Những suy nghĩ quái gở của nàng
không cứu chuộc được buổi chiều buồn tẻ của tôi
nên như bà Dalloway, tôi mua tặng nàng bộ đồ phi hành gia
để nàng quan sát hơi thở của mình
khi chúng đậu thành từng vệt
như đàn chim không thuộc về chốn này
thay vì bay, kiên trì bám vào bầu trời trong mặt kính
để nước mắt nàng không bị gió tước đoạt đi mất
cho tôi ngắm nhìn chúng từ bên ngoài chiếc mũ bảo hộ ấy
như suy tư về tàn tích một thành phố không tồn tại nữa
để tôi không thấy đường nét cơ thể nàng
như trái đất chìm vào bóng đêm khi tàu vũ trụ lìa xa
để chúng tôi không thể hôn nhau nữa
bởi bà Dalloway đã tự mua hoa tặng mình đấy thôi
ở đây nào có ai khác ngoài chính tôi
23.9.2018
.