Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Gặp cô hàng xóm bồng con so ♦ Qua lối cỏ tranh

 

 

 

Gặp cô hàng xóm bồng con so

 

Bữa về, qua ngõ mùa đông
Thấy em hơi lạ, tay bồng con thơ
Vú căng, trượt xuống bất ngờ 
Giọt thiêng liêng, chảy trên bờ môi non

Ngước nhìn lên, em cười giòn
Chào tôi, rồi lắc đít con, vỗ về…
Bình thường thôi, mà sao nghe
Tim mình có cục đá đè lên trên.

 

 

 

Qua lối cỏ tranh

 

        Riêng tặng T.T.Y.

 
Cảm ơn đất, cảm ơn trời
Đến với em, cũng một người yêu em
Trăng mềm xé mỏng từng đêm
Gối chao nghiêng mộng trinh nguyên nõn nà

Con chim ngồi ngó núi xa
Tháng ngày mổ giọt giang hà héo khô
Vu Gia nghẽn lối đợi chờ
Em không về lại bến đò Bà May

Gò Đình lỗi hẹn Thung Mây 
Anh qua Kiệt Dứa, gặp ngày yêu em
Nhắc chi nhiều, chỉ nhớ thêm
Màu sim năm ấy còn tim tím hoài

Mấy năm rồi, mây vẫn bay
Bàu Quyền còn nhắc chuyện hai đứa mình
Bi chừ, hiu hắt cỏ tranh
Em xa chi, để mình anh thẫn thờ?

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Lãm Thắng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)