Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Người Khách Hàng Năm
Anh ta đi lên, đi xuống, từ phòng khách, phòng ăn, căn bếp. Anh tự tung tự tác, cầm cái này, vứt cái kia. Cả căn nhà rối tung xoay tròn vì anh ta. Sự bất an từ nóc nhà đến nền móng nhà.
MÙA THU SAN FRAN…
bất kì kẻ lạ nào lọt vào quả thực không may cho kẻ đấy bởi tức khắc kẻ đấy sẽ cảm tưởng lạc vào khu rừng rậm một khu rừng chưa khai phá mênh mông trên sàn buồng luôn luôn một nồi canh cá cà chua thì là bất thần giở nắp nồi nhìn vào phải nói người ta lập tức nhận rằng trong đấy nom chả khác tranh jackson pollock
ca khúc ♦ buổi sáng
nốt giẫy chết cuối cùng
đè lên thân em
những đốm lửa bất hạnh
biết mình sẽ tắt khi nào
Những đỉnh đêm gió và cát
Ngày sau cỏ, hoa, một chớp biển đánh thức hi vọng vùng âm u
Trùng vây những mùa nối tiếp
Chợ cá, chậu linh sam, bóng râm lộc vừng
Chiều xám xẩm nồi cơm, những thiên thần thức dậy trong khói bếp
Trà đạo tốc hành
Tôi không hiểu có bao nhiêu cách uống trong trà đạo, chỉ biết khi xe phóng hết tốc độ lướt trên từ trường thì trà cứ rót không ngừng, nóng bốc khói, và tôi không uống được vì sợ làm đổ trà, phỏng tay. phỏng ngực; còn khi xe ngừng ở trạm thì những nghi thức đó cũng dừng lại. Cuối cùng tôi chẳng nhấp được ngụm nào.
CÂU CHUYỆN TRÊN XE LỬA
Hóa ra tôi lầm, người ngồi ghế phụ này mới tâm thần. Còn tôi có giấy chứng điên của Trại Thần Kinh Tâm Lý – Tổng Y Viện Cộng Hòa từ khuya rồi. Từ-khi-giã-biệt-con-đường. Mùa-điên-phía-trước-chiến-trường-phía-sau. D’Après Bùi Giáng.
Ngộm
Nhưng dù với phương cách nào đi nữa, tao không thể quay vai trở ngang, trái/phải, hay bước lui được. Hướng đi duy nhất làm được, vẫn chỉ là bước tới trước. Tao cảm thấy rất khó chịu khi chỉ được phép đi tới, thẳng, và bị đẩy. Sau khi quay đầu phải, quay đầu trái, tới trước một bước, hai bước, tao đứng lại.
đơn cử mùa hè
chiếc nồi đất. nộm gió. trưa hè
mùi ẩm thực lăm le chuôi kiếm
thần tượng hoang mang cái bóng đè
gối nóng lên đồi vú. rất mịn
Thăm cô ♦ Hoa cà tím ♦ Dơi
Khi đứng trên đê
Hai tay tôi đã nắm vào tay nắm xe đạp
Tôi nghe tiếng cô tôi bịn rịn trong bóng tối
Tôi mường tượng khuôn mặt vất vả
con tin
“Tướng Cướp Đù Mẹ Ác Ôn” – quả là một cụm từ nghe được. Có thể hắn sẽ phải tạo ra một họa kiểu với cụm từ ấy, chúng sẽ làm nổi bật điều hắn muốn nói.
HOÀNG HƯNG, NGƯỜI VỀ
Câu chuyện thay đổi, thời đại thay đổi, người làm chứng sẽ chết. Hoặc bị bắn từ phía sau trên đường về nhà. Hoặc chết già trong nhà dưỡng lão. Bạn chỉ còn lại lời kể, ngày xưa, nơi xa lạ. Và bạn bắt đầu nhớ lại tên người, địa danh, cơn đói, sự hoảng sợ, nhục nhã, căm hận. Khi cố gắng của bạn không thành công, chuyện kể đứt đoạn, bài thơ dang dở, người ngồi nghe tản mát, nghi ngờ.
Đừng nhìn vào chữ
Dần dần tôi có thói quen khi định viết một thứ gì quan trọng, dù nó là bài kiểm tra, đơn xin việc, đơn thôi việc, đơn ly hôn, tôi đều lấy thêm một tờ giấy. Tôi biết mình sẽ viết gì vào tờ giấy ấy. Đó là những thứ trên cái cốc và lọ sữa rửa mặt. Viết hết những thứ ấy ra, tôi mới bắt đầu viết cái mình cần viết: bài kiểm tra, đơn xin việc, đơn thôi việc, đơn ly hôn.
lắm tượng đài vớ vẩn trong tiệm sách trên mạng xã hội
người đàn ông dựng lên một tượng đài
giữa tiệm sách
trên mạng xã hội
người đàn ông đứng giữa ngã tư đô thị mới
lâu lâu viết lại thơ tình
Tù Và vang lên những con sâu bật dậy
những con voi rầm rập xếp hàng chờ hiệu lệnh đêm nay
hãy hái những vì sao tỏa sáng
rót những cốc đồng xanh mát lạnh
cho đoàn quân ra trận một mất một còn.
ĐỌC BÁO
Thế rồi, tôi đang cầm tờ báo trên tay thì có tiếng người ở ngoài cửa. Vì rất ít ai đến cửa sau nên tôi biết ngay là có điều bất thường, và tôi đoán không sai. Đó là gã đàn ông báo đăng vừa trốn khỏi tù hôm qua. Hắn muốn biết hắn có thể vào nhà, cưỡng hiếp và hành hung tôi một chút được không.
truyện chớp như quỳnh
Mụn như cỏ rác biến khỏi gương mặt người đàn bà, những gương mặt như người đàn ông và những gương mặt của đàn ông như đàn bà. Và lớp da ấy vẫn trên những con người ấy, những mặt nạ ấy. Tuổi đi qua. Thời gian đi qua. Mùa đi qua. Tâm hồn đi qua. Đời sống trôi. Và con người ngày ngày rửa mặt.
sinh huý
rồi đến hoài nghi trong bụng mẹ
mây bay lởn vởn gió tru gào
có ai biết được mầu an thế
đẻ ở lâm bồn sinh ở vai
remove the cocoon ♦ breath
phía bên kia
những tinh cầu tâm hồn cô độc
màn đêm
mở ra những vực thẳm vô hình
Những vật không cần thiết
Chẳng hạn ta có con cái, chúng lớn lên và ta đã chấp nhận điều đó, và rồi khi ta lục lọi trong kho và kìa, nó đó, đứa con đầu tiên, vẫn như ngày xưa – mới một tuổi rưỡi, vẫn chưa biết nói, thơm tho như bột yến mạch và xốt táo, khóc sưng cả mặt, thất lạc nhưng tìm lại được, đang chờ ta bao chục năm nay đằng sau cái rương đồ cũ trong kho …
Truyện Chớp Thu Phong: Tay Thầy / Hình Bóng / Cổ Tích
Trên đường, người mẹ chợt nhìn thấy con búp bê trên tay con trai, vô cùng ngạc nhiên: “Tại sao con giữ búp bê của em? Còn ngựa gỗ của con đâu?”
Hai giòng lệ đang tuôn xuống khuôn mặt cậu bé.
như thế đó, ở las vegas
trong không gian
chẳng cần áo quan
linh hồn bay lả tả
xiêm y vướng rải rác
mùa thu bắt đầu bằng những chiếc lá rơi
gửi tướng năm ♦ sáu tám (cũ càng)
em nằm ngó cực âm thầm
tuồng chí cốt sẽ gieo mầm canh tân
tôi xúc một xe xà bần
đổ quanh thân chắn chỗ gần chỗ xa
CHIẾC ĐỒNG HỒ BÁO THỨC
Bà bâng khuâng cố nhớ….Có, có , hồi đó, có lúc bà thấy trái tim bà ngưng đập, đó là lúc bà mới mất người yêu. Thỉnh thoảng bà cứ để tay lên ngực, tự nghe ngóng trái tim mình. Có lúc bà thấy ngực mình im ắng như một cánh đồng vừa cắt hết lúa.
nói với em một ngày mùa thu
tàn những cuộc vui giả tạo
bao hiền nhân cúi mặt, ngậm ngùi hóa đá!
tìm đâu ra
một nơi nào đó để con người còn phẩm giá
Phút cuối
Không còn nhớ bao nhiêu lần kim đâm tìm mạch máu. Tôi úp bàn tay lên má mình. Bất động, cứng đờ, lại buông ra, rơi xuống nệm. Tôi úp tay lên. Lẩn thẩn tìm mạch. Úp tay lên ngực, cảm được nhịp tim thoang thoảng. Máy oxy vẫn chạy, tiếng động duy nhất trong phòng. Lồng ngực không phồng lên xẹp xuống như trước.
Lưu Hiểu Ba – Bay trong cái chết
Sự độc ác và tàn nhẫn ngoi lên
huy hoàng giống như các kim tự tháp
mà sinh mệnh sụp đổ sâu thẳm
không nghe được chút vọng hưởng
sự tàn sát điêu khắc nên truyền thống của một dân tộc

Bình Luận mới