhìn thấy phía trước, 15 năm sau.
Trong một nhà hàng Ý. Bất chợt một cô gái khá đẹp gọi “Anh” trong lúc tôi đang len qua các dãy bàn đến chỗ toilet. Tôi nhìn …
NGÀY VUI VỘI TẮT
Tôi gặp Vi Diệu trong một hiệu sách quốc doanh gọi là Hiệu Sách Nhân Dân. Tôi vào đó để mua bộ sách Lê-nin toàn tập, gồm mấy chục cuốn, giấy trắng mịn mỏng như giấy sách Kinh Thánh, những người mua giấy cân kí trả giá rất cao, gấp nhiều chục lần giá mua từ Hiệu Sách Nhân Dân. Với tiền bán bộ sách này, tôi có thể chi tiêu rộng rãi cả tháng, nên tôi cố mua bằng được
MƯA TRÊN LŨNG LÁT
Vì sao không cầu cơ hay hầu đồng múa bóng gọi vong, mời các ngài đại văn hào, thi sĩ, nhạc sĩ về cùng đàm đạo cho rõ nguồn cơn chứ lời con đĩ ngựa nào có giá trị gì? Thật khó quên cái phim ma của Mỹ ra rạp đầu thập niên 90 hồi thế kỷ trước, trong đó Demi Moore thậm chí còn nhẩy đầm mùi mẫn với linh hồn người chồng đã chết là Patrick Swayze mượn xác cốt Whoopi Golberg. Ma quỷ xem phim này phải gọi là thích mê!
CÂY CÔ ĐỘC
Cách đây ba mươi mấy năm, tôi đã viết về cha tôi như thế. Cảm xúc từ một đêm rất khuya đi ngoài ban công nhìn vào bàn làm việc cha bên cửa sổ còn ánh đèn, in trên gương mặt xương nét sầu muộn cô độc. Khi đưa cha đọc, ông bảo, sao tứ tuyệt mà con để thất niêm luật thế…
NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 4)
Tôi nói, “Anh nghĩ tinh thần quốc gia sẽ đến một lúc trở thành lỗi thời.”
“Với nhiều người thì tinh thần quốc gia đã thực sự lỗi thời. Bởi tinh thần quốc gia chỉ là một chiêu bài dễ kiếm ăn nhất cho bọn buôn máu người.” Cô nói.
Sự khởi động nhọc nhằn ♦ Mộng Kôn Giang
Tôi nhìn thấy hỏa ngục trong tim em
Máu chảy thành những ngọn đồi
núi lửa
Tôi nhìn thấy trong mắt em
Những hồ thu đầy ắp
trong chuồng mưa máu / in the pen of rain and blood
chiều mật độ phi thường xoay trục thành hình
phông chữ biểu bì xâm trên không khí tỳ vết
glow-in-the-dark insatiable boulder
the privatization of hope
Những câu cho mùa đông
Đêm nay khi trời trở lạnh
hãy ôn lại
mớ kiến thức, vốn chẳng là bao
ngoài âm khúc ngân lên tự xương
đẻ sách – chương 3: diễn đàn tóc (kỳ 1)
Các bác sĩ tỉnh Dharamphur (Ấn Độ) đã giải phẫu lấy ra cuộn tóc rối nùi như quả bóng nặng 1,2 kg từ bao tử của một thiếu nữ 16 tuổi. Suốt năm cô thường than phiền bị đau thốn bụng. Được biết từ thơ ấu, cô có chứng tật lạ đời: thường bứt tóc, bỏ vào mồm nhai nuốt. Cha cô nói: “Càng lớn lên nó mê ăn tóc nhiều hơn.
Em muốn nghe tiếng nước tiểu của anh
Thứ âm thanh nghe như tiếng nước đều đặn chảy không có điểm bắt đầu, không có điểm kết thúc với mức âm lượng không có điểm fade-in, không có điểm fade-out. Vì vậy, âm thanh này không nhất thiết là tiếng nước tiểu của anh, nó có thể là tiếng mưa rơi, tiếng thác đổ, tiếng suối chảy trong một khe núi, tiếng sóng biển… nó có thể là âm thanh của bất cứ nguồn nước nào
NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 3)
Thêm một người trong số những người tôi biết thuộc phong trào sinh viên tranh đấu trước 1975 vừa chết. Anh vốn là quá khứ và chỉ gìn giữ quá khứ. Vì …
Yêu
yêu những trang giấy không có chữ
như một mặt hồ phẳng không nói gì hết
không ẩn giấu điều gì hết
Tớ tịnh khẩu ♦ Phận Thúy Kiều số Tố Như
Xếp hàng thẳng băng
tuần tự (khiếp, kỷ luật Đức!)
sau rèm cửa xanh
những văn bản Truyện Kiều các kiểu
Đi tìm Dora Maar[1]
Thiết ngoặc lấy rồi nắm luôn những ngón tôi còn lại. Tim tôi bỗng lại dồn dập gõ trống, nhưng cả thân người ấm áp, dễ chịu. Thiết vuốt ve khuôn mặt tôi, kêu lên: đừng sợ. Tôi nghe hai chân mình như muốn rụng đi. Ừ, em không sợ. Nhưng vẫn run. Chúng ta sắp sửa làm gì đó? Chúng ta sắp sửa hết còn ngoan.
Chuyến tàu cuối năm
ↈ
Ga nằm cách trung tâm phố cả hơn ba mươi cây số. Mùa đông, ngoại ô vắng vẻ, thị trấn thưa thớt dân cư. Hầu như bao nhiêu băng giá, sương sa đều đổ xuống …
BƯỚM XANH
Con không để mẹ nín thinh riêng tư. Nhiều khi con kéo mẹ ra khỏi những lo nghĩ. Nhiều khi con đánh thức mẹ từ mơ mộng. Thực sự trong trí óc non nớt của đứa trẻ bốn tuổi, con chỉ muốn biết vỏn vẹn hai điều về mọi sự: nó có mẹ nó không và nhà nó ở đâu. Con yêu, có phải con đang rất yên tâm có mẹ và một ngôi nhà ở Phú Nhuận để hai mẹ con trở về sau những buổi ứ hơi?
Tạp ghi tháng 9
Đọc Darwin, tôi thấy thích thú vì những phát hiện mới mẻ của nhà khoa học, nhưng buồn vì cảm thấy mình hoàn toàn…vô nghĩa. Trong cuộc t(b)iến hóa này, không có tôi, cũng không có chúng ta. Chỉ có sự sống và một diễn trình vô cùng tận. (…) Đọc Darwin, tôi cảm thấy mình đâm ra…vô ngã!
(…)
Cùng trong lúc đó, “Cặp đôi giáo hoàng” của tác giả Đinh Từ Thức đưa tôi trở lại “trần gian”, trở lại cái thế giới rất người, rất “ngã”. Với những vấn nạn hàng ngày nhức nhối.
Sau kỳ nghỉ
Mở cửa
để làm một kẻ thất trận trước ngôi nhà của mình
bóng tối đã là chủ nhân mới
đang nhảy nhót bài ca chiến thắng trên tủ, giường và bàn ghế
Được lục soát ♦ Tuổi thơ
Được lục soát là rất tốt
nó sẽ chứng minh
sự phấn đấu trong sạch
kể cả nhà vệ sinh.
nhân thân
trí mòn qua lỗ khóa thời gian
nhìn đâu cũng phiến mình run rẩy
cũng lũ tra tấn nguyên hàm bạo lực
nhốt người trong hộp sọ
từ hình tượng tròn vuông tam giác ♦ giấc mơ &…
thầy tu bắt đầu tụng niệm nhuần nhuyễn tròn vuông tam giác
phản kháng chửi tục khắp cùng
tổ tiên trở về mũi miệng luôn bịt khẩu trang
Coi bộ màu đỏ như nhau
màu đỏ nhan nhản. quành. khắp
ảnh hưởng nét văn hoá. cách trị vì
băng rôn chéo phố cũng đỏ mùi kích hoạt xảo ngôn
nhưng gốc gác nó và trách nhiệm không tuỳ
Để sống những ngày này
Tôi hằng nghĩ tưởng như Oscar Wilde
về những khoảnh khắc cuộc đời để sống với hiện tại
có quá khứ tương lai trong khoảnh khắc này.
Kẻ thứ ba
“Đã có ai gọi báo cảnh sát chưa? Thật là ác độc quá đáng.” Mấy chị em đưa mắt nhìn ra hồ cá ở sân trước, dưới ánh sáng ảm đạm của một bầu trời dày đặc những đám mây đen, xác những con cá Koi phềnh bụng lật ngửa, lềnh bềnh chết trôi xen kẽ giữa đám lục bình
Châu Long
Tại sao Dương Lễ không giúp Lưu Bình một cách bình thường. Không có con đường giản dị nào để cho cảm thông và yêu thương có thể từ tấm lòng này tới với một tấm lòng khác hay sao? Tại sao chàng phải nghĩ ra cái việc sỉ nhục Lưu Bình trước khi chìa bàn tay đỡ bạn.
NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 2)
Tôi đã từng ở nơi không mưa, không nắng, không ngày, không đêm, không tiếng động. Nhưng bóng tối tràn ngập. Đó là phòng biệt giam dành cho tù chính trị. Chỉ có một lỗ nhỏ để đưa cơm vào, nằm sát đất. Tiếng trái tim tôi đập, tiếng tôi thở là những âm thanh duy nhất để tôi thấy sự sống. Tôi đã ở đó không biết bao nhiêu ngày. Thời gian chỉ là khoảng trống.

Bình Luận mới