Trang chính » Chuyên Đề Trần Thị NgH., Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

CẢI LƯƠNG

MÀN MỘT

Thật là một điều hay khi lâu lâu phải làm một chuyến đi xa không thôi chắc chết. Cứ một người xuống nước n­hỏ thì người kia lên chưn. Sao cứ phải ăn thua đủ? Tuổi Hải Sư thường bị tranh chấp giữa tình yêu và lòng tự ái. Nó bị cái tôi hoành hành. Hai người cứ phải gồng lên để gầm gừ tay đôi, rốt cuộc ai nấy đều mệt. Lòng tự ái của nó sẽ làm hỏng cuộc hạnh ngộ. Từ từ. Từ từ rồi đâu sẽ vào đấy. Sẽ vẫn còn hai bữa cơm tối ăn chung mỗi tuần, vài cú điện thoại hoặc không cú nào cả để có thể nói lời tử tế với nhau sau mấy ngày im tiếng. Ma-sô hết chỗ nói. Tàn bạo để có thể dịu dàng. Mạng thủy gặp hỏa tinh, một là tắt ngúm hai là cháy bùng lên. Ở tuổi này có nên phừng phừng một ngọn lửa?
Hạnh vừa xần quần nghĩ ngợi vừa nhìn trong gương. Đã từng có nhan sắc. Bây giờ sự duyên dáng nhíu lại, chằng chịt lỗ chân lông và những rãnh sâu. Hay là mình buông nó ra cho nó sống đời thanh xuân. Cũng hơi uổng. Mấy ngày nay Sol thứ Ré trưởng Do thứ ngân nga từ sáng đến tối, đứt khúc trong lúc ngủ, dìu dặt ngoài vườn, lừ đừ trên xe điện. Từ ngày còn trẻ cho đến nay đã gần lục tuần, Hạnh chưa rung rinh với ai đến độ có nhu cầu phải la lên một tiếng long trời lở đất, phải du dương từ gam này qua gam nọ, phải sơn phết tỉa tót những chân dung. Những món giải trí với một tí năng khiếu không được đầu tư để nẩy nở, bỗng nhiên trào lên như nước ngầm bị đào trúng mạch. Tình yêu ghê gớm thật. Nó làm cho người ta bùng lên, nhưng lúc tắt đi thì sao hả? Bây giờ mới hiểu tại sao một số các bậc lãnh đạo tự nhiên phát lên làm thơ, nhạc sĩ vẽ tranh ấn tượng, họa sĩ viết tùy bút, bác sĩ sáng tác chuyện đường rừng… Phải có cái gì khui cho nó bật ra chứ. Giá trị nghệ thuật chắc chẳng tới đâu nhưng rõ ràng mọi thứ đã được bật ra từ nó. Nhớ nó, Hạnh đã ôm một mình gam Ré thứ
Em quay về chưa mà sao giữa trưa vật vờ chiêm bao
Chiều rơi xuống đêm mà sao nắng hanh nhập nhòa lối vào
Em quê nhà chưa mà sao giấc khuya gọi nhầu tên em
Chợt nghe tiếng em mà sao bóng em lập lòe khuất chìm
Bệnh hết chỗ nói. Nghe như cha nào yêu em nào vậy. Hát trong nhà tắm, trong lúc tưới cây, trên đường đi, trên đường về, trước lúc ngủ, bắt đầu ngày, kết thúc chiều. Có người đàn bà nào ở tuổi đó lãng mạn cỡ này không? Cũng có thể Hạnh thích thảm kịch. Nghịch cảnh gợi cảm hứng. Thử tưởng tượng một chuyện tình suôn sẻ, chàng và nàng đẹp đôi, tuổi tác không so le, ngoại hình khớp, trình độ học vấn ngang cơ, gia đình hai bên môn đăng hộ đối, địa vị xã hội ổn, hai đầu lương nhiều hơn đủ, tử vi tốt… . Còn gì để éo le nữa? Làm sao lên được Nộ Khí với gam màu đỏ, nó màu chì, hai cánh tay giăng ngang gồng cứng, chân đạp thẳng vào mặt người xem, đầu chui ngược vào một cái lỗ trống hoác thăm thẳm. Chui sao được với tư thế đó? Nó đang cưỡng lại lương tri đen, cám dỗ đỏ. Nó đang nỗ lực bảo vệ thuần phong mỹ tục đạo lý Á đông. Nó đang chứng tỏ bản lĩnh. Nghịch cảnh ở chỗ đó.

clip_image002
Nộ khí



Những hôm trời đất mát mẻ, Hạnh dịu xuống. Trên tấm ván ép 60×80 nó ngồi đàn, nó hút thuốc, nó chống tay tì cằm, nó nhắm mắt, nó cúi xuống, nó ngẩng lên. Gam màu tím lẩn xám tro. Mạng Mộc. Vẽ trên gỗ mà! Mạng mộc gặp mạng thủy may ra phất. Gỗ gặp nước nở ra tòe loe toét lét. Vậy mới được. Những lúc ngọn lửa nơi Hạnh bị nó dội nước cho ngúm, cô nghe kêu xèo xèo nghi ngút một nỗi buồn. Trời, mình già đầu còn để cho thằng nhỏ quần điêu đứng. Rồi hờn dỗi, Hạnh mong cho nó chết đi, hay ít nhất nó không còn ngo ngoe trong lòng cô nữa. Mạng mộc ôm Mi thứ lảo đảo
Em âm hồn chưa mà sao cõi dương lòng trần sân si
Lần theo vết em mà sao mất tăm còn gì thấy gì

clip_image004
Mạng mộc


Mất rồi tìm, xô rồi níu. Chen chúc trong cái thời dụng biểu đặc cứng là những kẽ hở. Nó lách vô, đi đứng nói cười nghiêm nghị thủ thế buông thả…. Ôi thôi đủ thứ. Làm sao một người đàn bà gần sáu mươi tuổi có thể kham nổi một trận tình cỡ đó. Làm việc đầu tắt mặt tối để quên nhưng vẫn nhớ, bận nhưng vẫn đủ rỗi rảnh để đàn từng tưng hoặc để vẽ nhăng nhít, thỉnh thoảng lại nhìn vào gương tự nhủ buông nó đi. Ra đường cô nhìn quanh, thấy lạ hoắc. Hình như không biết từ lúc nào Hạnh đã khoanh vùng cho mình một thế giới. Ngôi nhà có cây cối xanh rì xung quanh, bên trong là một mối tình bí mật. Chỉ có một mình Hạnh quanh quẩn lên lầu xuống lầu, đi ra đi vô nhà bếp nhà tắm cầu tiêu phòng khách phòng ngủ, với nó chỗ này chỗ kia khoảnh nọ. Nó đã từng đứng đây ngồi đây nằm đây, nó đã từng nói từng câm từng rên rỉ từng ngân nga. Thế giới này bọc Hạnh lại trong một cái kén. Ở đó cô nhả tơ, xong chưng hửng mỗi lần bước ra cổng, ngơ ngác trước màu sắc tiếng động từ đám đông trờ tới trước mặt, đùn đẩy sau lưng; sao ngoài này người ta làm gì rần rần vậy, sao không ai bí mật yêu ai, không ai đắm đuối hát tình ca hay mê muội họa chân dung. Sao không thấy tằm nhả tơ, chỉ thấy vải sợi tổng hợp đủ màu sắc bay phấp phới giữa nắng thiêu đốt 38 độ? Hoàn hồn mới biết mình thất lạc. Để tái sinh người ta phải chết đi. Nhưng chứng nào tật nấy, Hạnh cứ việc chết đi sống lại mỗi ngày như vậy. Nó chưa đủ tuổi và không cùng hệ để có thể hiểu tất cả những cái này. Chắc nó nghĩ bà này quái, mơ mơ màng màng ra cái điều văn học nghệ thuật.
Ba tháng công du đã cạn hai. Năm nào cũng vậy. Nghĩ tới những lần xa nhà mà ngán, nhưng tưởng tượng phải quay trở về để gầm gừ ăn thua đủ với thằng nhãi ranh Hạnh thấy sởn tóc gáy. Chậc, ở xa thì than nhớ em mệt nhoài, buồn rụng lóng tay; ở gần thì chê môi em nho khô hồn em cỏ úa.
Sol thứ Do thứ Ré trưởng chìm chìm từ tháng sáu, lời bật ra xong lại chìm chìm. Đến đầu tháng tám Tế Em đã hoàn toàn hỏng bởi những cơn co thắt ngất người. Thời tiết xoay như giỡn. Nghe nói Việt Nam đang điêu đứng vì hạn Bà Chằn, sao ở đây người ta run lập cập, dân nghỉ hè phía Nam bơ hơ bài hãi lội nước, cây cối trong vườn bị bão đập mấy trận tơi bời. Tế Em được rinh theo vô Bệnh Viện Sainte Eugénie. Cửa sổ phòng đổ ra một bãi cỏ xanh thôi là xanh, tít mắt là một cái trụ vòi vọi, tiếp theo, một hồ nước lóng lánh. Mắt nhắm mắt mở một sáng nào tỉnh giấc ngó ra có thể tưởng mình đang hưởng tuần trăng mật ở Đà Lạt. Từ chỗ nằm nhìn ra cửa sổ, Hạnh đã khều khều lại ký ức nhưng chỉ nghe âm âm một bài kệ. Tế Em rớt xuống lác đác, lết rồi chỏi. Lời hát vuột mất chỉ còn nghe trong đầu tiếng gõ lóc cóc vẳng ra từ một ngôi chùa cheo leo. Mấy tuần lễ cuối của chuyến đi coi như rách. Nằm, ngồi, thỉnh thoảng được phép đi dạo, còn thì là kim tiêm, ống cao-su, bình dưỡng khí.
Trong những ngày nằm đây, thường trực bị nó ám, tóc tai mặt mũi dáng đi giọng hát bàn tay ngón chân mùi nách áo vị môi dấu răng, Hạnh đã tỉ mỉ soi sáng lại mọi việc. Buông nó ra, cô tự nhủ. Về lại căn nhà đó mỗi sáng phải soi gương để nhớ mình là ai để có thể bắt đầu ngày không có nó. Lơ phơ buồn bã vài tháng sẽ nguôi. Lâu lâu công ty gửi đi công tác. Bám lấy công việc, giờ rảnh đừng nghe lại mấy bản nhạc đã nghe chung. Ngưng vẽ nó đi. Bộ không thấy mình bất tài hả? Đừng hành hương tảo mộ những thói quen cũ. Nó cũng sẽ làm giống vậy, hồn ai nấy giữ. Nó sẽ cưới vợ ra riêng, sống đời công chức với cái phòng Nhà Đất quỷ tha ma bắt không biết ở đâu. Mình sẽ về hưu, sẽ là đào nhăn nheo, trổ đồi mồi, mắt mũi kèm nhèm, lú lẫn gói món này mở món kia, kiếm đồ để lạc, lình bình đi tới lỗ huyệt không có nó ngày hỏa thiêu. Chuyện tình éo le tới đây còn đẹp, còn hơn là kéo, đẩy, kéo. Tội thằng nhỏ, tội mình. Trời tru đất diệt ba cái mớ tình cảm lôi thôi. Tại sao đàn ông đàn bà phải nhào đầu vào nhau mới sống được? Nhưng hễ đi tu thì lại có khuynh hướng làm bậy nhiều khi còn tệ hơn kẻ phàm phu tục tử. Sống một mình bà con cô bác đàm tiếu mất quân bình. Tằng tịu cho âm dương đề huề bèn phê không đứng đắn. Chọn cho đúng một thằng cha tương hợp tuổi tác lý lịch có đóng dấu ký tên thì rỉ tai nhau dèm pha cha đó bỏ vợ mụ đó bỏ chồng. Vớ một ông già sẽ bị cho là đồng tiền cám dỗ. Nhơn nhơn với một chàng trẻ tuổi càng làm thiên hạ chướng tai gai mắt, ngữ đó hoặc thằng nhỏ bòn rút của cải hoặc con mẻ dụ dỗ trẻ con để thỏa mãn nhục dục đê hèn.
Còn nhớ trong một chương trình TV lá cải, Stephane Berne phỏng vấn nữ nghệ sĩ Amanda Lear lố ngũ tuần với Mannuel hai mươi sáu. Màn hình cho thấy một mớ đàn ông ở trần mặc quần đùi, cung tay xoay qua xoay lại phô trương cơ bắp, đọan Amanda túm lấy một. Liên hệ công việc đẩy hai người lại gần nhau. Họ chính thức sống chung trong một cơ ngơi màu mè mênh mông không bút mực nào tả xiết. Trong cuộc phỏng vấn, hai người ngồi trước ống kính cười cười nói nói, đút cho nhau ăn, hôn hít, nhìn nhau trìu mến. Nàng khen chàng đẹp, người mẫu thời trang mà. Chàng khen nàng giỏi, kinh nghiệm, hiểu biết. Họ sống đời vương giả, đi du lịch khắp thế giới, khiêu khích dư luận. Trông cũng hơi chương chướng. Nhưng phải công nhận tuy cao tuổi, Amanda vẫn còn cực kỳ khiêu gợi và năng động. Bà ta cười nói vạm vỡ, sủa giọng thổ trong khi người đẹp Mannuel non như táo xanh, tóc rũ rũ môi chúm chím con gái. Chém chết, không nói ra, ai nhìn qua cũng nói thằng nhỏ lợi dụng tên tuổi bà chằn để tiến thân, còn cáo già Amanda chụp lấy cu Tý để vui vầy thân xác. Vụ này sẽ không thọ. Khi đã vinh quang, cu Tý sẽ phản mẹ mìn.

Nhưng chuyện của mình đâu phải vậy, Hạnh ai oán nghĩ. Không có những xoắn xít tầm thường, không lôi thôi tiền bạc. Thuần túy tình mẫu tử, tình chị em, tình thầy trò, tình bạn. Nó làm Hạnh đằm thắm, lãng mạn, sáng tạo; còn Hạnh làm nó khôn ra, lì hơn. Nó là chất xúc tác, nguồn cảm hứng. Nó là một nhân vật. Hạnh nhập cục mấy thứ tình kể trên, gọi đó là tình yêu. Cô cho phép mình lỏng tay một tí với những biểu lộ hơi quá trớn đại loại như vài nụ hôn không vượt quá răng, ngửi ngửi nhau như hai con chó tìm hơi quen, quấn tay nhau như sợ lạc, nằm co ro bên nhau trong bóng tối như hai trẻ mồ côi không nhà. Chấm hết. Chừng đó đủ để Hạnh phăng ra một tá tình khúc nỉ non với vài lố chân dung nguệch ngoạc tài tử. Mệt nhưng vui mặc dù có vẻ buồn. Nghe nghịch lý nhưng đúng. Tuổi già như vậy nhất rồi. Công ăn việc làm ổn định nếu không nói thành đạt, công du năm châu bốn bể, đi xa có cái để nghĩ tới, quay về có cái để gặp lại. Tửng tửng trong tuần ăn cơm chung hai lần. Nấu sao cho nó ăn vừa no vừa ngon vừa bổ. Tính coi kể gì cho nó nghe cho vui. Làm mặt ngầu cho nó sợ, hoặc cười bí ẩn như Mona Lisa cho nó hoang mang chơi. Để nhử nhử mấy ngàn đô-la khơi khơi coi nó có động lòng tà bán rẻ nhân cách. Bảo nó trật áo ra cho xem cái vai để vẽ thực ra để coi con thú vật nơi người đàn ông có nhào ra không. Nhưng thằng này bản lĩnh. Chưa bao giờ nó sập bẫy. Cứ lì lì phẳng, giỏi thật. Thương là thương em cái nết. Cái nết đánh chết cái đẹp, nếu không em đã xấu òm rồi.
Làm chi chịu nấy, nghĩ cũng tội. Không nghe ca cẩm phàn nàn. Đưa bài nào hát bài nấy, trưng bức vẽ nào ra trầm ngâm bức nấy. Chắc nó không hiểu trời trăng gì. Hiểu hay không hiểu, nó cũng thấy đã đời bởi vì nó đó chứ ai. Nó trôi trong nhạc, hiện hình sờ sờ trên nền vải, nền gỗ, nền giấy, nền kính. Nó nó nó, rồi nó. Có ngày em sẽ hiểu em ơi. Tám mươi tuổi em sẽ chống gậy lòm khòm đến bên giường một bà già hơn một trăm tuổi sống lâu do di truyền, đang nằm thở pheo pheo. Em sẽ gật gù cất giọng khào khào: hiểu rồi, hiểu rồi. Eureka, eureka. Bà già sẽ nhoẻn cái miệng không răng cười móm mém phất bàn tay bải hoải chào vĩnh biệt.
Hay mình biến, Hạnh nghĩ. Nội mấy cái I-meo bắn qua bắn lại trong mấy tháng nay cũng đủ làm nhức đầu. Hễ bặt tin, nó bắn qua: lạy trời cho mail này đến nơi. Nhận được trả lời, nó thổ lộ: thật kinh khủng, giống như vừa thoát khỏi bệnh hiểm nghèo. Dịu dàng với nó thêm vài bức, nó im. Đã nói cứ một người xuống nước, người kia lên chưn. Mỗi ngày kiểm hộp thư trên mạng không thấy nó, Hạnh ngất ngư vài tuần rồi vỡ lẽ ra không bò lên mạng dễ chịu hơn nhiều. Anh em ơi đừng sợ cao-bồi, nó có súng mình có dao găm. Nghĩ vậy Hạnh cúp điện đã hơn ba tuần. Đúng ra cũng nhờ thánh nữ Eugénie cho trụ trì gần trọn tháng tám. Sắp phải về lại ngôi nhà đó, xây kén làm tổ, nhả ra cái mớ gì nữa không biết. Lần nào trước khi về Hạnh cũng mường tượng trước các chi tiết của cuộc hạnh ngộ. Nó sẽ có mặt ở phi trường với bộ vó của một người thắng cuộc. Nó sẽ khoác vẻ hiên ngang, sẽ tầm ngầm nội tâm. Còn mình, vai người hùng. Thế là lại rình chờ đối phương thất thế để ghi bàn thắng.
Vậy chứ cuối cùng vài ngày trước khi xuất viện Hạnh cũng khè khè tụng được trọn bài kệ Tế Em,
Thắp em một nén nhang trầm
Bùi ngùi ta dâng em
Chút ân tình xưa
Nát như mạt cưa…
Cúng em một nhúm tro tàn
Bệ thờ nghiêng hai vai
Áo quan còng lưng
Vác em mỏi chân…
Ha, sẽ tặng cho thằng nhãi ranh, coi như quà phương xa.



MÀN MỘT (bis)

Lấp ló trong mặt gương của tủ đựng ly tách là mình, Diễn nghĩ. Tóc dài hơn định mức. Phải cắt đi ít nhất một phân rưỡi không thôi cha phó phòng lại kiếm chuyện. Nêm nếm của Hạnh thật hợp khẩu vị Diễn. Hai người đều ăn hơi mặn. Thời gian Hạnh không phải đi xa, mỗi tuần hai lần Diễn ầu ơ ví dầu với Hạnh đến khuya; lần nào cũng dứt một chai không château này thì château nọ; tệ lắm cũng hai lon, hoặc Tiger hoặc Heineken. Lúc đầu cứ sần sần, Hạnh bắt đầu nói, không thì khóc. Sau này từ nửa chai trở đi thì im. Từ chỗ ngồi ở bàn ăn thỉnh thoảng Diễn lại liếc vô mặt gương của tủ đựng ly tách. Bây giờ mình khác nhiều so với lúc còn ràng rịt với Doanh mười năm trước. Nàng đã yên bề gia thất, có hai con. Hai mươi bốn tuổi còn vụng, tham, hèn, vô trách nhiệm; nàng phụ tình cho là phải. Tình đầu vẫn đẹp cho dù được kết thúc bằng một trận ấu đả. Diễn đã cung tay đấm vô mặt Kang, Doanh đứng gần nhẩy chôm chôm hét đừng, đừng anh Diễn. Giống hệt phim võ hiệp Hồng Kông, hai tay côn đồ dành gái, âm thanh nền là tiếng rú giọng kim khí của vai nữ.
Nếu tính luôn 3 cái thai Doanh phải giải quyết trong thời gian hai người yêu nhau, nàng đã có 5 con nhưng chỉ hai lần sinh nở. Không thể phủ nhận Doanh có thể lực tốt. Bảo đảm hai đứa con Doanh có với Kang vừa mắt hí vừa mập. Đại Hàn kinh doanh thứ thiệt. Cũng dễ hiểu, đàn bà đa số thực tế, cần một cuộc hôn nhân rình rang để thay áo đẹp nhiều lần trong tiệc cưới. Có chồng giàu tốt quá. Doanh có thể ăn mặc khiêu gợi, thoa son màu sô-cô-la, di chuyển bằng xe hơi có tài xế, mua sắm ở những cửa hiệu đắt tiền. Xong theo chồng về xứ hưởng đời vật chất. Dạo ấy Diễn cay đắng, nhưng yêu một lần nữa quả thật không phải dễ. Anh đã đau khổ theo kiểu cổ điển: nhậu. Một năm sau Diễn gặp Mân. Nhỏ nhắn, xinh xẻo, hiền hậu, nhõng nhẽo, xoàng. Bố mẹ Mân ly thân nhưng vẫn ở chung nhà, đơn giản vì không ai có khả năng tậu thêm chỗ ở khác. Gia đình cũng tan nát như anh đã thấy ở bố mẹ Doanh, mạnh ai nấy tự do. Mình xui thiệt, Diễn tổng kết. Trong thời gian này Diễn gặp Hạnh. Một tương quan kỳ quặc, vừa thú vị vừa đáng ngại. Anh nhập cuộc nhưng luôn ở thế thủ.
Những lần Hạnh nói, Diễn bị hút. Những sự kiện, ý tưởng hoàn toàn không ăn nhậu gì đến Phòng Nhà Đất Ủy Ban Nhân Dân Quận. Không có những bản vẽ, những công trường. Tuyệt đối không giống chút nào nhịp sống của Diễn với 8 tiếng làm việc, những bữa cơm gia đình gồm 11 thành viên hằm-pà-lằng chị dâu anh rể cháu nhỏ cháu lớn, những buổi nhậu chí tử với đồng nghiệp. Những lần Hạnh khóc, Diễn bấn. Nỗi niềm riêng chồng chéo, trồi lên, mắt mưng nước rồi đổ. Y như một trận vỡ đê không phương chi ngăn kịp dòng lũ. Anh ngồi im chịu trận, ngại nói lời vụng về. Sau một đợt như vậy Hạnh rút khăn giấy hỉ mũi, đi rửa mặt xong trở ra cười kết luận. Dạo sau này Hạnh không nói cũng không khóc. Sự im lặng của cô làm Diễn nổi gai ốc. Anh quan sát, ái ngại, hoang mang nhưng vẫn trơ bộ mặt phẳng lì. Coi chừng đấy, Hạnh 56 còn mình 34, thế giới này xa lạ. Mọi phản ứng đều có thể trật nhịp. Hạnh đang đẩy anh vào một phức điệu trong đó lổn ngổn âm thanh của nhiều nhạc cụ Diễn chưa biết cả tên gọi.
Mỗi thứ bảy là một sonate hoặc concerto. Diễn nhận thư Hạnh gửi qua đường bưu điện. Thứ tư gửi, thứ bảy nhận. Đều đặn đến nỗi đến đúng ngày anh không dám đi đâu, ở nhà ngóng ông phát thư. Thời buổi điện tử, dù rằng cùng một thành phố, nhận được cái thư viết tay có dán tem trở thành chuyện thần tiên. Thực ra cũng chẳng phải thư, những bài hướng dẫn thưởng thức nhạc cổ điển, đúng hơn. Hạnh viết, không mào đầu không ký tên.
Trong 27 cái concerto của Mozart, em đã nghe được 2 rồi. Cung Mi giáng trưởng số 9 và Sol trưởng số 17. Tuần này là Ré thứ số 20 và Do trưởng số 21. Vẫn Mozart, nhưng đây là 2 concerto kỳ ảo nhất được viết cách nhau có 4 tuần lễ, trong khoảng giữa tháng Hai và tháng Ba của năm 1785 – thời gian Mozart thăng hoa tột đỉnh trong sự nghiệp âm nhạc. Lúc ấy ông ta chỉ mới 29 tuổi, không đàng hoàng, không chững chạc, đồng bóng, bốc… Prestissimo phản kháng đến tận cùng kịch tính. Trận chiến nội tâm tơi bời vậy đó mà em vẫn nghe thấy một giọt cười rớt nhẹ tưng ở dòng nhạc kết. Andante là đoạn song hành nhịp nhàng giữa giàn nhạc và soloist. Vĩ cầm mướt, vuốt ve. Dương cầm nâng niu, đỡ. Một cuộc hôn phối đẹp đến ngây ngất… Sáu mươi mốt phút lẻ năm giây cho hai concerto nghe tại nhà. Thêm một cuối tuần nữa với chương trình giáo dục cưỡng bách…

Trong các bữa ăn tối, hoặc lòng gà nấu rau thơm, thịt kho gừng, canh khoai mỡ, fettuccine, raviolis, hoặc tây hoặc ta, nhạc nền là Fauré, Leclair hoặc Debussy hoặc ai đó. Chốc chốc Hạnh dừng đũa ngong ngóng, uống một ngụm vang nhỏ, nói đó, đó. Dần dần Diễn phân biệt được sự khác nhau giữa các thể loại sáng tác, không chỉ từ những bài học qua đường bưu điện. Hai người thỉnh thoảng có ra khỏi nhà, trực chỉ nhạc viện thành phố với một buổi tứ tấu hoặc một giàn giao hưởng có tài trợ của Đại Sứ này Lãnh Sự nọ, hoặc tệ lắm piano bar – nơi Diễn nghe kèn đồng quện với vĩ cầm hoặc đại hồ, dương cầm nhỏ giọt hoặc cuồn cuộn.
Thế giới này trước đây Diễn không biết. Anh chỉ đến những tụ điểm ca nhạc cùng với bạn bè, nghe ca sĩ trẻ rên rỉ gào thét nhảy choi choi trong ánh chớp nhóa của đèn màu sân khấu. Anh chưa từng nghe nhạc trong không khí ướp nước hoa, bối cảnh đèn chùm trên đầu thảm đỏ dưới chân với những con người thanh nhã ăn mặc lịch sự nói năng thì thầm. Hạnh còn mở cho Diễn những cánh cửa khác nữa, bằng cách này hoặc cách nọ, bằng cảnh trí trắng trong ngôi nhà của cô, mưa bưu ảnh với những địa danh lạ chụp các nơi cô đã đi qua, những tấm bản đồ nho nhỏ có khoanh tròn đánh dấu bằng một mũi tên tôi đang ở đây, xứ này 10 triệu dân, thấp hơn mực nước biển 80m. Riêng Bruges được coi là Venise của phía Bắc Châu Âu vì thành phố chi chít kênh rạch. Nổi tiếng về đăng-ten thêu tay và chocolat, Bruges chỉ cách Paris có ba trăm sáu chục cây số, mất hơn 3 giờ xe hơi. Biên giới đìu hiu mấy cái trạm gác bỏ trống sau khi mười mấy nước Châu Âu hợp lại làm một cụm SCHENGEN. Đây là bản đồ thứ mấy bị ấn vào tay em?

Ban đầu cho gì nhận nấy, dần dần Diễn nhận ra mình đang được bổ túc văn hóa. Kiến thức lịch sử địa lý què quặt, văn chương mù, âm nhạc giới hạn, hội họa lạc. Chưa kể kiểu rót rượu trong bữa ăn, cách bài trí ly tách chén dĩa dao muỗng nĩa khăn ăn chỗ ngồi… Nhưng thực ra có cần thiết lắm không, một kiểu sống õng ẹo như vậy?
Mỗi lần ra về từ nhà Hạnh Diễn thấy như mình vừa làm một chuyến du lịch. Xúc một tô cơm chan canh thêm chút nước mắm ớt ngồi mặc quần xà-lỏn vừa lua vừa xem TV, thay quần áo vắt bừa trên dây kẽm giăng ngay trong phòng, lấy cọng thun cột lỗ mùng rách để trị muỗi, gây cấn tiền bạc trong nhà, tranh chấp đất đai ở phường, la mắng trẻ con, suỵt chó đuổi mèo, họp giao ban, tổng kết cuối quý, kiểm tra thường niên, xét duyệt vào đảng, nhậu đám giỗ nhậu đám cưới nhậu cuối năm… là nhữnh sinh họat đời thường của Diễn. Hạnh không can dự vào những cái đó, không biết, không phê bình. Cô chỉ lặng lẽ dẫn anh đi. Cứ như một cuộc dạo chơi qua những con đường trước giờ anh chưa hề đặt chân. Phải thú thật Diễn bị mê hoặc mặc dù không có dấu hiệu gì chứng tỏ anh bị dụ dỗ. Để làm gì mới được chứ?
Đó là một người đàn bà độc lập, hơi quá mạnh mẽ nhưng không phải không đầy nữ tính. Một người mẹ nghiêm khắc với những bài giảng luân lý đôi khi xưa như trái đất và một cái thời dụng biểu cứng ngắc lẫn chính xác như Big Ben; một người cha dễ hòa hợp có thể vừa thù tạc vài lít trong một bữa ăn vừa bình luận bóng đá, chính trị, bùng nổ dân số, ô nhiễm môi trường, tệ nạn xã hội; một người chị hiểu biết đầy bao dung để phó thác mọi tâm sự. Một người tình được không? Được. Bây giờ ngoái lại Diễn thấy rõ chính anh đã đâm đầu tới Hạnh, ở chơi lân la, sơn phết nhà cửa, đưa cô đi làm, lấy thuốc cho uống, gọi điện thoại hỏi han, chăm sóc căn nhà những tháng Hạnh đi xa vì công vụ. Trong khi đó Hạnh hoàn toàn không biết Diễn ở đâu, làm việc chỗ nào, lương lậu ra sao, bồ bịch có chưa. Không cần biết, cứ chăm chăm chờ Diễn đến đúng ngày đúng giờ, cho ăn ngon, nói chuyện thế giới đại đồng. Không nghe than thở chuyện tiền bạc công việc gia đình tuổi già cô đơn sức khỏe kém.
Với Hạnh, Diễn không có chuyện gì để nói. Chẳng lẽ kể chuyện trong chỗ làm việc: thằng Tư Lần Sần tính rút lui vì vớ nhằm cô bồ có đạo Thiên Chúa, con Mắm thư ký trổ mòi ve vãn đồng nghiệp, cha phó phòng nhìn lom lom cái đầu tóc dài bảo cắt, bên quận Thủ Đức mời hợp tác văn nghệ, thằng cháu ở nhà bị té xe tét đầu… Trong căn nhà đó Diễn trầm xuống, lềnh bềnh một cách dễ chịu. Có vẻ như không lúc nào anh không nghĩ tới Hạnh. Hạnh. Hạnh. Trong giờ làm việc, ở bãi đậu xe, giữa đám dông chen chúc, sân quần vợt, căn-tin, bàn nhậu; hay lúc nửa đêm trăn qua trở lại trên cái giường rộng quá khổ cho một người. Anh không dám gọi đó là tình yêu, nhưng rõ ràng anh không còn bị hút bởi những cô gái xuân thì duyên dáng, ngọt ngào giọng nói, hấp dẫn ngoại hình. Tự nhiên Diễn thấy ngán. Và anh chợt nhận ra đã từ hơn hai năm nay anh vô thức bám lấy cái thời dụng biểu với Hạnh, ngóng chờ đúng ngày đúng giờ để chạy ào ra đường như thể đến nơi hẹn với một người tình.
Cho là Mân xoàng đi, đâu phải anh không có cơ hội gặp gỡ những thiếu nữ khác. Nhưng tưởng tượng phải bắt đầu một quan hệ tình cảm mới, Diễn ớn tới óc việc đưa đào đi chơi, chiều chuộng những vòi vĩnh, dỗ dành khi nàng hờn dỗi, giữ tư cách trong các hoàn cảnh đầy cám dỗ, lấy lòng phụ huynh, chứng tỏ trách nhiệm khi nàng đặt vấn đề, quyết định nghiêm chỉnh khi gia đình nàng hối thúc, lên kế hoạch tương lai trước đám cưới, tận dụng bản lĩnh đàn ông trong vai làm chồng làm cha, không bao giờ được thối lui trước trở ngại vật chất cũng như tinh thần… Có thể nàng xinh đẹp trẻ trung, đầy nhựa sống, hồn nhiên, giản dị. Có thể môi nàng ngọt, mắt nàng đa tình, mũi nàng thanh, da nàng mịn. Diễn sẽ hãnh diện xuất hiện trước mọi người với một người tình như Doanh, như Mân. Còn ngoài ra? Hạnh cho anh những thứ mà anh tin anh không thể có được ở bất cứ người phụ nữ nào khác. Một người đàn bà tự do nhưng không vồ lấy sự tự do để muốn làm gì thì làm với Diễn. Hạnh biết ghìm cảm xúc xuống trong một cách thức khiến anh nhận ra được đó là một sự trào lên.
Đây là lần thứ ba anh quanh quẩn từ ngày này sang ngày khác trong căn nhà không có Hạnh. Cứ mỗi lần cô đi công du vài tháng, Diễn lại lãnh nhiệm vụ lui tới để dằn mặt bọn ăn trộm thường ngắm nghé những ngôi nhà vắng chủ, sẵn tiện tưới mớ cây kiểng trồng lăng nhăng từ khoảnh đất nhỏ trước nhà lên đến cái hành lang hình chữ L trên lầu. Ngoài ra là cho cá ăn, độc nhất một con cá chùi kiếng trong cái hồ bán nguyệt xây né bên góc hiên. Anh thường ngồi lơ ngơ trong cái ghế Hạnh thường ngồi, nín hơi nghe Kenny G thổi kèn, hoặc đưa mắt lơ đãng quét chậm qua các thứ trưng bày trên kệ, trên tường, những bức tranh dựng dưới đất, trên giá, cây đàn dương cầm trùm tấm khăn trải màu sắc rờ rợ như thảm Thổ Nhĩ Kỳ. Anh nhìn và hình dung lại Hạnh đứng chỗ này tựa lưng chỗ nọ, di chuyển từ nhà bếp ra bàn ăn, vô phòng tắm lên cầu thang, bàn tay rà theo thanh chắn uốn lượn, cổ ngoái nhìn xuống, cười huề trước khi quẹo khuất.
Anh không muốn nói anh nhớ. Vẫn còn cảm thấy kỳ kỳ sao sao trong tương quan này. Tránh biểu lộ, Diễn cảm thấy mệt. Nắm bàn tay Hạnh hay ngậm lấy môi, vùi đầu vào hốc cổ hay cắn ngập răng phần trên cánh tay trái, nhổ mấy sợi tóc bạc phía trước trán, nằm cong người sát đường lưng và mông, ngồi xếp bằng ngắm chính mình trong những bức vẽ, hát tình ca trong đó người nữ gọi tình nhân của mình bằng em… Tất cả những cái này là cái gì? Đổ ra mệt, nhốt vô cũng mệt. Nói mệt, im lặng mệt. Những hôm không được tin Hạnh anh cảm thấy như mình bị mắc bệnh nan y. Thật kinh khủng. Anh loay hoay rà mạng, đưa con chuột chạy vòng vòng tự hỏi mấy ngày nay Hạnh bận gì đến không thể kiểm hộp thư, hay cô đang điều chỉnh tình cảm? Những lúc gặp mặt, Diễn thường nơm nớp không biết sắp có chuyện gì xảy ra nữa đây. Cười nói vui vẻ, lạnh như tiền, nồng nàn như một người đang yêu, u ám như một góa phụ, nguyên tắc như một tù trưởng, bốc như đồng bóng, sát phạt như ngang hàng, chịu đựng và hy sinh như một đấng sinh thành, ân hận như đã nhầm lẫn rồi hân hoan như thể vừa tìm được cái mình muốn. Diễn hoàn toàn bất ngờ, phản ứng của anh trước mọi xung động biến thái của Hạnh là sự phẳng lì. Anh không dám nhúc nhích cục cựa, sợ một cái nhíu mày hay mím môi của mình có thể làm nổ đùng. Rầm một cái, sau đó chỉ còn gạch đá lụn vụn, tro bụi, tàn lửa.
Tâm tình của Hạnh, Diễn mù tịt. Chỉ đóan lờ mờ mình đang làm khổ một người đàn bà đã lâu không có ai chia sẻ. Có lần trong lúc nói chuyện trên trời dưới đất, Hạnh nhận định, tình dục phá tan nát tình yêu. Anh lại thấy khác, tình yêu phải được thể hiện nhiều cách trong đó có khám phá tình dục giữa người nam và người nữ. Có phải anh đang khui bung khao khát tưởng nguội xong hoảng hồn bỏ chạy vì sợ làm tiêu ma sự lãng mạn hai người đang có với nhau; nhưng bằng cách làm như vậy có thể anh đã dẩy Hạnh đến tận cùng dồn nén. Lòng kiêu ngạo là chiếc mặt nạ; phải chăng Hạnh đã đánh nam dẹp bắc trong lòng để khoác vẻ đứng đắn của một phụ nữ chính chuyên? Cái đầu ở phía trên trái tim, hay vết thương tâm lý nào đã làm khựng lại mọi ước muốn?
Đọc ở đâu nhỉ, cơ thể là phần man rợ và chưa thuần của cái tôi. Diễn đã tập lì lợm, đã bóp cổ con vật tình dục trong anh, đã đánh nhau với nó trong giấc ngủ, đã tỏ ra có giáo dục, đã trân trọng từng giây phút anh có với Hạnh, sợ hãi nghĩ đến một lúc nào đó mọi sự sẽ hỏng, hoặc sẽ mất. Anh sợ mất Hạnh, Diễn tự thú nhận. Có cũng mệt, không có còn mệt hơn. Không có sau khi đã có chắc chắn mệt hơn lúc chưa có.
Có thể bắn thêm một cái I-meo nữa để nói em nhớ, em đang mắc bệnh hiểm nghèo. Nhưng lòng tự ái đẩy anh lên, trấn ngộp những cảm xúc. Diễn nuốt ngược chịu trận. Anh luôn mặc cảm mình đang làm bậy, đang gây chú ý bà con láng giềng, đang giữ riêng điều bí mật đối với bạn bè, gia đình, đang lừa dối Mân, đang lon ton chạy theo một người lớn để hưởng lợi. Những món quà đặc biệt từ nước ngoài sau những chuyến đi xa, những buổi tối dành trọn cho Diễn trong cái lịch làm việc chật cứng, những bài học bổ túc văn hóa và kiến thức phổ thông, sự chăm sóc tỉ mỉ từ cái quần cái áo đôi vớ dây thắt lưng đồ cắt móng tay ví da bàn chải đánh răng xà bông rửa mặt tập giấy bút viết bật lửa móc chìa khóa khăn trải giường đồ lót khăn tắm máy nghe dĩa đồng hồ đeo tay điện thoại giá đựng CD bông gòn ráy tai thực đơn hàng tuần… Hiển nhiên Diễn đâu cần những thứ này, nhưng chúng đến từ một con người, một tính cách, một thẩm mỹ quan, một cơn lốc. Anh muốn đẩy nhưng nó cứ nhào tới, mà hễ nó có dấu hiệu thối lui thì anh kéo. Lần lựa, anh vẫn không đủ can đảm để bò lên mạng. Cảm giác bật máy rà mạng mà không thấy tăm hơi Hạnh làm anh tức ngực. Nhưng anh sẽ kéo, không lúc này thì lúc khác. Hạnh thường nói tuổi Hải Sư bị dằng co giữa tình yêu và lòng tự ái. Chỉ khi cái sau bị tiêu diệt, cái trước mới thò mặt ra.
Không sinh nhật nào của Diễn có Hạnh. Cô thường vắng nhà vào những tháng của tuổi Hải Sư. Lần nào trước khi đi Hạnh cũng dặn, quà sinh nhật của em đã gói sẵn, để trên phòng; đừng quên chờ đúng ngày… Mỗi lần ghé về nhà Hạnh, Diễn thường đi lên đi xuống, đi qua đi lại nhìn cái gói nằm chênh vênh trên gù giá vẽ. Luôn luôn là những bất ngờ. Sinh nhật này anh rời sở sớm, lao tới. Anh đã lẩn quẩn rất lâu, uống nước, bật quạt, để Kenny G đứt hơi mất mấy bài mới cẩn thận mở cái gói giấy đen có ghi dòng chữ màu bạc bên ngoài: mừng em ba mươi bốn tuổi. Bên trong là vỏ một chai Porto Pitters bị bẻ gẫy một phần ba, đường kính rách tọac lởm chởm một vòng tròn hở. Sơn dầu chạy ngang dọc xanh đỏ xám trắng trên nền ve chai. Diễn có thể tọng vào đó tàn thuốc lá của hai ba tuần lễ khỏi sợ đầy. Anh tắt quạt rồi lại bật lên, uống nước, xong uống thêm ly nữa trong khi Kenny G nín thở với Dying Young. Diễn đã ngồi trọn buổi chiều một mình nhưng không thấy một mình. Anh hạnh phúc. Vậy mà sau bữa ấy Hạnh biến khỏi mạng. Chai rượu gẫy mang về để trống không ở góc bàn viết cạnh cửa sổ, sáng nào nắng 7 giờ cũng lọc đến trong veo những bệt màu đục.
Đã một tháng bặt tin. Dù gì chỉ còn ít hôm nữa Hạnh về. Không biết tình cảm đã được điều chỉnh sang hệ nào, hay mọi sự vẫn cứ y sì như cũ: đón ở phi trường, mở cửa căn nhà anh đã quét dọn trước một ngày, rót hai ly nước, cùng ngồi xuống hai cái ghế đối diện, cười cười.
Lần này là những đâu?
Madrid hay Barcelone? Milan hay Florence?
Bắc Âu có gì lạ?
Ở nhà bình yên không?
Có một chai Muscadet 98; hay muốn chơi Berger Baron?
Chọn rượu đi rồi lựa thực đơn sau.
Nghe Edith Piaf không, xưa quá hả? Hay Keith Jarrett đi cho nó mềm.

Vậy đó mà rồi đến chiều tối có thể ngầu mặt lên.
Bộ không có gì để nói hả? Sao giống cục gạch vậy.
Thôi cám ơn, hồn ai nấy giữ.

Anh sẽ tự ái dồn cục, băng xe về, nhìn chằm chằm cái điện thoại quyết tâm không gọi để dành cuối tuần lao tới, bật ra, cạch. Khô khốc, nhưng hiệu quả công phá không thua gì một cây Weston&Lees có gắn bộ phận hãm thanh.

MÀN HAI

Hạnh về đúng hẹn, sật sừ sai biệt giờ giấc vài hôm khung làm việc lại khép chặt như thường lệ. Tuần lễ tiếp theo 6 giờ chiều chủ nhật Diễn theo thói quen canh đồng hồ băng xe đến. Anh tự mở khóa cổng như đã làm không biết bao nhiêu lần, cho xe vào hàng hiên. Bên trong không có đèn. Thường khi Hạnh bày sẵn bàn ăn ngồi chờ. Không ngửi thấy mùi xào nấu. Nếu phải đi vắng Hạnh luôn luôn báo trước. Chắc có việc phải ra ngoài một lát sẽ quay về ngay. Chưa bao giờ cô sai hẹn. Diễn biết Hạnh có thể bỏ mọi công việc quan trọng để bám lấy cái thời dụng biểu với Diễn. Anh vào nhà bật đèn bật quạt, ngồi xuống cái ghế đối diện cầu thang. Anh không có thói quen ngang nhiên soi bói hay lục lọi dù chỉ để tìm một lời nhắn để lại trên bàn viết. Nửa giờ sau Diễn quyết định lên lầu.

Máy lạnh chạy xè xè. Anh quẹo vào phòng ngủ. Những gì nhìn thấy làm anh bủn rủn tay chân, hai đầu gối bỗng mềm sụm như bị đốn. Diễn nhận ra ngay anh đang ở thế kẹt, cổ họng chợt đắng nghét. Ba ngày không gọi điện, anh đã ngậm một mình sự chờ đợi khắc khoải nhưng đầy thú vị. Ma-sô hết biết. Nhịn đói để tăng thêm sự thèm muốn, tàn bạo để có thể dịu dàng, Hạnh thường nói vậy. Anh nghe ngực nặng như bị đá đè, tim rớt nhịp, lâu lâu lại thót lên một cái đau điếng. Diễn có thể đứng dậy, thụt lùi, làm lại những động tác theo chiều ngược của kim đồng hồ, lưng va vào tủ áo cạnh giường, chân quay gót một trăm hai chục độ, trượt xuống cầu thang, tắt đèn tắt quạt khóa cửa dẫn xe từ hàng hiên ra cổng rồi ào xuống đường.
Anh có thể biến đi, biệt tích mà không ai biết. Không có gì trong ngôi nhà đó lưu lại gốc gác, địa chỉ nơi làm việc hay tên tuổi của Diễn ngoại trừ mớ chân dung. Nhưng bức nào Hạnh cũng xóa đầu, hoặc nhiều lắm chỉ phết nhờ nhờ nếp tóc, đường cổ. Chấn Thương Sọ Não chỉ có vai và hai bàn tay lơi khơi không cầm nắm vật gì cũng chẳng phải đang ném vất, phần đầu là một đống gạch vụn Hạnh đã đập bằng cái đầu tà của búa đóng đinh, bụi gạch tán nhuyễn lả tả từ cổ xuống vai, đậu lại chỗ khủyu tay gập. Nộ Khí với hai bàn chân đạp tống ở cận cảnh, cánh tay dang rộng gồng cứng, chỉ có một tí cằm nhô lên ở phần đầu teo nhỏ theo phối cảnh. Mạng Mộc là tấm ván ép Diễn đã mang đến cùng với hai cái giá vẽ mừng sinh nhật năm mươi lăm của Hạnh. Thay vì dùng kê giấy vẽ như công dụng của nó, Hạnh đã trây lên mặt gỗ những tảng xám tro trộn tím với năm chân dung chồng chéo không đầu, chín bàn tay cong, duỗi, tì, bấu. Những bức khác còn tệ hơn, hoặc tối thui hoặc trống hoác. Không ai có thể nhận diện được cái gã đã từng lui tới căn nhà này. Hắn không có lý lịch được thị thực tại địa phương. Mà nghĩ cho cùng, hắn không dính líu gì đến vụ này, hoàn toàn không trách nhiệm cái chết của kẻ tử đạo. Một cái xác lõa lồ vặn vẹo, đầu trật khỏi gối, mồm há hốc, tay phải còn nắm chặt một cọc gỗ, đầu nhọn cắm phập vào hồng tâm phần mềm yếu nhất của người đàn bà.

clip_image006
Rước em lên đồi

MÀN HẠ


Trần thị NgH

NgDC, 2000

bài đã đăng của Trần Thị NgH


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)