Trang chính » Chuyên Đề Trần Thị NgH., Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

NGHỈ MÁT Ở BÃI BIỂN

 clip_image002

photongh

Chị Tàm đã đọc nhật ký, má đã đọc nhật ký. Tôi không có người bạn nào cả. Tôi sống một mình từ nhỏ tới lớn không ai chơi. Viết nhật ký là một trò chơi nguy hiểm, một người bạn nguy hiểm, nó quật ngược lúc nào không biết như viên đá ném đi bị quăng trở lại đau điếng. Má căn cứ vào những cái đọc biết vật vã, khóc lóc, làm dữ. Tao đã lục thấy thuốc lá, hộp quẹt trong bóp, con khốn nạn. Cả nhà nuốt hột cơm nhơ nhuốc bằng tiền đi làm của con tập tành, thôi đừng làm lụng nữa con ơi, con thương má ráng sống với má tử tế, con. Tôi sợ nhìn thấy ba má anh Sáu, không muốn về nhà sau mỗi buổi làm việc. Tôi đi xi-nê một mình, viết thư cho bạn trai với giọng đắm đuối sướt mướt, tôi ngồi tiệm cà phê với vẻ mặt của người-đẹp-sầu-mộng, hút thuốc lá giữa đám đông như một phụ nữ cải tiến vụng về, tôi làm quen với các nghệ sĩ hẹn đi nghe nhạc ở phòng trà hay ngồi nói chuyện văn nghệ ở các quán nước mù mịt khói thuốc, tôi bỏ tóc xõa dài che lấp hai bên má, vẽ mắt đen kịt cho có vẻ gây cấn nội tâm. Mỗi tối về nhà tôi nô nức ngồi lại bàn, viết mê hoảng những sự việc xảy ra trong ngày kèm theo tình cảm của tôi khi chứng kiến quan sát sự việc. Tôi viết như tự cởi trói đồng thời sợ cuộc đào tẩu bị bắt quả tang, với tôi – chứng cớ hết chối cãi.

Tôi không có cái phòng riêng hay cái tủ có khóa để cất giấu những thứ tôi viết. Những trang giấy tràng giang đại hải nhiều khi sa đà buông rớt lạc đề, thêm thắt nói xạo làm má hoảng kinh, và cả chính tôi đôi khi. Chung chung tôi toàn viết với giọng bi thảm như muốn trình diễn sự đau khổ với chính tôi trước đã, và kế đó, trong thâm tâm hình như tôi vẫn ao ước được ai hiểu thấu, không phải má, không phải chị Tàm, tôi khao khát chọn lựa, tôi nghĩ đến Trường như một niềm an ủi duy nhất và không hoàn toàn.

Trường dần dần chỉ còn là cái bóng. Không phải cái bóng của người đồng hành. Cái bóng của chính tôi ngã dưới chân tôi. Tôi đi một mình qua những nỗi bất hạnh, hạnh phúc, những vui buồn riêng rẽ độc lập không ai chia xớt. Trường không còn là mơ ước của tôi nữa. Chàng là hình ảnh cũ, đẹp, lớn, nhiều ưu và khuyết điểm, nhiều tật xấu và tính tốt, chàng là tuổi nhỏ tôi bỗng lớn sau buổi chiều ngồi trong bóng tối một rạp hát bóng xem Tinh Thần Võ Sĩ Đạo, chàng là tâm sự ngang trái éo le lần đầu tiên trong đời tôi tập yêu một người đàn ông, chàng là nghi hoặc mênh mang tôi không biết phân định phải quấy, không có kỷ niệm mùi mẫn để nhớ lại, không có lầm lỡ để tiếc. Chàng mất dạng. Tôi không biết Trường sinh sống thế nào ra sao; chàng đã bán xe, đã dời nhà đi đâu, chàng được mấy con, những bài thơ của chàng đang ở thời kỳ nào, thời kỳ dây kẽm gai là vòng tay ân tình, mắt em là mìn claymore, hơi thở em là lựu đạn cay, môi em là ớt hiểm là tiêu sọ…. Chàng đang quay cuồng trong cơn sốt của thời cuộc hay đang yên tĩnh về nguồn? Tôi không biết. Tôi nghĩ đến Trường không ao ước, xây đắp, mộng tưởng. Tôi nghĩ tới chàng như một niềm an ủi. Phải chi Trường hiểu thấu, Trường đọc những điều tôi viết, nghe tôi nói, chàng chia xẻ với tôi cái đời sống gian truân tôi đang gánh chịu một mình. Tôi viết như muốn gửi hết cho Trường. Tôi thèm một người cha một người anh, một người bạn, và tôi cũng nghĩ tới tận cùng, nếu không phải là Trường, có thể là một người nào khác bất cứ, ôi, tôi vẫn khao khát cái người đó, với hình ảnh Trường gần nhất, rõ ràng và đầu tiên nhưng không nhất thiết phải là cái hình ảnh đó hoài.

Dự gọi điện thoại cho tôi trong giờ làm việc. Anh tới sở đón em lát trưa nghe. Chi vậy? Đi ăn với anh. Bày đặt quá. Anh có chuyện muốn nói. Tôi thu xếp giấy má trên bàn xem chừng đồng hồ. Michel tinh ý hỏi thăm. Luna? Tôi có hẹn. Còn cái hẹn với tôi? Đâu phải bữa nay. Cô bận dữ vậy? Tại tôi không muốn rảnh. Cô muốn rảnh không?

Tôi ra khỏi sở thấy Dự đã đợi sẵn trong sân. Mỗi lần ra ngoài với Dự tôi thấy mắc cỡ. Dự là sĩ quan Thủy Quân Lục Chiến bận đồ rằn ri dữ dằn, mặt mũi ba gai xỏ lá thấy ớn. Tôi đi bên cạnh Dự ốm nhỏ như em gái hậu phương ủy lạo anh lính rừng nghỉ phép. Tuy nhiên Dự có đôi mắt sâu, giàu tình cảm, và hơn nữa Dự có giọng nói dịu dàng. Nguyệt. Em thao thức trong anh với bảy sắc cầu vồng. Nguyệt. Em là cái cung anh là cái mũi tên lao về phía trước, còn mong gì quay ngược? Tôi cũng tỏ ra đằm thắm đặc biệt. Tôi tỏ ra khi đến với Dự tôi là người đã có lần thất vọng về tình yêu, đã chán ngán. Tôi là một người có tâm sự, nhìn cuộc đời bi quan và với chút ít học thức hiểu biết nhờ sách vở tôi làm bộ khinh miệt đời sống, sống buông thả liều mạng, làm như tôi là một người đang bị nhiễm hóa bởi tất cả những cái đó rồi đột ngột tôi gặp tình yêu. Dự mầu nhiệm cải biến tôi thành ngọt ngào nhỏ nhẹ. Tôi làm như thể tôi không thể sống thiếu Dự. Thực ra tôi ý thức được hết những chuyện này. Trong bữa ăn, tôi ngồi đối diện với Dự nghiêm trang, lúc nào tôi cũng muốn tỏ ra buồn kín đáo, u ẩn. Em có vẻ buồn? Tôi thành công, nhưng còn làm bộ cười gượng chống chế.

Câu chuyện mà Dự muốn nói với tôi bữa nay nó cũng giống như những bữa trước. Em thấy không, tình yêu đâu phải chỉ là những lá thư gửi qua gửi lại, đâu phải chỉ là những buổi hẹn gặp uống nước, vào rạp hát hay phòng trà, tình yêu là cái gì hơn thế, và anh nghĩ… thật ra có lẽ em ích kỷ quá, em phải quên em đi một chút… Dự nói năng nhiều khi mông lung xa gần tôi không hiểu rõ được ý chính. Tôi nghĩ rằng cái điều mà Dự muốn chứng tỏ cho tình yêu Dự không chứng tỏ nổi một mình, vì tôi đã không chịu quên tôi đi một chút. Những buổi gặp như thế làm hai ngưòi đều mệt. Tôi đề nghị đi chơi ngoài thành phố cho thoáng, khỏi phải quanh quẩn trong những quán nước gặp nhiều người quen, hay rạp hát với những phim cũ, rồi lại lôi những chuyện cũ ra nói, văn chương màu mè. Dự có vẻ sốt sắng quá đáng khi tán thành đề nghị của tôi. Ra ngoài thành phố? Em định đi đâu? Đi xa ra đường lớn cho mát. Sao không đi Cấp chơi, em nhớ anh có tặng em cái đĩa hát 45 vòng có bài Biển Nhớ không? Đi Cấp hả? Tôi hơi ngần ngừ, không còn thấy đó là một đề nghị vô tư.

Tuy mấy ngày sau đó tôi đã suy nghĩ rất lung, nhưng tôi đồng thời tìm cách thu xếp công việc ở Sở xin nghỉ vài hôm, rồi nói với má là đi biển chơi với gia đình người bạn thân. Tôi tự thấy không quyết liệt gì lắm trong chương trình đi chơi xa với Dự. Có nhiều lúc tôi nghĩ tôi sẽ bỏ cuộc, trước hết vì tôi không muốn nói dối má, công việc ở sở mấy ngày cuối tuần không có tôi cũng khá rắc rối, nhưng tôi cũng nghĩ là tôi đang yêu, và ý nghĩ sau hết này làm tôi yên tâm nhất mặc dù không lấy gì làm chắc.

Một ngày trước ngày hẹn với Dự tôi gặp Trường. Chàng đang tìm cách đậu xe sát lề đường. Ha! chàng cười rộ, mừng rỡ ra mặt. Ha, nhỏ, sao mậy? Đời sống sao? Nghe nói biết yêu rồi hả? Tôi lính quýnh gặp lại Trường. Chàng kéo tay tôi băng qua luồng xe đang ào tới, cử chỉ mạnh bạo thẳng thắn. Chàng dòn dã, nhậm lẹ. Uống cái gì chớ? Tôi cảm thấy thất thế xếp ve. Hai người vô quán nước giữa phố. Chanh sô đa như thường lệ? Chàng gọi cà phê đá, cười dòn, cà phê lạnh trong tình thân ái loãng, uống đi, sao nhỏ? Chàng đặt một bàn tay lên tay tôi. Ba má sao, chị Tàm, anh Sáu? Em đi làm vui không, công việc có thích hợp với em không, tình yêu? Anh thấy em có bạn trai, anh biết thằng đó, nó cũng làm thơ mà, em yêu thiệt không? Trường làm tôi muốn khóc. Không ai hỏi tôi những điều đó, tôi sống một mình không biết xoay sở. Trường làm tôi thấy chàng gần gũi thân thích. Chàng là tuổi nhỏ tôi, là tâm sự tôi, chàng là bóng mát khuất nẻo, tàng tịch. Tôi hào hển kể cho chàng nghe này nọ, ngực phập phồng muốn nổ. Em tuyệt vọng bế tắc, em sợ ba má anh Sáu em đi làm không muốn về nhà, em không có bạn thân, em hút thuốc lá uống cà phê với văn nghệ sĩ thủ đô, em cặp bồ với lính Thủy Quân Lục Chiến, em sẽ đi Cấp, em không thấy hạnh phúc. Trường nhìn tôi lớn vụng về, chàng nhăn nhó như cắn nhằm trái cây chín héo. Tùy em, em lớn rồi. Em sẽ có một kỷ niệm đẹp hoặc xấu sau chuyến đi. Hạnh phúc là hòn lửa đỏ ngậm trong miệng dù sao cũng phải bỏng. Nhưng làm sao tìm cho ra hòn lửa? Chàng tức thì kể lể dông dài về những kinh nghiệm của chàng, những mối tình chàng đã trải qua, qua mất, không để lại dấu vết kỷ niệm, dù xấu hay đẹp. Chàng huênh hoang trưng bày những chiến lợi phẩm tình ái, cách biệt tôi dần với cái đời sống chàng chạy rượt lạ hoắc, tôi vuột mất đầu đuôi.

Đó là buổi chiều gặp lại Trường. Sáng hôm sau tôi soạn cái xắc nhỏ đem theo bộ đồ tắm, bộ đồ ngủ, kem đánh răng, khăn lông, một tờ tuần san, một cái bàn chải còn mới cho Dự, một cái quần lót, một ống thuốc nhức đầu. Tôi tự dỗ dành. Hòn lửa đỏ ngậm trong miệng, hạnh phúc. Tôi xách cái xắc ra ngã tư đón taxi vô sở, thấy má xách giỏ đi chợ ngang cây xăng Esso, tôi ngó chỗ khác muốn thối lui. Má gọi, tôi bước sấn tới. Má. Chừng nào con về? Mai, mốt. Thứ ba con còn phải đi làm mà. Hẹn với họ ở đâu? Đằng Sở con. Thứ bảy chủ nhật ở nhà nghỉ không chịu, bày đặt di sông biển rủi ro… Tôi ngoắc taxi không muốn nghe. Tôi nuốt nước miếng dằn nghẹn.

Tôi không hẹn với Dự ở Sở, chỉ ghé qua Sở coi lại giấy tờ một lần nữa, chần chờ ở đó tới gần trưa, lại xách cái xắc đón xe ra phố, gửi cái xắc lại nhà người bạn rồi đi láo ngáo coi hàng vải. Tôi muốn kéo dài thì giờ ra, tôi chưa quyết định dứt khoát, cũng không suy nghĩ được điều gì rõ ràng kể từ bữa chiều trước, sau khi gặp Trường. Tôi đi tay không tới quán nước gặp Dự. Em đổi ý hả? Dự mặc đồ rằn ri, cái túi nhà binh để dưới chân, mắt ngó sòng sọc. Anh biết là em sẽ đổi ý, em chẳng bao giờ quên em được, em không biết tình yêu là cái gì cả, suốt đời em sống như thế, không thoát được cái vỏ của em nữa, em tìm kiếm cái gì chớ? Dự cau có cằn nhằn, phân bua đủ cách. Tôi im lặng nghe ngóng tứ phía. Tôi nghe với hai lỗ tai ù điếc cứng ngắc. Lát sau Dự chậm rãi dịu giọng. Nguyệt. Em nghe không? Em ngó cái gì vậy. Em uống miếng nước đi rồi anh nói cho em nghe. Em có đôi mắt đẹp lắm. Mắt em màu nâu em chịu đau giỏi lắm. Đau gì? Đau đớn. Em đừng làm bộ, em. Má em dạy em ngồi khép hai chân đài các kín mít như thế nhưng rồi có lúc em sẽ phải mở nó ra em ạ. Thiệt tình lúc đó tôi tưởng Dự so sánh cao kỳ chuyện gì. Tôi nói tôi vẫn mở cái đời sống tôi ra tanh banh đó chớ, nếu không tôi đã tự tử, tôi nói từ thuở nhỏ tôi đã phải tập sống một mình, chị Tàm đã bỏ đi Mỹ, ngày đầu tiên tôi ra đời bằng xe lam mặc áo cổ hở, tôi mười tám tuổi, bữa đó, tôi uống rượu với người ngoại quốc, tôi về nhà nửa đêm nghe ba say sưa nghe ba ca hát nói tục, tôi một mình chịu đựng hết những cái đó, tôi mở ra đón lấy hết. Dự ngơ ngác như gieo quẻ lạc. Tôi nghĩ đến ba má, anh Sáu. Tôi ngó Dự tuyệt vọng.

Dự đưa tôi đến nhà người bạn lấy cái xắc rồi đón taxi ra bến xe lô. Từ lúc đó hai người không nói gì với nhau nữa. Trưa thứ bảy mọi người tan sở hăng hái với ngày chủ nhật trước mặt. Má sẽ lo cho ba một bữa cơm khá hơn những ngày trong tuần, anh Sáu sẽ chùi cửa theo thông lệ mỗi thứ bảy. Michel đi ăn với bạn gái Việt Nam. Còn tôi ngồi đây, thực hiện chương trình nghỉ mát cuối tuần ở biển. Xe đang vào đường trường. Dự gác tay lên thành cửa ngó trái qua phía tôi châm chọc. Em muốn đổi ý vẫn còn kịp. Tôi muốn cào nát mặt Dự.

Cả thị xã ngày thứ bảy chỉ còn được cái phòng tồi tàn trong một khách sạn nhỏ nằm kẹt giữa các căn phố gần trạm xăng. Dự hỏi thẻ căn cước của tôi đưa cho người phụ trách ghi sổ. Một đứa bé gái cỡ sáu bảy tuổi cầm xâu chìa khóa đi trước lên cầu thang bước nhảy tung tăng như chim. Dự ngó tôi dò xét. Đứa bé mở cửa phòng số 14 giao chìa khóa lại cho Dự. Tôi ngó cái đuôi tóc cháy hoe của con bé muốn chạy theo. Tôi thấy hoảng. Dự giơ cái chìa khóa lên nói lớn như người đóng tuồng: Định mệnh, định mệnh mở theo cánh cửa.

Tôi cũng gắng làm bộ đóng tuồng điềm tĩnh, quan sát căn phòng với vẻ hiểu biết của người trong cuộc. Căn phòng tóp rọp có đóng lưới ngăn muỗi ở cửa sổ nhưng đã rách bung rìa nẹp, một cái giường lớn phủ vải vàng ố, hai cái gối bao trắng, một cái mền xanh cũ có bông. Sát tường gần cửa sổ là một tủ đứng lớn cánh cửa xiêu ngả không khép kín được. Bàn nước thấp có chai nước lọc, trên úp cái ly, phòng tắm che hớ hênh tấm vải đỏ mốc cời. Trong khi chờ Dự đi tiểu, rửa mặt tôi ngồi đọc hết những câu ghi chép bậy bạ tục tĩu trên bức vách sát giường ngủ. Kỹ niệm 4 giờ sáng ngày 20 tháng 07. Lần này trở lại không có em. Lộc – Nga, chỉ hai đứa mình thôi nhé… và một câu lạc loài bất chợt: Đêm ngoài tầm hiểu biết. Dự khoát tấm vải đỏ bước ra nhễ nhại chưa lau mặt, cười kết luận. Nghỉ một chút rồi mình đi kiếm cái gì ăn, sáng giờ không ai có chi trong bụng; đoạn ngồi ghé xuống mép giường nắm tay tôi nhỏ nhẹ: em. Tôi ngùng ngoằng dằng tay ra như vai thôn nữ trong một vở thoại kịch.

Chiều sẫm tối, mát dịu. Dự đưa tôi đi quanh co trong thị xã coi phố xá ngày cuối tuần, đi ngang những con đường vắng đầy snack-bar san sát, cửa hiệu giăng đèn xanh đỏ bóng chớp nháy vui gượng, soi không rõ mặt những cô gái ăn mặc lạ kiểu đứng ngồi nhấm nhỏm. Những anh lính Mỹ đi lêu nghêu giơ tay vẫy lơ đãng. Xe nhà binh chạy rập rình theo đường ra bãi tung bụi mù trắng sau những cua quẹo. Dự ghé căn cứ quen tìm người bạn cũ mượn cái Jeep, lái chạy vòng vòng. Chiều đã tắt, biển vỗ khoan thai, phía xa mặt nước phẳng in bóng những chiếc tàu lớn có giăng đèn ngang dọc, cột buồm ngổn ngang giây chạc mịn nét trong bóng đêm còn loãng nhẹ. Bữa ăn tối bắt đầu khi những quán ăn ngoài bãi sau đang sửa soạn đóng cửa. Chỗ ngồi nhìn ra bãi tối đen, biển đậm đặc, sóng càng khuya càng vỗ dữ. Trong quán chỉ còn hai người. Tôi uống bia trong ly cối. Dự thỉnh thoảng lại đứng dậy vô nhà vệ sinh đi tiểu. Trên bàn dĩa đầu cá hấp còn nguyên. Chủ quán thập thò quan sát muốn tính tiền. Tôi ngó mặt Dự đen xám đang bốc bừng hơi rượu, hai con mắt sâu nổi gân đỏ, răng cửa hơi hô vẩu, da môi sậm sì, tôi ngó thấy xung quanh lạ hoắc hoảng sợ, tôi làm gì ở đây, má ngủ chưa, anh Sáu ngồi chồm hổm trong mùng đọc xì xào những mảnh giấy nhỏ, ba say hay tỉnh. Tôi nghỉ mát cuối tuần ở biển với lính Thủy Quân Lục Chiến bận đồ rằn ri thấy ớn. Tôi ngó bà chủ quán đứng phía sau quầy tay chống cằm chờ đợi, dò xét tinh tường. Tôi thấy sốt ruột muốn cựa quậy, thoát thân ra khỏi cơn trói buộc nặng nề. Dự nghìm nghỉm không nói gì. Tôi không có thì giờ để thử đoán một vài điều về Dự, tôi không tự hỏi Dự đang nghĩ gì, xếp đặt thế nào cho những chuyện sắp tới. Tôi lặng thinh trong cơn xao xác đè ngộp.

Khuya dữ. Dự lái xe trở lại căn cứ trả cho người bạn, nắm tay tôi đi bộ về khu trạm xăng. Thị xã chết tươi trắng bệch không tiếng động. Đi ngang bến xe đò qua dãy phố có cái khách sạn nằm kẹt, Dự bỗng cười lớn giả say: Định mệnh… Tôi hơi chùn chân, làm vẻ sợ hãi ngây thơ. Đừng sợ, em. Dự kéo tay tôi tránh vũng nước bước lên lề.

Thế nào, em tìm kiếm cái gì? Em ích kỷ quá. Em muốn đi chơi xa thì mình đi chơi xa. Trong xắc anh có cây súng colt với một băng đạn còn nguyên, em có thể bắn anh hoặc em tự tử, hoặc sáng mai mình có thể tắm tới trưa, ăn ở bãi, hoặc nếu em muốn mình sẽ ở lại thêm bữa tối chủ nhật sang thứ hai về. Anh còn có thể nghỉ thêm hai bữa nữa. Em không kẹt công chuyện ở Sở chớ? Anh yêu em. Nguyệt. Dự vồ vập giật quyển tạp chí tôi đang cầm trên tay ném xuống chân giường. Đừng làm bộ, em. Em đọc gì vậy? Văn thơ hả? Văn thơ nó bảo sao? Nằm xuống em. Tôi nằm ngửa ngó ngược lên trần căn phòng. Đêm ngoài tầm hiểu biết. Dự nhỏ nhẹ, anh dạy cho em làm vợ chồng. Má ngủ chưa má. Má biết con đang ở đâu với ai không. Đêm ở xa má lo lắng không ai kéo chăn lên ngực con, má xót xa nghe con ho rúm ró vặn vẹo. Má mặc áo túi vải cười nhăn, tóc má búi xổ bạc trắng. Má đi lại dọn dẹp trong nhà. Má đội khăn rằn xách giỏ đi chợ băng qua đường. Má bằm thịt, đánh vảy cá, lặt đuôi tép, xào nấu thơm lừng hành tỏi. Má ăn trầu nhai bỏm bẻm nhổ nước đỏ quạch, xỉa thuốc rê đưa qua đưa lại trên răng, độn ở khóe miệng. Má tắm xối mát rượi xà bông, nằm quạt phe phẩy trưa nóng trên võng treo. Má cúng cơm bà nội đỏ rực nhang đèn, xưng rõ tên họ tuổi tác van vái xin được phước đức mạnh giỏi. Con nằm đây làm gì với ai, con trinh bạch không tội lỗi, con nguyên vẹn của má, con đau xé nổ tung đầm đìa, con đỏ lòm oan uổng.

Dự nằm ngủ thở phì phò ngực nhịp nhàng lên xuống. Hai con mắt nhắm trũng, môi trên dầy đậy chụp khuất một phần môi dưới màu xanh tái, bàn tay chai nhám đặt trên bụng bình tĩnh, chân duỗi thẳng xong xuôi. Tôi co người như con tép thụt sát góc giường ngó trân trân người đàn ông lạ mặt nằm ngủ. Tôi đập muỗi chan chát, nôn ruột ụa mửa những búng nước tanh lỏng le, tôi lò dò đi tiểu, rửa ráy, cầm nhín cái thau nhôm vàng khè nhớt nhợt. Tôi uống thuốc nhức đầu, ráo hoảng ngó chừng ngọn đèn ngoài đường, ánh điện xanh dọi xuyên qua cửa sổ chắn lưới soi những vệt lấm tấm ố hoen trên cánh cửa tủ xiêu. Đêm còn bao lâu? Chỉ hai đứa mình thôi nhé. Kỷ niệm 3 giờ sáng, 4 giờ sáng, kỷ niệm ngày 22 tháng 11 năm 1969. Đêm ngoài tầm hiểu biết. Tôi ngó chừng màu trời màu đèn, tôi ngồi chông ngốc trên thành giường ê ẩm. Hạnh phúc, hòn lửa đỏ ngậm trong miệng.

Chưa thể nói chắc ai thua ai, nhưng tôi đã thành đàn bà rồi. Ngọn đèn ngoài đường đã tắt, ngày rạng sáng soi mờ cái mặt Dự cũ sì. Tôi vô nhà vệ sinh đánh răng ngó mặt trong tấm gương đã hết nước men. Lịch sự dữ. Dự gọi từ chỗ nằm. Em ngủ được không Nguyệt? Được, được. Đi tắm biển và ăn trưa ở bãi. Tôi thò đầu ra khỏi tấm màn vải đỏ nhìn Dự lừ lừ. Về Sài Gòn, cho em về Sài Gòn. Phí quá, còn nguyên ngày chủ nhật mà. Cho em về Sài Gòn với má em. Tôi sắp sửa mếu. Ra đây. Dự kéo tôi nhẹ tay, nghe anh nói, nếu em mệt em có thể nằm nghỉ ngoài bãi trong lúc anh tắm, rồi trưa mình ăn cơm… Nằm nghỉ ngoài bãi, tôi sừng sộ, để cho người ta ngó cái mình mẩy dơ dáy của tôi hả? Tôi ngồi thụp xuống giường rên rỉ. Em đau quá anh, cho em về nằm ở nhà, em sẽ nói với má em em đau quá. Má, má yêu dấu của con. Tôi bật cười tỉnh mỉnh. Giống không, thấy em giống kỳ nữ Kim Cương không? Dự châm bẩm lạ lùng. Dự lùa tôi sát góc cửa. Nguyệt, nghe anh nói… tôi với lấy cái xắc mở bật chốt cửa tuông ra ngoài.

Dự hầm hè theo tôi đi băng băng qua những đoạn phố còn thưa vắng sáng sớm, chen cứng qua khu chợ nhóm đông, bước tránh qua những vũng nước sình, những đống rác. Tôi đi khấp khởi, nhìn ngó chung quanh. Tôi đây, tôi đàn bà. Nhìn tôi coi mọi người. Tôi vừa bước ra khỏi khách sạn phòng số 14 tầng hai. Người này người kia và người đó nữa, ngó coi, tôi đàn bà. Họ buôn bán, trả giá ỏm tỏi. Có những ông già, bà già, những đứa bé, chị bán hàng, những anh lính đi nghênh ngang, những ổ bánh mì ăn điểm tâm, ly cà phê sữa, những gói xôi bắp, những tô mì cháo, phở tái nạm…. tôi bước chúi nhủi đau thốn.


Trần Thị NgH

SG,1969

[Tạp chí Văn số phát hành ngày 6.11.1974]

bài đã đăng của Trần Thị NgH


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)