tôi qua những đầm lầy
vạn thuở
mở cánh cửa tình yêu
triệu trái tim buồn
mời đại dương về
ngủ giữa lòng tay.
phía bên kia
những tinh cầu tâm hồn cô độc
màn đêm
mở ra những vực thẳm vô hình
loài phù du ngụp lặn
trong miền tiềm thức
giấc chiêm bao khuyết tật.
tôi muốn làm cuộc giải phẫu
cho những bản năng mù lòa
cấy ghép loài gien thức tỉnh
cho đám rong rêu ăn bám
rặng san hô tăm tối.
và
từ xác khô
muôn ngàn cánh bướm
bình minh tháo kén
bay lên.
(*) nghĩa là “tháo kén”
cuộn mình vào chiếc kén
mùa thu
tôi quan sát mọi sự chuyển động
bên ngoài.
tiếng đàn của lũ gió
với những cung bậc lúc trầm lúc bổng
nhẹ nhàng lướt qua cái nhìn ngơ ngác
đám cỏ hồng.
thi thoảng dăm cánh châu chấu
đạp vào bóng nắng
khuấy động bầu tĩnh mịch, những giấc mơ
lười nhác
bọn sâu dưới viền lá nhợt nhạt.
trên con đường
khắc khoải đợi sự ve vuốt
heo may
những chiếc bánh xe khặc khừ
lăn
trong sắc chiều muộn, xám
chốc chốc mấy con bò nghểnh tai, nghe
tiếng sấm báo hiệu cơn mưa cuối chân trời
hòa nhịp thở của sóng giữa lòng sông tù túng.
(*) nghĩa là “hơi thở”