Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Formula 409®
Ai đang viết một kịch bản phim mang tên Sân Khấu của Sự Biến Mất phải hoàn tất vào mùa hè năm tới. Nhưng cả tuần nay Ai phải đối phó với lũ bọ nhặng đang sinh sôi trong căn hộ.
Thị Trường Suy Thoái
Nếu như thị trường không hiện hữu nữa, liệu có ai nhớ nó không? Liệu có gì khác biệt không? Có ai thực sự quan tâm đến thị trường, ngoài việc họ có thể kiếm tiền từ nó?
Tôi không muốn gặp ánh mắt những bà mẹ nghèo … / I want to unmeet the eyes of mothers ….
Kundera bảo rằng đời lưu vong nhẹ khôn kham nhưng tôi nghĩ nó là một trĩu nặng bủa vây bởi nhẹ hẫng, để giúp kẻ lưu vong nổi trôi không bị chết đuối và cũng không bao giờ dám nhìn lại. Lưu vong là sự diễn lại liên hồi cảnh tượng Pietà trước ánh mắt hai chiều của thần Janus. / My favorite Czech writer thinks of exile as an unbearable state of lightness. I think it’s heaviness enshrouded in lightness, so the exiled can float, and not look backward ….
dẫu gì, Goldilocks, thể quên
họ tìm thấy bài điếu văn thiếu tháng
những mảnh vụn chuyến bay hàng không Mã Lai
dấu chứng tập đoàn láng giềng hiện từ dòng nước luân lưu trên sao Hỏa
Tiếng gọi… ♦ Khi một bài thơ… ♦ Những ngày…
Nó luôn thật, tôi đôi lần giả dối
Tôi luôn thật, nó nằm im
Nó tự do, tôi hèn nhát
Tôi khóc, nó trong ngăn tủ
Một Hitler Mới & Ranh Giới Mong Manh Giữa ‘Tại Sao’ và ‘Tại Sao Không’
Chúng ta đang cần một Hitler mới.
Để tôi giải thích: đây là một Hitler mới khác với Hitler cũ.
KẺ TẬT NGUYỀN BẨM SINH
Ông Đỗ, sau tràng cười kéo dài trong cổ họng, nói: “Con chó mà ông thích ấy là con chó nghệ sĩ, cũng là một kẻ tật nguyền bẩm sinh. Ông thấy nó tự phá cái đuôi của nó, tất nhiên là như vậy. Bọn nghệ sĩ chỉ tự hủy hoại chính mình chứ không hủy hoại ai khác…”
CỬA PHẬT
Oan ức tức tối ngày càng chồng chất. Lúc ấy Chín không biết căm hờn này sẽ lớn theo tuổi. Nó cũng hình thành nơi Chín một nhân cách: bo bo quyền tư hữu, lì lợm trong mọi nghịch cảnh nhưng lại hèn nhát tháo chạy trước bạo lực.
Đầu Người Đàn Bà Trong Chiếc Lồng Chim
Có lần ở đại học Long Beach, Chi đã diễn loại nghệ thuật này với cái đề tài Protection – Sự bảo vệ. Mở đầu, trên sân khấu, đèn tắt hết. Khán giả thấy một vật di động trong cái mùng. Lúc đó Chi dùng đèn pin soi cổ và mặt. Trông quái đản lắm. Có bốn người đàn ông mặc đồ đen lẫn vào bóng tối cầm bốn góc mùng
Một năm sau vụ án ♦ Nơi tôi chôn con mèo của tôi
Khi tôi đặt con mèo nằm xuống cái hố
Tôi đã đặt nó quay về phía hồ
Dáng nằm ngay ngắn yên tĩnh mãi mãi kể từ phút đó
Trước mặt tôi luôn luôn có hình ảnh của cái hồ rộng
Đêm mất ngủ
ly cà phê starbucks lành lạnh
vòng xoay của chiếc muỗng
hiện ra lắm chân dung quay cuồng
ngọt của đường, nóng của nước
trại xuyên á ♦ sinh kế ♦ tưởng thiệt ♦ đốt vàng mã
người ta đã phát hiện
một trại heo đã tiêm thuốc an thần
cho mấy ngàn con heo
mà chẳng phát hiện
Bóng đêm
Nhà thơ lớn mỗi tuần gửi cho cô một bài thơ tình. Cô thích lắm vì đa phần thơ của anh độc đáo ngay cả khi viết về thế sự vẫn có tình yêu ở …
nhớ nội!
ông tổ nhà tôi khá học thức
ai đến nhà
căn nhà rộng thênh thang (ông đều rót cho cốc trà!)
đấy là khoảng thời gian tôi còn ở cùng cô vợ thứ
Bốn bài thơ
Họ đang múa may và đưa sách ra chờ tôi ký tên. Tôi nói, Đây là những giờ tôi chưa từng sống, những vòng tròn chưa bao giờ đóng lại vì anh đã khoét trống trong mắt tôi.
Troyes, Cơn Mưa Sáng
Cánh cửa căn chung cư lầu một mở ra. Nhưng người đàn ông đứng ở ngưỡng cửa đón bọn tôi không phải là Lăng trong truyện dài Hợp Lưu. Không phải nhân vật nam được tượng hình vào độ tuổi sung mãn với thân hình lực lưỡng, đồi dào sinh lực…
Mừng Tết
Ăn tối xong, dọn dẹp cả rồi, vợ rủ chồng bàn chuyện Tết. Chồng co gối, khểnh một chân lên ghế, gác khuỷu tay lên gối, bàn tay xoay xoay cái tăm trong miệng, lấy lòng vợ một câu rằng…
Dưới vành môi
Dưới vành môi là cánh chim nâng bầu trời
để đôi tay hái những con sóng ròng ròng treo trong bóng tối
của con đường dẫn vào hư vô tìm những hạt ngôn ngữ
hội tế bần văn chương hiện thực xhcn [theo vndcch-wikipedia]
hội tế bần văn chương hiện thực xhcn là trung tâm bảo trợ văn học xã hội
là một căn nhà như nhà tình thương
là một khu như khu văn hóa
là một trại như trại phục hồi
[tôi đã đem mưa xuống vào buổi chiều]
tôi đã đem mưa xuống vào buổi chiều
khi mây đã ngừng trôi và mưa không rơi
tôi nghe những tiếng ì ầm của sóng vỗ
tôi nghe tiếng người âu yếm không tình yêu
Ngút ngàn
Nguyên lấy mấy cây nhang đốt lên cắm trước mộ Xuân. Mùi hương thoang thoảng và làn khói quyện tròn làm Nguyên bình tĩnh lại. Nguyên nhìn quanh. Trong đám lau sậy bên kia, có khuôn mặt nào đang ẩn giấu nhìn Nguyên không?
Nhìn Lại Tết Nhâm Tuất Năm Tôi 20
Vào năm 1982, tuy cô đơn và chưa hoàn toàn hội nhập vào văn hóa Mỹ, tôi lờ mờ cảm nhận rằng lưu vong, tỵ nạn, và tự do là những khái niệm rất kỳ thú, có thể sẽ là định mệnh văn chương mà tôi muốn theo đuổi lâu dài. Đó là thời điểm mà sự chưa biết/không biết rõ về mình chính là cứu cánh–một khái niệm thực sự đẹp mà về sau tôi mới nhận ra: nó giúp tôi xúc tiến chậm chạp nhưng chắc nịch.
TRẺ CON
Cả hai cô đều quen nói tiếng Anh và hầu như không nói tiếng Việt, sau khi bị cha mẹ bắt đi học tiếng Việt, sau khi nhất định, bằng đủ mọi cách từ la khóc đến năn nỉ, không chịu đi học nữa. Cô tóc đuôi ngựa ngẩng lên:
Thư viện mùa đông
Mỗi khi viết trong thư viện
tôi thường chọn ngồi nhìn ra hướng ga Lyon Part Dieu
tự hỏi nếu có bom nổ phía đằng kia
phù chú mùa xuân
mùa hở hang. nhìn
con mắt ngọ đăm chiêu
những tàng cây chúi nhủi. đất
kẻ nách bồng mọc lá đùm

Bình Luận mới