người nông dân
đốt đống rơm vàng
khói hát bài ca hậu chiến
lũ nhái châu chấu cào cào hoảng loạn như những câu thơ búng vào mặt trời chiều
bủng máu
mùi khói rơm gieo rắc xuống cánh đồng những tứ thơ bí ẩn không thể viết nên lời
sự quạnh quẽ không còn nữa
tôi thấy nàng bị cuốn trôi bởi dòng sông suốt ngày nhảy múa trong bộ óc khốn nạn
của tôi
quán cà phê có bức tường gạch cũ cúi đầu trước mùa xuân lạnh lùng
tôi không cứu được nàng
giống như sự bất lực của ngư dân trên biển khi chiếc tàu lạ đâm vào sự sống
tôi viết nhiều ca từ cho những ca khúc đưa tang ánh mắt bờ môi vòng tay hơi ấm
vào nghĩa trang có thắp những ngọn lửa diệt chủng ái cảm
những ca từ có sức hấp dẫn lạ lùng đến nỗi mặt trời chói lóa phải nấp vào chiếc
mo cau thin thít nằm nghe biến thái của âm giai vọng động
tôi không cứu được nàng
con bò rống lên tiếng nói tình yêu của cỏ
tiếng rống có ngọn lửa
ngọn lửa biết làm đẹp khi nghe tin nàng chết trong sự dối lừa chung thủy
đến lúc
trái đất dừng lại đúng thế
nghe trái tim tôi hát lên & trào máu
máu tôi hợp lưu dòng sông nâng giấc ngủ nàng
giấc ngủ có mùi máu tanh hạnh phúc
.