loài bò cạp vừa ngáp điệu chổng ngược
thế giới đang lăn
cựa quậy những mảng màu đen hồng đỏ xám
& chút trắng bệch của đôi mắt rình rập tham nhũng
vuốt móng đàn áp
lao tù bịt miệng nón cời
chữ thổ cụt đầu
loằng ngoằng loài giun nhược tiểu
lũ rùa truyền thuyết rụt cổ nghẹo đầu khóc hồn tổ phụ
sự thật đang thành hình trong sự đùn đẩy câu chữ
hay nói cách khác là kéo màn chửi lộn
nằm nghe biển đông ho ra máu
ngồi nghe thác bản gãy tuột xứ người [ngợm]
ngóng tin ngư dân tróc đầu biển đêm bão rách
cúi đầu thắp nén nhang cầu nguyện hằng hà sa số oan hồn vất vưởng đầu non cuối biển
hỏi thăm anh linh cụ phan cụ đồ còn viết tiếp những dòng tế văn ai điếu
gõ một tiếng chuông trạnh con nước lớn
rớt hột nước mắt thổ huyết mà thấy mây trời sậm lại
mùa thu rùng nấc từng cơn lá đỏ lá vàng
cầm ngón cái ngại ngón trỏ xỏ ngón giữa dựa áp út
mà thương ngón còn đây nhỏ xíu
thì thôi nắm lại
cho chặt một quả ngũ hành [động]
tình nhẹ như bông
bông nhẹ như mây
mây nhẹ như hơi
hơi nhẹ như em [thở]
hớp một phát nghe lòng man mác
tình nặng như non
non nặng như [quặng] bauxite
bauxite nặng như tình anh em hai nước
hai nước nặng như tình anh em một nước
hớp một phát nghe lòng xao xác
[cái nớ treo trước ngõ với những dòng chữ đỏ đỏ một tiêu chí nhỏ nhỏ của một gia đình có văn hóa ở một ngôi làng nhỏ nhỏ]
bão cuốn nó rớt
cái nớ ngập dưới bùn non
eo ôi!
bụng lép
con khóc eo sèo
tên còn không nhớ
nhớ chi cái nớ dựng ngược lên!
.
Kính chị Phục An!
Cảm ơn chị đã chia sẻ!
Em gửi chị mấy dòng này nhé!
PHỤC AN
Rút câu thơ vá trùng mây
Nhắc ngày xưa, trả tháng ngày rất xưa
Đường về cố quận nhoè mưa
Ba lăm năm ấy đong đưa phận người
Ngửa bàn tay đếm mù khơi
Còn bao tóc trắng chịu lời tà dương?
Bước ra, giẫm mấy con đường
Nghe thời gian, rát giọt cường toan chưa?
Khóc quê mấy bận thua mùa
Cọng rơm mắc cạn bên bờ tử sinh
Giếng lòng ngậm miếng u minh
Khuya nghe trăng vỡ mà thình lình đau!
Ví như trễ một chuyến tàu
Sân ga huyệt lộ đã màu phù hư
Hai bờ sáng tối đấy ư?
Buồn khe khẽ chạm, rối mù tâm linh
Bao nhiêu biển mới mặn tình?
Bao nhiêu nước mắt mới đành đoạn nhau?
Hẹn gì ngút ngái mùa sau?
Bội thu từ những hạt đau nhân quần
Nghêu ngao tấu khúc trầm luân
Thiện nhân nào? với đức nhân đâu nào?
Xem ra trời đất một màu
Cái màu bụi thế đục ngầu vân mê
Phục an một cõi ta về
Nghe trong lạ lạ có bề quen quen
Cầm như đốt trụi ươn hèn
Thắp lên khuya, một ngọn đèn tâm như.
Nguyễn Lãm Thắng
chúc mừng,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
chia sẻ
với nhau,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
lòng ơi,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
trút ngược
cái màu ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
tang thương.,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,