Trang chính » Chuyên Đề Trần Thị NgH., Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

trưa nắng

clip_image002

Tấm kính trên mái nhà vào buổi trưa hanh nắng khó chịu, những cái áo treo nhằm chỗ sáng chói dường như bạc màu dần ở vai, hay có lẽ đã tới kỳ phải sắm thêm một loạt áo mới thay loạt cũ. Còn vô số quần áo giầy dép bỏ lại nhà, nhưng Mar không thể viện cớ gì với ba tôi để đến lấy hộ, hay Toàn, mọi người đều tưởng tôi đang chung sống với Toàn. Trưa nóng và buồn. Tôi châm thuốc tới chóng mặt. Mar tỏ vẻ nghi ngờ tôi toan làm bậy, hắn khuyên tôi bình tĩnh, trong một hoàn cảnh hiện tại phải đối phó, tốt hơn tôi nên đến ở với hắn, hắn nói, hay nếu em ngại tôi sẽ đến ở với Pisano, và em giữ lấy phòng của tôi tới chừng nào tuỳ thích. Tôi nói với Mar tôi cần một chỗ ở vĩnh viễn, không phải lúc lãng mạn nữa. Chứ không phải em đã nói là em thích sự tạm bợ sao? Tôi không trả lời Mar. Tôi nhớ tôi luôn luôn nói với Mar những điều mâu thuẫn. Hắn khéo léo để ý và thỉnh thoảng bắt chẹt tôi. Như tối hôm qua ở nhà Pisano hắn hỏi em yêu tôi phải không? Tôi gật đầu, cười. Sau một lúc yên lặng hắn nói, cái tình thân giữa em và tôi đang ở mức tốt đẹp nhất, nếu thay đổi sợ không được vui. Tôi cười bảo, tôi biết chứ, cũng như khi tôi nói tôi yêu ông tôi cũng biết câu ấy rất dễ nói, chữ nghĩa là tên đại bịp. Mar có vẻ nghiêm chỉnh sau câu nói của tôi, hắn nói giọng cả quyết nhưng chậm rãi, nhưng tôi có thể đoán được mà, nếu em cho chữ nghĩa không có giá trị trong câu em vừa nói. Được rồi tôi yêu ông, như thế có gì bậy đâu. Tôi cũng nói rõ cho Mar biết hắn dư điều kiện để làm một người bạn nhưng thiếu yếu tố để làm một người tình, và nếu hắn đoán là tôi yêu hắn thì không sai mấy nhưng cũng không đúng. Mar kêu lên, em nói như nói chuyện chơi! Thì tôi với ông có chuyện gì không là chuyện chơi đâu! Mar nói, Ô-kê. Pisano từ trên lầu đi xuống và chúng tôi ngừng câu chuyện lại ngang đó. Mar như vẫn còn bứt rứt về những điều tôi vừa nói, nhưng trong mắt hắn tôi đọc thấy sự cả quyết, hắn tin là tôi yêu hắn thật mà, trong khi ngược lại tôi nghĩ Mar đang dò những bước tình cảm sáng suốt và chắc chắn, sau ba năm làm việc chung hắn tuyên bố tôi là người con gái Việt Nam duy nhất hắn có thể hoà hợp trong đời sống tinh thần. Cách Mar dò dẫm tình cảm tôi chỉ là một cái vỏ che khuất sự thật của hắn, Mar không biết đó là một cái vỏ giả, không có sự thật nào hết.

Về tấm kính trên mái nhà, tôi muốn tìm cách che nó lại để mỗi trưa khỏi bị chói nắng. Thứ nắng hanh nhức nhối đôi lúc làm tôi điên tiết. Tôi nghĩ đến căn phòng tiện nghi ở nhà, nhưng như thế ý nghĩ lại dẫn dắt tôi đi lung tung, tôi nhớ tới ba như một thảm hoạ và cuộc đi trốn vô hạn định của tôi trong cái gác nhà thằng Hùng; không biết trong những ngày sắp tới có gì thay đổi, tôi không thể sống mãi trong sự tạm bợ thiếu thốn. Tôi nhớ tới Toàn như một niềm tủi thân, và Mar một trò đùa.

O

Thực ra, hồi sáng khi chị Tùng gọi điện thoại nói ỷ ôi về hoàn cảnh của ba hiện tại và kêu gọi ở tôi lòng vị tha và sự đề cao cảnh giác, tôi vẫn còn chảy nước mắt được trước cái giọng mủi lòng của chị. Lần đầu tiên tôi khóc trong điện thoại, tôi chưa bao giờ được nghe ai khóc trong điện thoại hết. Chị Tùng nói, chị biết em buồn lắm, chị ở ngoài mà còn buồn khổ thay, huống chi em là người trong cuộc, dù gì cũng đừng làm chuyện chi bậy, ráng ẩn nhẫn liệu lấy thân, hay dọn về ở căn nhà mới của chị cho tự do, nhà bỏ không, có em ở thêm vui chứ sao. Tôi nghe chị Tùng và nghĩ tới căn phòng trọ mời mọc của Mar, nhưng tôi không dám hó hé với chị Tùng. Tôi cũng nghĩ nếu tôi đến ở phòng Mar thì cũng là một cách vui chơi đấy chứ gì, như ở khách sạn với Toàn, như ở biển với Ngữ.

Coi tôi khóc là khóc chơi vậy, chứ tôi không buồn bã gì lắm như chị Tùng nói. Bởi lúc đáng khóc tôi đã không khóc được, khi khóc được tôi lại chẳng biết tại sao khóc. Chị Tùng tưởng mấy lời khuyên dứt của chị có hiệu quả cấp kỳ. Mar đang ngồi đánh máy ở bàn đối diện thỉnh thoảng ngừng tay nghe. Ngó bộ mặt mũi tôi bi đát, bộ cuộc đi trốn của tôi tới đây phải làm rơi nước mắt người này người nọ. Chị Tùng dặn hôm nào rảnh ra nói chuyện. Mar thấy tôi gác máy lật đật gõ tiếp. Tôi hít mũi lịt xịt. Tôi cũng chẳng biết có phải tại cái giọng của chị Tùng, hay tại trường hợp tôi phải được khóc một trận mới hả, hay vì tất cả những điều ấy. Nhưng thật tình là từ hôm bỏ đi tới nay, tôi vẫn chưa khóc được một trận nào vừa ý. Tôi không muốn làm động lòng Mar làm gì. Tôi sang phòng làm việc của Pisano tìm một cái khăn giấy hỉ mũi.

O

Tôi ngủ được một chút trên cái giường nhỏ của Mar ở phòng trong. Cái giường có tấm nệm mousse quá dầy và mềm, mỗi lần trở mình toàn thân như bị tưng lên tưng xuống theo độ nhún của tấm nệm. Khi thức dậy tôi thấy muốn bệnh, trán nóng ran, đàm chận ngứa ngang cuống họng. Sau đó tôi gắng đọc một truyện ngắn trong tờ tạp chí mang theo, tôi để ý tìm đọc đoạn tiếp theo của truyện dài nhiều kỳ mà hôm ở khách sạn tôi đã bịa được giùm Toàn một trang, đã đăng trong số trước, nhưng tờ báo dường như có vài mục thay đổi, những bài thường xuyên được thay bằng những trang thơ và các bài nhận định văn nghệ. Tôi nghĩ có lẽ Toàn ốm đau chi đó, hay đã hết sức tưởng tượng thêm đoạn sau, hoặc có thể cái đoạn văn của tôi kỳ rồi làm cho câu chuyện lỏng chỏng khiến Toàn không thể tiếp tục nữa. Thật ra những điều này không có gì quan trọng. Tôi nhớ Toàn và muốn tìm dấu Toàn qua những bài báo và những nơi có tên tuổi Toàn.

Tôi lạnh cóng vì cái máy lạnh nhưng không tìm đâu ra tấm chăn. Tôi tắt máy, muốn châm thuốc hút nhưng sợ cơn ho mắc dịch đang chờ sẵn trong họng. Khoảng 5 giờ Mar về, tôi ra mở cửa với cái mặt dã dượi xơ xác.

Mar kêu lên, em giống như mới khóc! Đâu có, tự nhiên tôi cảm ngang. Trưa đến giờ em làm gì? Tôi ngủ được một chút. Hồi 2 giờ rưỡi tôi có về nhưng không có chìa khoá vô. Tôi đi ăn, ai bảo ông giao chìa khoá cho tôi làm gì. Mar ôm tôi trong cái ngực áo ướt mồ hôi, nếu tôi không để em một mình thì đời nào em chịu tới đây chứ! Tôi cố dằn cơn ho mỉm cười với Mar, tôi muốn bệnh vì cái máy lạnh của ông.

Khi nói chuyện với Mar tôi nghe mùi mồ hôi quen thuộc của hắn toát ra từ nách áo và ngực. Tự dưng lúc ấy tôi thấy cảm động. Tôi muốn có những dịp tương tự với Toàn, nếu chúng tôi có một căn phòng tiện nghi vừa phải, tôi sẽ dụ Toàn thỉnh thoảng bỏ vợ con đến chơi với tôi, tôi sẽ thương yêu Toàn như một người bạn tốt, và đồng thời như một người tình; tôi cũng muốn mọi chuyện giữa tôi và Toàn đều có một giới hạn minh bạch, hợp lý, như Mar đã luôn luôn biết dừng lại ở đúng mỗi thời khắc quá đáng nào đó.

Mar cởi áo sơ mi sửa soạn đi tắm. Tôi buộc lại tóc bằng sợi dây thun, thu xếp sách báo trên giường trước khi ra về. Ra phòng ngoài tôi nói với Mar, trả lại ông căn phòng và cái chìa khoá, lâu ngày chắc tôi phải dọn tới đây ở luôn. Em không thích có thêm thói quen sao? Nhưng sao em không ở nán lại một lát, em sợ hả? Tôi nói, bộ ông không đáng sợ sao? Mar cười. Tôi thấy ít ra Mar cũng biết là tôi sợ hắn thật. Cái ngực của hắn quyến rũ lắm, thỉnh thoảng tôi lại muốn khóc trên đó một trận, điều này thì Mar không thể biết được.

O

Hai cái hồ song song với nhau, một cái lớn một cái nhỏ, cái nhỏ xây theo hình tam giác, như một thỏi bánh cắt ra từ một hình tròn trịa chia làm tám. Người lớn tắm ở cái hồ lớn, trẻ con chơi giỡn bên kia. Nắng làm nước chói như bạc, gạch xây hồ màu trắng qua lớp nước trong xanh bị khúc xạ nghiêng ngửa. Mới nhào xuống nước tôi nghe sợi dây áo tắm tuột luốt; bộ đồ của Ngọc mà lúc mới mượn, chưa thử tôi đã biết nó sẽ trục trặc đủ chỗ. Nước có mùi tanh phông-tên và trên mặt nổi màng màng như dầu, có vẻ từ những nếp tóc chải kem của bọn con trai lội giữa hồ, Mấy cô gái tụ lại một nhúm trửng giỡn với trái banh màu, trong bọn có một người cười giọng lẳng hết sức. Bọn con trai thỉnh thoảng té nước chọc. Tôi bì bõm cho tới khi lạnh run mới lên. Nắng tốt nhưng không có chỗ nào nằm phơi, với nữa đây chỉ là một hồ tắm hỗn tạp không mấy chọn lọc. Tôi nghĩ hôm nào rủ Toàn đi bơi ở Thủ Đức hay theo Mar vào CSS chắc thú. Thằng quấn cái chăn đỏ thỉnh thoảng lại ngó tôi một lát, nó hút Capstan và phì khói xuống đầu gối, tôi làm bộ không để ý, chắc nó cũng thấy tôi có cái áo tắm rộng hoác. Khoảng 12 giờ tôi thay đồ về, tóc ướt nhẹp và mình mẩy rít như dính kẹo.

Cũng chẳng vui vẻ gì, tôi hết chỗ đi vào ngày Chủ nhật, nhưng nếu ở miết trên cái gác thuê lại của thằng Hùng tôi sẽ làm gì? Tôi bày đặt giải trí theo kiểu trưởng giả với chân tướng của con nhà bần. Tôi có nhiều thì giờ nhưng lười sử dụng cho những việc hữu ích. Tôi sống như một người hùng bề ngoài với tâm hồn của một kẻ khó, một kẻ tàn bạc bỉ ổi. Tôi tưởng tôi sung sướng với các cố gắng ấy.

Ngày Chủ nhật tuy vậy không phải chấm dứt ở hồ tắm. Vào buổi chiều tôi ra phố một lát với bộ đồ đánh tennis và cây vợt Wilson. Tôi ghé quán sách của chị Nga mua lại quyển Banka của Yassuko Harada mà Toàn đã mượn rồi giữ luôn hai năm trước – câu chuyện về một cô bé tên Reiko hay ngồi ở quán cà-phê Daphné và yêu một người đàn ông đã có vợ tên Katsuragui; nghe kể khi đọc quyển này vợ Toàn đã tỏ vẻ mê thích đến độ muốn có nó như một món quà tặng; thái độ của vợ Toàn lúc ấy ít nhất cũng làm tôi nao núng chột dạ. Sau đó thay vì đi đánh banh ở sân nhà Pisano, tôi sực nhớ có hẹn với Mar 7 giờ ở phòng 206, tôi xách cây vợt và quyển sách mới mua đến nhà Mar.

Trước khi bắt đầu buổi tối, chúng tôi ngồi ở phòng khách, Mar ở trần xem báo, tôi hút thuốc. Tôi không biết trước nổi Mar rủ tôi đến nhà hắn làm gì, và dường như chính cái sự việc không rõ ràng này kích động sự tò mò của tôi. Hắn luôn luôn dành cho tôi nhiều điều ngạc nhiên. Trước hết hắn lấy cho tôi một cái khăn lông lớn, bông hoa sặc sỡ. Tôi không muốn Mar giải thích, cũng không cần biết những chuyện sắp tới. Mar có cái ngực quyến rũ, như thế cũng đã làm tôi yên tâm. Hắn điều chỉnh hai cái khoá nước để lấy độ nóng vừa phải, bảo tôi thử tắm tuyệt lắm. hắn ra phòng ngoài. Tôi cầm cái khăn lông đứng tần ngần trên cái sân vuông xây lõm bằng gạch men xanh, nước phun từ cái vòi máng trên móc bắn lấm tấm lên tường, ấm và thơm ngát. Tôi hỏi lớn, còn ông? Tôi không tắm, Mar nói. Tôi cài cửa nhé! Không nghe Mar trả lời, tôi hé cửa nhìn ra phòng ngoài thấy hắn đang ngồi thừ người trong ghế dựa, ra-dô băng FM đang phát một đoạn nhạc Mỹ ồn ào, tôi cài cửa, cởi quần áo.

Nếu kể luôn lần tắm ở hồ, đây là lần thứ ba trong ngày tôi tắm, mặc dù bộ đồ mới được thay chưa dơ vì buổi chơi đánh banh ở nhà Pisano bị huỷ bỏ. Dĩ nhiên chỉ vì Mar đã sắp xếp hết mọi chuyện, trước tiên cái vòi nước nóng làm tôi bị kích thích, sau nữa tôi muốn biết tắm ở nhà một người đàn ông độc thân có gì lạ.

Cũng chẳng có gì lạ, mùi xà phòng làm tôi khoẻ nhưng tôi cũng thấy lạnh vì nghịch nước lâu, màu đèn huỳnh quang trắng xanh khiến những cái mụn đỏ trên ngực như có màu bầm tím. Cửa phòng tắm bị cài trong khi phía sau cánh cửa Mar đang ngồi ở trần, tiếng nước chảy trong một căn phòng có hai người làm tôi nghĩ bậy.

Tắm xong tôi ra với Mar. Chúng tôi cũng ngồi trên tấm thảm lát sàn nhà nói chuyện. Mar vẫn còn cái mặt hừng hực mồ hôi vì một ngày chơi túc cầu ở sân vận động. Lát sau hắn châm cho tôi điếu thuốc. Điếu thuốc cong queo được lấy ra từ cái bao hiệu Park Lane, miệng bao mở toác hoác, đầu điếu thuốc được gói túm lại vụng về, thuốc vấn phía trong có vẻ lỏng lẻo. Mar rít những hơi dài trong khi tôi chỉ bập cho có chừng. Hắn bảo, ngó bộ em chẳng hút gì ráo. Có chứ, tôi cũng hút chứ. Tôi nói dối, tôi sợ đủ chuyện. Như hôm đi hút á phiện ở nhà ông Chính với Tường tôi cũng đã chẳng rớ tới cái tẩu. Tôi sợ hết thảy các loại thói quen, nhưng có lẽ tôi sợ nhất là thói quen của người khác. Chẳng hạn trong cơn đê mê Mar có thói quen làm tình, và nếu tôi cũng như Mar thì còn trời đất gì nữa mà nói.

Đến điếu thứ nhì thì Mar bắt đầu nhừ tử, hắn ngoẻo đầu lên vai tôi. Lúc đó tôi muốn hôn Mar hết sức. Mùi mồ hôi và màu da nâu trên người hắn làm tôi xốn xang. Mar như vẫn còn một chút sáng suốt để giữ lại cái giới hạn bấy lâu chúng tôi vẫn giữ được với nhau. Hắn khổ sở thấy rõ, hắn không giấu nổi điều đó. Tôi đẩy nhẹ vai Mar, đi ngủ đi ông, tưởng tượng coi ngày mai còn gặp nhau ở sở nữa. Em không ngủ ở đây sao, mới có tám giờ mà. Tôi ngủ đây ông ngủ đâu? Em chưa say sao? Tôi hút có một điếu. Mar đưa cánh tay muốn ôm tôi nhưng sau cùng hắn chỉ mỉm cười một cách dịu dàng. Ngay lúc tôi chẳng kịp chuẩn bị gì hết, Mar hôn tôi lần đầu. Tôi muốn nói đó là lần đầu tôi cảm thấy có một sự nhịp nhàng kỳ diệu. Sau đó Mar đi ngả nghiêng vào phòng ngủ, vai hắn ngang và lớn, tưởng tượng tôi nằm chung cái giường nhỏ với hắn, tôi sẽ ngộp thở.

Mar nằm sấp, từ ngoài nhìn vào thấy cái lưng hắn dài thượt. Tôi thu xếp sách vở trên bàn, dẹp ly uống nước và mấy hộp bia rỗng, tôi cũng vuốt lại mấy điếu thuốc cong queo trong cái bao Park Lane. Xong xuôi tôi đứng ngay cửa phòng ngủ gọi Mar, tôi về nghe, ông nhớ một lát dậy khoá cửa. Mar cố gắng ngóc đầu lên, tôi thấy hai mắt hắn nhắm hít, sao vậy, sao em không ở lại. Tôi nói, trời đất, ông chẳng hiểu gì ráo. Hắn lại thụp đầu xuống nệm, hết cựa quậy. Suốt ngày hắn chơi túc cầu ở sân vận động, hắn hút hai điếu Marijuana trong lúc bụng đói. Tôi thấy cái lưng hắn dài và tội nghiệp, đáng lẽ tôi bước sâu vô thêm một chút hôn hắn trước khi về, nhưng tôi sợ sau cái hôn sẽ chẳng còn chuyện gì trước đó nữa. Có thể Mar sẽ vật tôi ngã, có thể tôi ngã một mình. Tôi ra cửa còn nghe tiếng Mar lí nhí như nói mê. Xuống cầu thang Mar còn gọi tên tôi hai ba lượt. Tôi xách cây vợt và cái bao ni-lông có đựng khăn tắm và quyển Banka đi vấp hai nấc thang xuống tầng dưới.

Sau bữa tối Chủ nhật chúng tôi gặp lại nhau ở sở, Mar thỉnh thoảng cười khịt khịt bằng lỗ mũi. Tôi thấy chẳng có gì đáng tức cười, bất quá hắn nói tôi nhát, coi phiêu lưu vậy mà yếu bóng vía, nếu hắn cho là tôi sợ hắn thì có sao đâu. Kiểu cười của hắn làm những tình cảm của tôi hôm ấy tiêu tán. Tôi thấy ghét Mar vì thất vọng, Mar không nhìn ra cái chỗ tôi dành cho Mar. Hắn hỏi sao hôm đó em về ngang vậy, tôi xin lỗi nếu tôi có làm điều gì quấy. Thì tôi về ngang để ông không kịp làm điều gì quấy hết. Mar làm bộ hỏi vậy chứ tôi biết hắn cũng như tôi, hắn hú vía vì hai điếu thuốc trong khi tôi vẫn chưa tập được thói quen nào với hắn.

Đó chỉ là một cách nói mà thôi. Thí dụ sau khi tắm xong, Mar không mang thuốc hút ra, hai người ngồi nhà nghe nhạc, nói chuyện, với một hoàn cảnh như vậy buổi tối phải được kết thúc bằng một cách xếp đặt khác, không cứ gì phải hút Park Lane hay thêm thắt điều kiện gì nữa. Có lẽ rốt cuộc cách nói nào cũng đúng. Nếu Mar vật tôi ngã sau cái hôn cũng đúng luôn.

O

Tất cả những điều tôi nghĩ về Mar tôi tưởng đâu chỉ là những ý nghĩ mà thôi, nhưng chính những điều tôi nghĩ ra được chúng nằm lại ở một chỗ nào đó rất thầm kín, lẫn với những ý nghĩ khác, tới nỗi tôi không thể nào nhận biết trong đó còn lại những ý nghĩ về Mar. Trong căn gác nhà thằng Hùng, vào buổi trưa tôi ngủ một giấc mê mệt ở cái đi-văng nhỏ gần cửa sổ, gió thổi luồn qua tấm màn cửa mang theo hơi nóng khó chịu, màu nắng chói ánh qua tấm kính trên mái nhà làm hai mắt xốn như kim châm. Thức dậy tôi nghe trong người bải hoải như vừa ráng sức làm một việc gì nặng nhọc. Thật ra chỉ là một giấc mơ, ở ngay cái bàn tôi vẫn ngồi làm việc mỗi ngày tôi thấy Mar đang nghiêng đầu tìm cách đặt môi hắn lên môi tôi theo hình chữ thập – có lần Mar nói đó là cách hôn đúng nhất và tuyệt nhất; sau đó tôi thấy mình nằm dài trên bàn, toàn thân bẹp dí sức nặng của Mar. Tôi cố hết sức nhớ lại nhưng vẫn không nhìn thấy Mar đâu, chỉ có một mình tôi nằm vùng vẫy trên bàn cạnh cái máy đánh chữ, lưng mỏng như tờ giấy bị dán khắn xuống mặt bàn. Tôi bị đè ở ngực và ở bụng, tôi thở bằng miệng, cổ khô hóc. Chỉ là một giấc mơ nhưng tôi thấy xấu hổ, tôi đau thốn ở bụng dưới và ở môi tôi hãy còn nghe cảm giác tê tái.

Có lẽ những câu chuyện về phụ nữ mà Mar vẫn hay kể cho tôi nghe những dịp hai người ngồi quán nước, tiệm ăn hay ở nhà Mar, ngoài giờ làm việc, và cái thói quen nhìn thấy nhau mỗi ngày, kể cả những câu nói đùa đầy giọng khiêu khích giỡn hớt của Mar, những thứ ấy đã khơi trong tiềm thức tôi một chút ham muốn, hay ít nhất trong đầu tôi cũng có cái ý nghĩ đó. Nhưng tại sao không? Sau khi bị cú trời giáng của Ngữ tôi cảm thấy da thịt cựa quậy bất ổn, như con heo đang ngủ bị đánh thức và kêu đói, con vật khó chịu vì bị đánh thức nhưng cũng từ đó nó mới biết đói bụng. Cũng có thể đó chỉ là điều tôi suy diễn một cách đàn bà. Không có gì chắc chứng tỏ tôi giống con heo hết. Đáng nói là Ngữ đã nhắc cho tôi biết tôi là đàn bà, và với sự thức tỉnh ấy tôi suy ra đàn bà là một sinh vật hay đói bụng.

O

Anh Phú về được hai ngày cũng chẳng giải quyết chuyện gì ra hồn. Anh đưa tiền cho ba về tỉnh. Bữa chiều trước khi trở lại Sing anh đến tìm tôi trên gác nhà thằng Hùng bảo tôi về nhà, rồi như để an ủi anh hôn em gái một cái trên trán vội vàng như thể làm chuyện tội lỗi. Dù sao cái hôn trả nợ của anh Phú cũng làm tôi hể hả, ít ra anh Phú còn biết anh thiếu nợ tôi. Mọi chuyện trở lại cái vòng cũ, tiêu hết tiền của anh Phú ba sẽ về nhà lại và tái diễn y hệt, có lẽ lúc ấy tôi cũng không còn hơi sức để bỏ đi nữa.

Trưa tôi dọn đồ về nhà; má mua cho một tấm nệm mới và tôi tạo thêm cái kệ ở đầu giường để đựng sách. Căn phòng trở lại vẻ thân thuộc cũ. Tôi đã bỏ đi hơn một tháng, tôi vừa quen được sự thiếu thốn nhưng vẫn còn ưa sự tiện nghi, bắt đầu lại cũng có nghĩa làm lại những cái cũ một cách buồn thảm hơn, cái đời sống mà luôn luôn tôi thấy cần một sự chia sớt và an ủi.


Trần Thị NgH
, 1971

(Tạp chí Vấn Đề, số 43, phát hành tháng 4.1971)

bài đã đăng của Trần Thị NgH


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)