Bữa về, qua ngõ mùa đông
Thấy em hơi lạ, tay bồng con thơ
Vú căng, trượt xuống bất ngờ
Giọt thiêng liêng, chảy trên bờ môi non
Ngước nhìn lên, em cười giòn
Chào tôi, rồi lắc đít con, vỗ về…
Bình thường thôi, mà sao nghe
Tim mình có cục đá đè lên trên.
Riêng tặng T.T.Y.
Cảm ơn đất, cảm ơn trời
Đến với em, cũng một người yêu em
Trăng mềm xé mỏng từng đêm
Gối chao nghiêng mộng trinh nguyên nõn nà
Con chim ngồi ngó núi xa
Tháng ngày mổ giọt giang hà héo khô
Vu Gia nghẽn lối đợi chờ
Em không về lại bến đò Bà May
Gò Đình lỗi hẹn Thung Mây
Anh qua Kiệt Dứa, gặp ngày yêu em
Nhắc chi nhiều, chỉ nhớ thêm
Màu sim năm ấy còn tim tím hoài
Mấy năm rồi, mây vẫn bay
Bàu Quyền còn nhắc chuyện hai đứa mình
Bi chừ, hiu hắt cỏ tranh
Em xa chi, để mình anh thẫn thờ?
.