Trang chính » Chuyên Đề, Sáng Tác, Thơ, Tưởng Niệm Tô Thuỳ Yên Email bài này

Khi Thi Sĩ Chết



Khi thi sĩ nằm xuống
người ta bỏ vào trong áo quan
những trang Thơ phủ kín chiều dài của thân thể
đó là những dòng chữ
viết cho suốt chiều dài của một đời người

Khi chiếc áo quan đóng lại
ngọn lửa bùng lên
giấy và người tan thành tro bụi
thì những câu Thơ bay mãi giữa đất trời

Thi sĩ không để lại một con ngựa
vì biết là nó sẽ
khuỵu xuống với tuổi già

Thi sĩ không để lại
những ngôi nhà
vì biết là tường vôi mái ngói
sẽ mục nát với thời gian

Thi sĩ không để lại những cánh đồng
vì biết là đất đai nào
cũng có ngày đổi chủ

Thi sĩ không để lại bạc tiền
vì biết rằng nó sẽ thất thoát
bởi chi thu
Thi sĩ chỉ để lại những câu thơ
vì biết rằng
người ta càng chia nhau
thì Thơ càng đầy túi

Quốc gia giầu cólà quốc gia có nhiều thi sĩ
thành phố may mắn
là thành phố được thi sĩ ẩn thân
con sông lúc nào sóng cũng rưng rưng
là con sông chở tàn tro thi sĩ

Thi sĩ là người duy nhất trên đời
khi chết đi
không mang theo gì cả
nhưng vẫn vĩnh viễn làm chủ sản nghiệp
của mình
Những bài thơ.

bài đã đăng của Trần Mộng Tú


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)