Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Đi về quận nhất
Thơ buổi thất mùa như rao vặt
Tâm tình như chuyện chó cán xe
Ngã năm ngã bảy tìm tức ngực
Đ.m. sài gòn
Bờ Bên Kia- Chương 15: Hỏa lực miền Đông
muốn tìm ai bên phía Đông này cứ tới Đồng Xuân Center mà hỏi. Đó là khu chợ trung tâm, niềm tự hào của cộng đồng người Việt gốc Bắc tại Berlin. Max thường nói đến nó như một trong những điểm nóng của thành phố về ẩm thực phương Đông, hàng hóa không nguồn gốc, dịch vụ massage, cắt tóc làm móng tay, dịch vụ chạy thuế chạy giấy tờ và cả môi giới tình dục.
Đêm thơm như yếm * Em hoa bìm bìm và tôi
Ngày áo em nặng trĩu gió mùa
nghe mùi dậy thì đầm đìa trên hai bàn tay
và hoa bìm bìm thứ suốt mùa đông trong lều cỏ của tôi
Dưới bóng cây cổ thụ * Lý tưởng
Bằng cách nào đó cây đã mọc trong thảm cỏ xanh cùng hoa mùa xuân dạo nọ và
lớn nhanh như một cây cổ thụ và
bóng tối của nó đã che khuất đi tất cả và
tôi đang nằm đây dưới bãi cỏ của sự úa tàn
VÂNG, "CUỐN THEO CHIỀU GIÓ"
Cô khinh bỉ tôi thiếu văn học không hiểu được cú tuyệt vời cuối cùng của sự cưỡng bức. Rồi cô lại hét to như thể chân lý:
– Anh là đồ hèn. Đồ chưa đọc “Cuốn theo chiều gió”.
Ghi chú
Ghi chú trong sổ tay
Biển chết – những con tàu mắc cạn trên bãi cát
Voọc chà vá bán đảo Sơn Trà nguy cơ biến mất
Người tù (囚) * Giọt nước mưa * Biển * Làng nhỏ
Xóm nhỏ có người tù
Tù chung thân biền biệt
Trẻ đời sau nghe nhắc
Nhưng không biết mặt mày
BUỔI CHIỀU CÓ THỂ
Anh cũng chợt hiểu bầu trời chiều nay, bầu trời lững-lờ-ngập-ngừng giữa có thể mưa và có thể không mưa. Bây giờ thì những hạt mưa phớt màu xám tro đang rớt xuống mỗi lúc lại thêm dày đặc. Anh hơi mất bình tĩnh khi cô-gái-áo-dài bước vào quán. Cô gái băng sang đường lúc nào?
hãy cùng phượt cách chảnh nhược tiểu
em đâu có biết đất nước chúng ta đẹp như chưa hề đẹp
mà Singápòre đã từng mơ mộng đẹp như Saigon
nơi mà đàn bò đã từng ao ước được một lần
ngày tàn của luật sư * nghe nhạc bolero
luật sư sắp phải về vườn
phen này thầy cãi cùng đường rồi nghe!
chỉ còn dáng đứng bến xe
Hai sợi dây * Mã vạch
Trong cơn phấn khích của mấy gã tiến sỹ
Có giọng nói the thé re ré như cắt cả màn hình
Lớp kính dày không đủ chắn lại cái mỉm cười đầy nham nhở răng lợi
Rất nhiều bài ca đang cố lấp liếm mọi đức tin và điều lãng mạn
Hoa * Sa lầy
tự do
những gương mặt của chúng tôi
đang chết dần trên thành phố
anh muốn xăm một cánh tay
với thật nhiều ngôi sao rơi
Muộn màng
Sau 49 ngày, chính quyền cho xây trên mảnh đất nhà San một tượng đài Tổ quốc ghi công để thờ các anh hùng liệt sĩ, người có công với nước của toàn Tiểu khu. Nhà San, trừ San, tất cả đều có tên khắc trên tượng đài.
Tôi bàng hoàng, không bao giờ nghĩ số phận của San lại có kết cục đến thế.
Chim Sẻ Xanh
Tớ vẫy tay, bơi trên vùng bao la của thế giới sau cơ thể. Màu xanh rót lên cao, và rồi, Tớ nhỏm dậy. Một cú tỉnh kỳ lạ trong tràng pháo tay của người nhà. Tớ bị nẫng khỏi cõi mộng mơ, chim sẻ xanh đã bay ra ngoài.
Những ngày sau, Tớ không ngủ lâu hơn một vòng kim đồng hồ. Sẻ xanh phía ngoài, Tớ cũng ở ngoài.
(anh biết, em yêu dấu*)
khoảng cách em bố trí bát cháo hoa
đĩa dưa món nhỏ- đến tôi là một khoảng cách
hun hút
thử hỏi không lạnh toát cả người sao được
Bờ Bên Kia- Chương 14: Phần Tận
Anni đang đứng bên bếp lò, loay hoay với cái chảo có vài miếng dồi rán. Cô mỉm cười ngập ngừng khi thấy tôi bước vào.
“Anh ăn sáng nhé, tôi còn một ít dồi tươi.”
Tôi ngượng ngịu lắc đầu. Chẳng ai bịn rịn ăn sáng với gái làng chơi bao giờ. Nhưng tôi mắc nợ Anni một đêm không mộng mị.
sự thật không lời
hội chứng cơn sốt âm thanh mùa hè
thinh lặng có phải là vận tốc của ký ức
vịn níu vào khoảnh khắc lòe loẹt những họa hình
hoàng hôn ở thành phố cửu phần * thơ ngắn * cách trở
thời sự
không có gì ngoài chuyện cũ
không có gì ngoài chuyện xưa
Trong giờ chết của Vua
Giã từ những tay chơi bài cào bằng
những tình yêu bốc hơi như xăng.
Lũ đàn em nịnh thần, tham, ác
vinh quang không vác nổi chính mình.
Bí ẩn tháng Giêng
Không một ai được châm chọc nhạo báng tháng giêng
phải trao tận tay tín hiệu khai sinh muôn loài
chùm chìa khóa bí ẩn có đủ quyền phép
mặt sữa
xúm nhau làm trò cứu cánh
những khuôn mặt bì bì búng ra sữa
rốt ráo chỉ còn lại hình ảnh con lừa
của buổi tâng công
TRUYỆN DỄ HIỂU
Trước khi vào điều trị ở bệnh viện tâm thần này họ đều là những thành viên tốt của xã hội.
Chỉ vì, sức khỏe của họ đã không chịu nổi lòng tốt của họ, nên đâu đấy trong sự thái quá của ý chí họ đã bị bệnh tâm thần. Nhưng thôi đó là chuyện cũ kỹ, chuyện của trước kia, còn bây giờ thì ổn cả rồi.
Một ngày của Cười
Như mọi lần đến gần ngày đến tháng, chị giận giữ, xa cách. Nhưng có một lần, chị cười từ sáng. Lúc bọn trẻ ngồi ăn bánh mì và chuẩn bị đi học sau đó.
Những giọt đắng
Những con cá hiền lành bơi. Tị nạn. Cá chim trắng
Dòng Cửu Long hấp hối. Ná thở. Cạn dòng.
Một thường dân nhặt nước mắt tổ tiên góp lại thành cây lúa. Lặng im. Chìm trong ru ca. Bài ru ca của thuốc diệt côn trùng.
kí ức tháng ba * âm hồn
phải đợi cho tới khi nhiều ngã
đường
trở nên lầy lội
bọn bần nông bọn bị tụi trí thức cách mạng giật dây
xúi giục tiếm danh
lê duẩn căm thù hoàng văn hoan
Mật mã Da Vinci
Những vồng mây bắc ghế ngồi trên vai em
Cõng khoang mầu treo lủng lẳng
Em hoá thân vào cọng lau
Nghe ống tiêu thổi lên giai điệu êm đềm
mùa đã chôn cất manh áo rách cổ văn
nhặt lấy chùm tiếng
rơi
phủi bụi đời ta lấm lem
soi tìm cho rõ
vật thể lạ
trong bóng người vừa thoát

Bình Luận mới