Bài đã đăng của Nam Nguyên
Tiếng gọi… ♦ Khi một bài thơ… ♦ Những ngày…
Nó luôn thật, tôi đôi lần giả dối
Tôi luôn thật, nó nằm im
Nó tự do, tôi hèn nhát
Tôi khóc, nó trong ngăn tủ
Tiếng kêu chiếc đồng hồ ♦ Cuộc chia ly
Đừng cho lũ mòng biển ăn bánh mì
Bạn phải mất bốn năm
Để nhìn đôi mắt chúng: đôi mắt của tự do
Đôi tay bạn: đôi tay của quá khứ
Một ký ức buồn ♦ Trong căn phòng trọ tám người ♦ Trước chuyến đi xa
trên vai túi hành lý ngủ mê
cố thoát ra khỏi vong bản tuổi mười sáu
bóng tối mềm như con rắn đỏ
cuộn mình cuối con đường

Bình Luận mới