Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Nghịch

 

 

 

Quèn quẹt mái tôn lá chuối lật từng trang nần nợ,
một màu đen rất khuya chui ra từng hơi thở.
ngập ngầm bóp nghẹt một loài tim,
một loài tim biết khóc trong lặng im.

không một dạ hương sinh nở,
không một men rượu tráng ly.
không một tiếng đàn vụn vỡ,
tất cả nhường ngôi mật ngữ điên rồ,
những ma mị ngôn từ hiện lên từ cõi chết.
những tia chớp xương xẩu ta bà trắng bệch,
đấy là sự kiêu hùng khoa biện của đêm.

bất chợt
man rợ toát mồ hôi khi que diêm bật sáng tìm khói thuốc.
gã nhà thơ vụt dậy sau trăn trở thời gian hoài thai cấu tứ,
không một tiếng rên ư hự.
thơ lọt lòng trên giấy trắng mực đen không một bàn tay đỡ đẻ,
đêm rùng mình thở dài lặng lẽ.
một phần người hóa tượng,
giây phút hồi sinh của những bất ngờ,
một vùng khuya lửa đốt cháy bằng thơ

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Lãm Thắng


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)