(viết gửi N.Đ.P.T để nhớ một chiều ở phố Long Xuyên)
Như chiếc saxophone
Cô nàng áo trắng hoá mưa
Gió và những lọn tóc cuộn
Cho những ngày li loạn
Anh nhớ phố lang thang và đốt điếu thuốc
Tặng cho em bài thương ca
một đời bất hạnh
Những ngón tay đạn chì
Anh riết linh hồn mèo trắng
Thèm mùi hương trong ly cocktail tình
Trong quán bar anh ngồi cụp mắt
Nhìn sóng gặm nát những giấc mơ
Và bầu ngực em mở ra những vụn mạch
Ngọt như mật ong rừng
Nơi những đôi mắt buồn
Thèm yêu phố và cà phê ngã tư
Hàng Xanh
Anh thèm điếu thuốc ẩm mưa trên tay Nguyễn Tất Nhiên
Hay một kẻ bỏ nhà đi vào rừng
Rồi trở về bằng khuôn mặt mơ hồ
Nha Trang một ổ trọ
Chẳng hạn như cây thông trên đồi Bảo Lộc
Cứ đi
Thấy mình hoà vào đám đông ở phố Long Xuyên
Mênh mông như thế
Hẹn nhau hút hết gói Marlboro
Vò tóc nhau rồi cãi vã
Như gió trên tàu lá chuối
Có lần anh nhớ Sài Gòn
Và những bài thơ của Bùi Giáng
Thích ngồi bên bờ kè thổi mây
Khạc ra những con dơi đền
Thiêng và như tiếng chó sủa
Giờ của tù ngục
Cổng nhà thờ đổ vỡ
Tu viện đầy mèo hoang . . .
.