Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
QUÀ TẶNG CUỐI NĂM-BÀI BẠC- ĐỒ GỌT BÚT CHÌ HAY LÀ MAY MẮN DO ANH WATANABE NOBORU MANG ĐẾN
Ba truyện chớp sau đây được chúng tôi dịch từ nguyên tác Nhật ngữ trong tập truyện cực ngắn “Khỉ Nam Mỹ ban đêm”(夜のくもざる) của nhà văn Murakami Haruki (村上春樹), do Nxb Tân Triều Văn Khố (新潮文庫) tái bản lần thứ sáu năm Bình thành 26 (2014).
HỖN MANG
Khi nàng hiểu ra đấy là vì tình trạng bất hạnh của mình, nàng lại càng bối rối hơn, vì nàng, nhân vật chính của câu chuyện bi thương, lại ít cảm xúc hơn họ. Nàng không biết phải cư xử ra sao cho đúng mực. Nàng có nên khóc hoặc tỏ ra buồn bã không? Họ rõ ràng tỏ ra không muốn thế, nhưng hình như họ đang chờ đợi điều ấy?
ổi, băng vệ sinh và bà
một trưa cuối tuần, tuổi 16
tôi đi chợ về
đặt hộp băng vệ sinh trên bàn bếp
nhìn bà đang đứng lui cui vo gạo
trở lại m. từ d.
đi qua cồn lạp với mình
dang tay ôm được thùng thình áo mây
lụng. muồi. nghe trái chín cây
dưới chân cồn lão bay đầy sắc hương
chùm thơ điên đầu năm
vào viện hiến tinh trùng
ai dám nói là tà dâm
từ ngân hàng quý tộc
những đứa bé trong ống nghiệm chào đời
Trăn trở cuối năm
cường độ của bạo lực bão hòa trong ánh mắt
mồ hôi thẩm thấu từ hai thân người hực lửa
mặt trời và mặt trăng chưa tìm ra điểm hẹn
mùa đông rã mục
Kinh buồn
Ngoài đêm, mưa đã bắt đầu đâm rễ
Lòng phố đen
Chảy theo dòng thao thức
Tôi đã khấn ba lần trước đoá hoa cúc,
Một nhiệm vụ bất thành
tôi chỉ có những ngón tay ngắn như một chiếc lược cùn
cố chải mãi cho suôn mượt mỗi dòng thơ nàng
để rồi thấy những từ, những chữ như từng mảng da đầu rơi xuống mỗi ngày
ĐỐI XỨNG
Bà đưa tay đón lấy cái thẻ ghi nhớ còn để trống mà bà chuyên viên chìa ra, ghi vội vài hàng chữ, không một chút đắn đo. “Điều mà tôi gọi là tình yêu chính là kết quả của sự diễn dịch của riêng tôi đối với một thực tế mở rộng cho bất cứ một sự diễn dịch nào khả dĩ. Tôi cho rằng thực tế đó là biểu hiện của một tình yêu, và háo hức đáp lại bằng tình yêu của chính mình.”
đội lốt
em nghiệm cuộc đời em biết, khi người ta khổ quá rồi, thì mọi chuyện cứ như là chuyện của ai đó chứ không phải của mình. Y như mình đọc tiểu thuyết của ….Dương Hà vậy thôi.
Có một phạm nhân ở giữa chúng ta
Gã là một thứ nhân viên thực thi công lý trong cái quán ăn bé nhỏ của tôi. Thời gian làm việc ở đây, dù không làm được chuyện lớn nhưng gã đã rất giỏi trong việc làm lớn chuyện. Gã còn là sinh viên. Gã là đứa huyênh hoang là sẽ vào trường luật. Gã khoe đang luyện thi L.S.A.T. Hẳn đây lại là một trong những dịp mà gã tin là cơ hội cho gã học hỏi và áp dụng những điều đã học được.
Sự chờ đợi của thời gian
kim giây đã đi từ nửa bán cầu phải sang nửa bán cầu trái
những con chim đã kịp bay từ cành cây trước tiệm karaoke
sang bàn tay vươn ra từ nhánh cây già đứng trước khách sạn năm sao
Thời phán xét
Tôi viết cho thời đại chong chóng này, mong nó quay chậm lại
tôi viết cho sóng vầng trăng và những tài nguyên nô lệ
đang cạn dần trên đĩa, trong tim.
tuyệt vọng & trật tự khôi hài
lời hùng biện khàn đục lóe chớp tia sáng màu máu
khi ấy, hình nộm bằng giấy vỗ tay chim mồi
tham ác đã thắp lên trong hai mắt u ám
xứ hanh ♦ nô-en 18
gió thổi từng mảng da khô
rớt xuống hồ dị ứng
thời tiết như một vệt mực leo thang
tôi bơi trong chiều cao núi đứng
Lễ hội hoa đèn rực rỡ
lưỡi gươm hiệp sĩ treo lủng lẳng sau khung kiếng
cạnh sợi dây thừng sẵn sàng thắt cổ những người ngay thẳng
mùa đông có những con sâu nằm yên
gặm nhấm nỗi buồn quê hương tù ngục
Đó cũng là một đại bi kịch
Làm thơ lục bát
giống như cho người ta
ăn đường phèn
những người bị tiểu đường
Đá Cũng Xôn Xao
Tôi muốn mắt tôi trong mắt em
Thì thầm bên tai lời dịu êm
Muốn được vuốt ve làn gió mới
Và nghe nỗi đau tình trong tim
Ngôi Thánh Đường xây chui lâu nhất thế kỷ, Sagrada Família
Ngôi Vương Cung Thánh Đường Sagrada Família lừng danh ở Barcelona, Tây Ban Nha vừa được chính thức cấp giấy phép xây dựng vào tháng 10 năm 2018, đánh dấu 136 năm xây cất bất hợp pháp.
đẻ sách – chương kết – kỳ 2
Và do đấy, cái cuộc cách mạng trường kỳ Không Ăn Thịt Người Đẻ Sách từng xảy ra ở Việt Nam với khai mở là phong trào Thơ Mới, sau được nâng thành các khuynh hướng, chủ nghĩa như Sáng Tạo, Nhân Văn – Giai Phẩm, Hiện thực Xã hội chủ nghĩa và Đổi Mới chỉ có thể là màn đầu trực tiếp cho một cuộc cách mạng Ăn Thịt Người Đẻ Sách đã và đang được thực thi.
Tuyên ngôn của Chủ Nghĩa Ăn Thịt Người Đẻ Sách (1) – chương kết – kỳ 1/2
Tất cả những trào lưu văn học, từ trước tới nay, đều do thiểu số văn nhân thực hiện, hoặc đều mưu cầu lợi ích cho thiểu số văn nhân. Cao trào Ăn Thịt Người Đẻ Sách là một phong trào độc lập của khối đại đa số các loại nhân, mưu cầu lợi ích cho khối đại đa số các loại nhân. Giai tầng Ăn Thịt Người Đẻ Sách, tầng lớp tận cùng dưới đáy của văn học hiện tại, không thể vùng dậy, vươn mình lên nếu không làm nổ tung toàn bộ cái thượng tầng kiến trúc bao gồm những tầng lớp cấu thành văn học.
Chiếc Hôn
Cô con gái thứ ba nghĩ ra trò chơi mới cho bố. Cô lấy chiếc khăn mềm của em bé, che mắt ông lại, và dẫn ông đến giữa phòng. Đám phụ nữ vỗ tay. Đám đàn ông ngồi xuống. Ông bố giả bộ như không hiểu đám con gái tính giở trò gì. “Cái này thế nào đây hở mẹ mày?”
Đêm gió linh hồn về… ♦ Trong rừng cây du thủ
Con tắc kè hiện diện khắp nơi
Đáy của đáy và đỉnh của đáy
Nơi những kẻ làm trò ảo thuật
Đã tạo ra ngọn lửa, bản kinh đêm không cháy
Tìm một màu xanh
ta ghì sát em
tìm mãi không ra một màu xanh trên bức tranh người đàn bà nằm ngửa
chưa bao giờ ta gần em như hôm nay
Lá thư của nàng
Nàng sẽ gửi tôi một phong bì
Vào sáng thứ hai lẽ ra thuộc về cuối tuần trước
Bức thư bên trong sẽ đến sau
Vào tối chủ nhật lẽ ra thuộc về đầu tuần kế tiếp
ĐỀN BÙ
Anh là người leo cầu thang chuyên nghiệp. Không ai hiểu điều đó. Đối với người khác, cầu thang là cầu thang, một đoạn đường bắc đến một căn phòng, một nơi chốn của ánh sáng hay bí mật phù du nào đó. Nhưng đối với anh chính bản thân việc lao cầu thang là tất cả
LŨ VƯỜN XUÂN
Biển đen một cách đậm đặc. Khoảng cách từ bãi cát xuống biển đêm nay bỗng xa vời vợi, tựa như từ một mỏm núi ngó nhìn xuống dưới vực sâu. Hàng trăm, hàng ngàn người vừa ồn ào, vừa im lặng, đứng nhìn mảng nước đen khổng lồ dàn trải ra phía dưới, như sẵn sàng nuốt chửng lấy bất cứ ai sẩy chân rơi xuống
ĐÃ QUA RỒI MỘT MÙA ĐÔNG
em đi xe lăn mà vui
lăn đi em nhé cho đời bớt đau
tôi đưa em ra vườn sau
để nhìn lại mấy luống rau em trồng

Bình Luận mới