nếu thơ là loài quỷ dữ
liệu tôi còn dũng cảm yêu nàng chăng?
còn mạnh mẽ nhìn nàng chạy trên một đường thẳng
không phải ngang mà là dọc
một hệ hình suy tư qua những niên đại của nỗi buồn
nàng đi trong không gian theo điệu vũ của thời gian
nàng chờ trong thời gian theo hoài niệm của không gian
vào thời trước công nguyên, nỗi buồn là chấm tròn trong lòng nàng
sang đến sau công nguyên, nàng là nỗi buồn phôi thai trong lòng chấm tròn
ngày nay, nàng sử dụng nỗi buồn như một dấu chấm để kết thúc mọi sự.
nếu thơ chỉ là linh hồn lạc loài
tạm bám vào tôi chờ luân chuyển sang kiếp khác
liệu tôi có đủ vật chất để kết dính nàng?
để nàng thôi rời rạc, để nàng không hư vô?
này đây da, thịt, máu, tim như bê tông, xi măng, cốt thép
liệu lấp đầy chăng khoảng trống nàng để lại dọc thân thể?
tôi chỉ có những ngón tay ngắn như một chiếc lược cùn
cố chải mãi cho suôn mượt mỗi dòng thơ nàng
để rồi thấy những từ, những chữ như từng mảng da đầu rơi xuống mỗi ngày
tôi nào muốn em tôi xơ xác thế
nàng tặng tôi dấu chấm vì nhiệm vụ bất thành.
.