Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Khóc cho bài thơ chết non ♦ Khi thành phố biết hôn

 

 

 

Khóc cho bài thơ chết non

 

tôi viết điếu văn
tiễn một bài thơ qua đời đêm qua
bài thơ chết non sau cơn ức chế tử cung sáng tạo
những cơn mưa
khóc sướt mướt
như em ngày chạm nỗi nhớ

mùa
theo cơn gió
trôi tuột xuống nấm mồ cũ kỹ
tôi
hay hồn ma
lẩn quẩn trong mái đời dột nát

những con chữ run lên đợi ngọn lửa hóa vàng
tôi thắp nghìn chung rượu
mời những sinh linh thơ thiếu tháng
đã chết trong bào thai sự thật
[sự thật thường yểu mệnh
hoặc bị chối bỏ như một quái thai]

những giọt mưa
vấp tiếng kinh cầu nguyện
lăn lóc trên linh hồn bạch lạp
tôi gục đầu
tưởng niệm chính tôi
đưa tiễn một phần đời mình xuống mộ!

 

 

 

Khi thành phố biết hôn

 

rung lên bởi niềm hưng phấn
khi thành phố biết hôn những nụ hôn cháy bỏng
những tuyến xe buýt nhầm lẫn giờ về
dẫu tháng ngày lăn trên con đường quen thuộc, cứng nhắc

em
đã hút sâu trong vòng
tay khát,
từng giọt thời gian trở mình
bằng sự va đập của hơi
nóng, mỗi nụ
hôn là một lằn roi cứa sâu vào hạnh phúc

em
quẫy đạp về phía mùa thu
để nghe thời gian rụng như lá vàng
từng con phố
đã im bặt tiếng còi xe cộ
bụi đã trả về cho cơn mưa tinh lọc
ta tinh lọc nhau qua tiếng thở
chín rụng

anh nói bằng vòng tay
em nói bằng đôi mắt nhắm
ngày làm mới thêm môi
nhiệt độ sôi lên bằng lưỡi.

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Lãm Thắng


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)