Anh đã về.
Ngang biển xanh mỏi mắt
Anh đã về.
Hoa nở tím bìa rừng
Mười ba năm truông phá
Trắng trăng, bạc màu, bạc màu
Tám mươi năm chân đất
Nắng hanh quãng vắng anh về
Một vết sáng trên mây
Một chấm nâu trên cỏ
Khóc thầm
Ta đã về
Đây, Hiu Quạnh Lớn.
vi lãng
Dưới mặt trời của tháng 5
Trong một tập thơ của Tagor
số 37 và 38 La mã
Tiếng người nuôi chó
xa xa trong một cảnh quay video
tiếng người hát
Dưới mặt trời của tháng 5
đôi chân trần
nhìn những toà nhà xếp cạnh nhau
những hành lang, ô cửa như những chiếc hộp giống nhau
Bóng người qua lại
người đàn ông trẻ dắt chó đi qua
anh ta vẫn còn tồn tại
Người đàn bà vẫn loay hoay chụp hình
như một thói quen
Nếu không có thơ bạn đã chết từ lâu
Nhưng nếu bạn sống và thơ ca vẫn tồn tại, cái chết của bạn vẫn luôn là một giới
hạn
chữ có thể hoá thạch trong im lặng
có thể chuyển hoá thành một dạng khác của tinh thần được lưu giữ
có thể bị chết đi trong một lý do có sẵn
Cái chết của con người luôn là giới hạn
Thi ca loài người là vô hạn
Tình yêu như cái chết hay như thi ca
hay là cả 2
trong một khoảng khắc
Như Quỳnh de Prelle
người tình ca phá tam giang không còn nữa
anh chờ em ở vĩ dạ
một chỗ ngồi trống
hay mặt trăng chưa thấy ai đợi ai
Ngày da cam
tình yêu có còn là dấu hỏi?
sau ngần ấy năm
vẫn chia rẽ oán thù
hay tình yêu là định mệnh
chúng ta không thể cưỡng lại
lịch sử hay thời gian
Biết làm sao
đổi thay hay không thể
cứ yêu nhau đi đã
biết làm sao
cứ yêu nhau rồi chết đi
là xong
bông hồng nhung gỗ đã nở
chỉ một mình em
thở dài
phá tam giang hay vĩ dạ
như một giấc mơ xa
Như Quỳnh de Prelle
tháng 5 mây trắng lờn vờn trên đầu
mặt trời bình yên
những khuôn mặt và những nụ cười mừng nắng ấm
nghe tin anh qua đời, thoáng lạnh
một cõi phù vân bay ngang
thêm một bài thơ nữa nhớ về anh
thừa hay thiếu ?
nhưng thà thừa còn hơn thiếu, phải không anh
chỉ là câu giã biệt của người không quen biết
đọc thơ anh, ray rứt tâm can
nhớ về anh, người thi sĩ ra đi chốn bạt ngàn
gửi lại bạn bè một khối tinh anh
một tấm lòng trọn vẹn
và một trời thơ đầy uẩn khúc
thôi anh về bình an
hồn thật nhẹ
thanh thản một nơi chốn nào đó
chẳng phải
Ta Về một bóng trên đường lớn
cũng chẳng phải Phá Tam Giang lận đận tình yêu
mà nay anh về chỉ mang theo
một túi tiếc thương
một bầu thơ đạm
chất đầy, trọn vẹn
lưu lạc những cuối đời, bè bạn chơi vơi
kẻ đến sau cúi đầu
tiễn anh, chỉ một bài thơ đọc đi đọc lại
trong đêm dài tháng hạ
cảm ơn hoa đã vì ta nở
đúng vậy, hoa đã nở vì anh
cho anh
và cho những thế hệ mai sau…
thy an